Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2406 lượt.

>“…” Hạ Thiên Lưu quay người lại, nhìn Huỳnh Nhất Nhị đang tươi cười với mình, lại nhìn chiếc đĩa trong tay. “Nếu thích thì tự đi mà kiếm.”
“Nói cũng phải, tôi cũng không thích lấy đồ của người khác.”
“…”
Bây giờ thế nào đây? Có thể xin hai người suy nghĩ một chút đến tâm trạng của cô không? Đừng có nói đến vấn đề liên quan đến phim A trước mặt cô tự nhiên như thế này nữa được không? Lẽ nào trong đầu bọn đàn ông, ngoài chuyện đó ra thì không có chuyện gì khác?






Bạn trai đúng nghĩa (thượng)
“Thổ lộ xong rồi, ngày mai sẽ phải đi nhặt xác anh ta mất.”
“Đây chính là kế hoạch của em?” Huỳnh Nhất Nhị đưa tay chỉ vào khoảng không nơi Hạ Thiên Lưu vừa biến mất, anh dựa vào tường, nhìn Hồ Bất Động đang hì hục dắt chiếc xe cà tàng vào sân.
“Kế hoạch? Kế hoạch gì?” Hồ Bất Động vừa dắt xe vừa quay đầu lại thắc mắc, liền bắt gặp một nụ cười quái dị của Huỳnh Nhất Nhị.
“Kế hoạch cho anh đội mũ xanh?” Anh cười, tay vẫn chỉ vào khoảng trống.
Phù, thật nguy hiểm! Vừa vào đến cửa mà thiếu chút nữa đã bị chặt đứt hai chân, thành người tàn phế rồi.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé! Chị không cẩn thận, hơi kích động một chút.” Một người quấn tạp dề từ trong bếp chạy ra. “Hai đứa về rồi à?”
“Chị à, có thể gặp lại chị thật tốt! Suýt chút nữa em phải nói lời vĩnh biệt chị rồi.” Huỳnh Nhất Nhị quay đầu nhìn con dao đang cắm ngoài bồn hoa, nhếch miệng cười.
“Chị Nhất Nhất, chị có thể đừng đón khách bằng cách này không?” Hồ Bất Động vẫn chưa hết hoảng sợ, dính chặt vào tường, không dám “manh động”. Cô nhìn Huỳnh Nhất Nhất trước mặt, tay cầm xẻng nấu, người khoác “chiến bào”, một chiếc quần bò kết hợp với áo len đơn giản, hoàn toàn chẳng phù hợp chút nào với thân phận Phó tổng giám đốc của Tập đoàn Tài chính Huỳnh Thị, thêm vào đó lại là người đã kết hôn. Ấy vậy mà sự việc tưởng chừng chẳng tôn trọng quy luật ấy lại đang diễn ra.
“Chỉ là ngoài ý muốn thôi mà, chị làm đúng theo những gì mẹ dặn trước khi ra ngoài. Chỉ tại phòng bếp này không hợp với chị.” Huỳnh Nhất Nhất gỡ chiếc tạp dề, rồi bưng từ trong bếp ra mấy đĩa đen sì, đặt “phập” lên bàn như muốn rũ bỏ trách nhiệm. “Đọc hết cả cuốn sách hướng dẫn mà cuối cùng vẫn thành ra thế này, đúng là bực mình! Nhưng còn ngon hơn mấy món chị làm ở nhà, hai đứa đến nếm thử một chút đi.”
“Ngày nào anh rể cũng ăn những thứ này sao?” Huỳnh Nhất Nhị nhăn nhó nhìn đống vũ khí sinh học trên bàn. Thật không biết nên lấy lòng bà chị mình thế nào đây!
“Vớ vẩn, không ăn những thứ này thì ăn cái gì?”
“Không… chị ơi… chỉ cần chị chăm chỉ thêm chút nữa, một ngày ba bữa cộng thêm bữa ăn đêm…”, Huỳnh Nhất Nhị mím môi, lí nhí: “… thì ngày anh rể lên thiên đuờng cũng chẳng bao lâu nữa đâu…”.
“Được thôi, anh ta lên thiên đường rồi, em đến công ty tiếp quản chiếc ghế của anh ta.” Huỳnh Nhất Nhất khoanh hai tay trước ngực, lườm anh một cái.
Anh đứng ngẩn mất mấy giây rồi mới miễn cưỡng “toét” một nụ cười vờ như vô tâm. “Đói bụng rồi, ăn cơm thôi.”
“Anh có muốn đánh trống lảng cũng không cần mượn cái chủ đề ăn uống khủng khiếp này đâu.” Hồ Bất Động nãy giờ vẫn đấu tranh tư tưởng nên bỏ chạy hay “ngoan cường” ở lại, đột nhiên thay đổi 1800. Cô dũng cảm sải bước thật dài đến bên bàn ăn và ngồi xuống. Đoán chừng Huỳnh Nhất Nhị đã uống sẵn thuốc tiêu chảy, bản thân mình cũng toan tìm lá bùa hộ mạng vừa rồi anh đưa cho, chợt nghe Huỳnh Nhất Nhất gọi.
“Bất Động à, Lăng nó ở trong nhà vệ sinh tầng trên rất lâu rồi, em đi gọi nó xuống ăn cơm đi!”
“…” Bàn tay cô vừa sờ thấy viên thuốc tiêu chảy đột nhiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhất Nhị, anh ta đang cầm đũa gẩy gẩy thứ đồ đen thui trên đĩa thức ăn, không thèm để ý đến cô, chỉ chuyên tâm nghiên cứu xem ăn những thứ đồ trong đĩa này xong liệu có nguy hiểm đến tính mạng hay không.
“Bất Động?” Huỳnh Nhất Nhất thấy cô ngồi thần ra liền gọi thêm một lần nữa.
“Dạ, à… em đi gọi cô ấy ngay đây, một mình cô ấy độc chiếm nhà vệ sinh lâu như vậy làm gì nhỉ?” Cô mỉm cười, nắm viên thuốc tiêu chảy trong tay chặt hơn một chút.
“Ai mà biết được chứ, ba đứa bọn em đứa nào cũng kỳ quặc, chẳng trách thân thiết đến thế. Nhất là nó, từ nhỏ đã nắng mưa thất thường, càng lớn càng khó hiểu. Bởi vậy chị mới nói, con gái không nên học ở trường nữ sinh, một đám con gái ở cùng với nhau, không biến thái mới là lạ.” Huỳnh Nhất Nhất vừa nói vừa vỗ Huỳnh Nhất Nhị, sắc mặt anh ta đột nhiên biến đổi giống hệt màu sắc mấy món ăn trên bàn. “Vừa rồi Nhất Nhị ra ngoài đợi em, nó liền chạy lên nhà vệ sinh ngồi, nói là sợ nguy hiểm đến tính mạng. Xí… ở một mình cùng chị thì có gì nguy hiểm gì chứ?”
“Ha ha!” Huỳnh Nhất Nhị vỗ gối phá ra cười không nể nang, hậu quả là bị bà chị cũng không nể nang cốc đánh “cốp” một cái lên đầu.
“Vậy em đi gọi cô ấy.” Không đợi Huỳnh Nhất Nhất nói hết, Hồ Bất Động liền chạy lại phía cầu thang gỗ, lộp cộp leo lên tầng hai…
Cô đứng trước thùng rác kê sát tường, nhìn chỗ giấy ăn bị vứt trong thùng rác, cắn môi, giơ cao viên thuốc tiê