Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.

dễ dỗ dành, liền thừa thắng đưa tay kéo cô lại. Tay cô buông thõng, chẳng buồn động đậy, chỉ muốn đợi anh đến giúp kéo cô lên đi ngang hàng với bọn họ.
“Xoảng…”
Một tấm kính rơi thẳng từ trên cao xuống mặt đường, vỡ tan tành, cô sợ đứng tim, toát mồ hôi lạnh. Những con ốc vít lăn lông lốc dưới đất, cánh cửa sổ chỉ trơ lại bộ khung treo lủng lẳng trên ban công tầng bốn. Thật nguy hiểm!
“Chị! Chị không sao chứ?” Cánh tay anh đã gần nắm lấy tay cô liền vội vàng thu lại, quay sang phía Huỳnh Nhất Nhất vẫn chưa kịp hoàn hồn, tấm kính đó sượt qua chị ấy, mảnh thủy tinh cứa vào vai để lại những vết đo đỏ.
“Có nhầm không vậy, rõ ràng biết mấy hôm nay có gió mà lại không đóng cửa cẩn thận thế? Định ép người khác mua bảo hiểm chắc?” Huỳnh Nhất Nhị ngẩng đầu nhìn ban công nhà đó chẳng có lấy một cái đầu ló ra xin lỗi, liền tức giận giơ chân đá miếng thủy tinh sang một bên.
“Trong túi của em có băng urgo.” Môi cô run bần bật, khó khăn lắm mới thốt được nên lời, toan lại gần xem vết thương của Huỳnh Nhất Nhất, đồng thời lấy miếng urgo luôn chuẩn bị sẵn cho kẻ chuyên gặp xui xẻo thì bị cánh tay vừa rồi còn đối xử tốt với cô ngăn lại.
“Em về trước đi.” Giọng của anh không còn dịu dàng như vừa rồi nữa, nghe sao nặng nề, khiến cô chết lặng.
“Em… muốn cùng tiễn…”
“Em về trước đi.” Anh lạnh lùng cắt ngang lời cô, dường như sợ cô nói thêm câu nào nữa sẽ lại có vật đáng sợ từ trên trời rơi xuống.
“…” Cô không dám tin là anh đang nói với mình, liền cắn chặt môi, nhăn mày. Vì sao? Vì sao kêu cô về trước?
“Nhất Nhị, đây chỉ là trùng hợp, chỉ là trầy da chút thôi, không sao đâu.” Giọng của Huỳnh Nhất Nhất phá tan không khí ngượng ngập.
“Trả đồ cho em!” Cô đưa tay lấy lại chiếc túi nilon trong tay anh.
“…” Anh nhấc tay lên, giơ chiếc túi ra trước mặt cô.
Cô nghiến răng, giật lấy cái túi rồi quay ngoắt người bỏ đi, mới bước được hai bước, liền cảm thấy mắt ươn ướt, cô sải những bước thật dài, đi càng lúc càng nhanh. Bước chân hơi loạng choạng, cô lấy lại thăng bằng. Cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, cô chạy thật nhanh.
“Nhất Nhị, em như vậy, cẩn thận gặp báo ứng đó…” Huỳnh Nhất Nhất cau mày, vỗ vào vai anh.
“…” Anh nhếch miệng, quay người và tiếp tục đi. “Em nghĩ là em đã bị báo ứng rồi. Đi thôi chị.”
“Em quyết định không đuổi theo sao?”
“Chị đang thử lòng em đúng không? Yên tâm, trong lòng em, chị quan trọng hơn bất cứ người nào.”
“Khoác lác vừa thôi. Chị nghe mà nổi cả da gà! Nếu chị quan trọng như thế thì sao lời của chị nói em lại coi như gió thoảng?”
“Em không nghe lời chị lúc nào nhỉ?”
“Vậy sao chị bảo em đến công ty giúp chị và bố làm việc, em lại không đến?”
“…”
“Em là con trai, sau này công ty sớm muộn gì cũng phải giao cho em. Thế mà em không chịu đến học hỏi, tối ngày chỉ lông bông bên ngoài.”
“Xem ra, em phải đi tịnh thân đây.” Anh liếc cô, lí nhí cằn nhắn.
“Em cằn nhằn cái gì? Chị với bố đã bàn bạc cả rồi, ông cũng đồng ý để em làm quen với môi trường, em xem lúc nào rảnh thì đến công ty với chị một chuyến nhé!”
“Chị rất muốn nhìn gia đình chúng ta vì sự xui xẻo của em mà phá sản sao?” Nhìn chiếc xe đỗ ở đầu đường, cửa sổ xe được kéo xuống, một cánh tay kẹp thuốc thò ra ngoài, nhè nhẹ gảy tàn thuốc, anh cau mày, nhận ra chiếc xe của ông anh rể vĩ đại của mình. “Anh ta đến đón chị rồi kìa.”
Huỳnh Nhất Nhất nhìn chiếc xe dừng trước mặt. “Người ta không thể xui xẻo cả đời, em đừng nên lo nghĩ nhiều quá.”
“Ai bảo thế? Xui xẻo cả đời! Nghe sao ghê gớm vậy.” Anh khẽ mỉm cười, rồi quay người đi, vẫy tay tạm biệt chị. “Không tiễn chị qua đường nữa, em sợ xe của anh rể sẽ đột nhiên bốc cháy thổi bay chị em mình đi mất.”
“Em đúng là đồ quạ đen lắm mồm! Chẳng trách suốt ngày gặp xui xẻo, lại còn đổ lỗi lên đầu người khác.”
“Không sao cả, dù gì, sớm muộn em cũng gặp báo ứng, không phải sao?” Anh vươn vai, ngáp dài, trở lại con đường chỉ còn mình anh.






Bạn trai đúng nghĩa (hạ)
“Vậy cô đừng thích anh ta nữa!”
Hồ Bất Động vừa mở cửa nhà liền nghe thấy tiếng thở hổn hển từ phòng khách vọng ra, cô sờ soạng trong bóng tối và đi vào phòng khách. Đập vào mắt cô là một đôi nam nữ đang cuốn lấy nhau trên màn hình ti vi, còn Hạ Thiên Lưu đang dựa vào sô pha hí hoáy nghịch cái điều khiển từ xa, vừa nghe thấy tiếng mở cửa, liền quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt vô tội, thằng nhóc Phạn Đoàn đã tắt điện ngoan ngoãn ngủ theo thời gian biểu của học sinh tiểu học, mà bố của nó dường như rất vui mừng vì mình đã vượt qua cái tuổi mười tám.
Cô cúi đầu, đi vào phòng khách, cặp diễn viên vẫn nhiệt tình diễn xuất. Cô đặt chiếc túi nilon trong tay lên bàn trà, đẩy hai cốc mỳ ăn liền về phía Hạ Thiên Lưu. Anh chỉ liếc nhìn cô một chút, rồi tiếp tục dán mắt vào những cảnh quay “bỏng mắt” trên màn hình.
Thấy cô đẩy bát mỳ về phía mình, anh chỉ hững hờ buông hai tiếng: “Không ăn”.
Anh “hừ” một tiếng lạnh lùng trước thái độ vờ như không nghe thấy gì của cô, rồi cũng chẳng nói gì nữa, q


Old school Swatch Watches