Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.

gủ thì cút về phòng mà ngủ. Ai bảo anh nằm trên sô pha giả bộ đáng thương, bây giờ tôi còn đáng thương hơn anh, được chưa nào?”.
Bị tiếng nạt cùng mấy giọt nước mưa từ người cô bắn vào, lông mày anh hơi động đậy, rồi lờ đờ mở mắt. Nhìn dáng vẻ đau lòng sắp khóc vì xót tiền điện của cô, anh lạnh lùng đứng dậy, nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa, mơ màng nói: “Cô về sớm thật đấy”, rồi cất bước trở về phòng mình.
Cô cũng thuận theo ánh mắt của anh nhìn lên đồng hồ, chợt hiểu ra điều gì đó nhưng lại không muốn thừa nhận, liền bỏ đi tắm rửa. Rốt cuộc cô không kìm nén được cảm giác chua xót, chân khựng lại, đưa tay nhặt chiếc gối ôm trên sô pha, ném về phía cửa phòng Hạ Thiên Lưu. “Ai cần anh giả vờ là người tốt chứ? Cũng không phải tôi bảo anh đợi cửa, chẳng phải anh không có thời gian nghe tôi kể lể sao? Tôi không thèm!”
“Bụp”, chiếc gối ôm đập vào cửa phòng, rơi xuống đất, nằm chỏng chơ ở đó. Cô há hốc mồm ra mà hít thở, cứ như thể không khí ở đây không đủ vậy. Cánh cửa phòng Hạ Thiên Lưu vẫn đóng chặt, không hề mở ra. Hít thở mệt rồi, cô ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy chân khóc lóc. Đây là nhà của cô, cứ coi như nửa đêm cô lột hết quần áo nhảy múa cũng chẳng sao hết, mặc kệ bọn họ có ngủ ngon hay không, bây giờ cô chỉ muốn khóc. Bởi vì cô là người có quyền khóc nhất.

“Bố, bố ra ngoài an ủi chị ấy một chút đi. Chị ấy khóc rất tội nghiệp...”
“Không.” An ủi người khác, trước nay không phải là sở trường của anh.
“Tại sao vậy?”
“Cô ta khóc rất khó nghe.” Còn cả câu “tôi không thèm”, cũng khó nghe không kém.
“Con cũng sự bị chị ấy dùng gối ôm ném lắm... nhưng chúng ta cứ giả vờ như không nghe thấy, liệu có vô tình quá không?”
“Chiều quá hóa hư.” Phụ nữ khóc lóc cũng giống như trẻ con đòi kẹo, không thể dỗ dành, nếu không, hậu quả khó lường.
“Bố muốn nói, bố quan tâm đợi cửa chị Hồ cho nên chị ấy mới hư như vậy. Bởi thế, bây giờ bố phải đổi cách khác, phải không? Con cảm thấy sẽ chẳng có ai đánh lén chị ấy đâu.”
“…”
“Con ngủ rồi, bố... đừng có lừ con nữa.”






Con thỏ
“Cho nên, em nói cho anh biết, em không dùng... không dùng cái cách ngốc nghếch đó... có được không?”
Ướt đẫm nước mưa từ đầu đến chân, Hồ Bất Động biết chắc mình khó tránh một trận cảm cúm. cổ họng khản đặc, mũi tắc nghẹt, ngoài mùi của nước mũi ra, cô chẳng thể ngửi thấy mùi gì khác, yết hầu sưng vù lên như chiếc đèn hoa treo trên trần nhà, đầu óc quay cuồng, nằm trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt nổi.
“Này, sao đầu em lại trọc lốc vậy? Tóc đâu rồi?” Đây là câu đầu tiên Huỳnh Nhất Nhị nói với cô. Ánh mắt anh lúc đó cũng chẳng khác gì những người khác khi lần đầu nhìn thấy cô.
Cô chẳng thèm ngó ngàng đến anh, trả lời một câu mà cô tự thấy hoàn toàn “thoát tục”: “Tóc là ba nghìn sợi phiền não, cắt đi rồi là phúc, hiểu không?”.
“Anh bị gãy răng cửa à?”
“Cô cũng muốn bị gãy sao?”
“Tôi đã thay răng cửa rồi.”
“Đúng, gãy rồi không thể mọc lại được nữa. Cả đời tôi sẽ không có răng cửa.” Cái miệng đầy máu của anh nhăn nhở cười, nhìn vô cùng đáng sợ.
“Ác độc...”
“Cô nói cái gì?”
“Tôi hỏi anh rụng răng hàm trên hay là hàm dưới?” Đánh trống lảng, đánh trống lảng khẩn cấp.
“Cả hàm trên lẫn hàm dưới đều gãy hết rồi.”
“Răng của anh thật có tinh thần đoàn kết đấy.”
“Bởi vì gần đây xui xẻo mới đúng.”
“…” Cô im re. Cảm thấy mặt nóng lên. Nghĩ kỹ, đó hình như, có thể, có lẽ, hay là, chính là vẻ đỏ mặt mà trong tiểu thuyết thường nhắc tới. Thường thì khi biết một người gặp xui xẻo, cô không nên có kiểu phản ứng như vậy.
Sau đó, cô dẫn anh đem chiếc răng hàm trên đó chôn xuống đất, lại còn nghiến răng nghiến lợi giẫm thêm cho mấy phát. Tiếp tục quay sang hỏi anh chiếc răng hàm dưới kia đâu. Kết quả bị anh lườm cho một cái, rồi mới trả lời không biết là gãy ở đâu rồi. Suốt một thời gian dài cô tưởng rằng anh sẽ móm răng cả đời. Ai dè, mấy chiếc răng kia chỉ sau vài tháng thì bắt đầu chồi lên, trắng bóng, khiến anh cũng cảm thấy rất hài lòng. Hồi ấy cô cũng biết rõ, làm gì có ai lại bị gãy cả hai chiếc răng hàm trên, hàm dưới cùng một lúc, chắc đến tám, chín phần là do anh đi đánh nhau mà gãy. Phần tử bạo lực!
Phải chăng nhờ chiếc răng hôm đó mà họ trở thành bạn thân của nhau? Tóm lại, ban đầu từ kẻ trước người sau, dần dần bọn họ sánh vai nhau đi về nhà. Thỉnh thoảng, lúc đi học có gặp nhau, cũng sẽ cùng nhau đến trường. Khi đầu cô trọc lốc, lòng cô không có tạp niệm. Nhưng khi tóc mọc dài ra, lòng cô bắt đầu trăn trở. Cho đến một ngày anh hỏi cô:
“Theo em nên xăm như thế nào thì tốt nhỉ?” Anh chỉ chỉ vào ngực mình.
“Xăm cái gì cơ?” Cô chớp mắt chẳng hiểu gì cả.
“Chính là hỏi em đó?” Anh vỗ vào đầu cô.
“Em hỏi anh muốn làm gì?”
“Xăm người.”
“Anh muốn xăm người làm cái gì?”
“Để nhìn anh trở nên côn đồ một chút, cảm giác không có tương lai, tiền đồ, bị xã hội ghét bỏ.”
“Vậy xăm hình con thỏ.”
“Em thích hình đó à?”
“Hình đó rất hợp với anh.” Nói thật, cái bộ mặt ngoan hiền kia của