Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2441 lượt.

Cứ coi là vậy đi, thì đã sao? Tôi không thể ích kỷ một chút sao? Chưa biết chừng, tôi tiếp cận chị em các người là có mục đích, để lừa chị anh cam tâm tình nguyện nhường cho tôi nhân duyên! Tôi đã xui xẻo đủ rồi, lẽ nào nghĩ cho mình một chút cũng không được sao?”.
“…” Hơi thở của anh mỗi lúc một nặng nề, cứ như thể câu nói vừa rồi của cô đã hút cạn sức lực của anh. Anh vẫn nhìn cô, im lặng.
“Lấy người khác ra làm cái cớ, chuyện này đâu phải chỉ có một mình tôi làm, tôi chỉ học theo người ta mà thôi, không được sao?” Cô ngang bướng. “Anh thì hay lắm sao? Chẳng phải lúc nào cũng lôi tôi ra làm cái cớ đó sao? Anh ở bên tôi, không phải vì không sợ xui xẻo, chẳng qua chỉ muốn chuộc lỗi với chị gái anh mà thôi. Còn đòi can thiệp vào chuyện của tôi, ai mượn anh đến làm phiền tôi chứ!”
“…” Ánh mắt anh u tối. Anh quen cô gái đang ngồi trên sàn đất kia sao?
Cô tiếp tục than thở, từng câu từng chữ chất đầy nỗi ấm ức: “Anh cho rằng, phải chứng kiến cảnh người khác suốt ngày vì mình mà xui xẻo, cảm giác đó dễ chịu lắm sao? Anh cho rằng, tôi cũng giống như anh, tùy tiện đem người khác ra làm trò cười sao? Anh nghĩ xem, là ai hại tôi trở thành ích kỷ? Chính là tên khốn nạn, tên đểu cáng chỉ biết kiếm cớ! Chính là tên luôn lấy người khác ra làm cái cớ, là anh đó! Tôi chỉ không muốn phải chịu trách nhiệm vì sự xui xẻo của anh nữa thôi, không được sao?”
“Bụp.”
Cô sự thót tim vì một tiếng động bất ngờ. Một quả đấm của anh đang dính trên tường. Lực đấm mạnh đến mức bức tường bong ra một mảng vôi bột trắng xám. Anh cười đáng sự, từ từ ngồi xổm xuống, giơ tay vén tóc xõa bên mang tai cô, mân mê vài lọn tóc. “Vì anh mà em phải kiếm một cái cớ phiền phức như vậy sao? Rốt cuộc là em không muốn chịu trách nhiệm...”. Một câu nói chua xót vậy mà anh lại cười được. Thực hiếm có!
Cô vẫn chưa hết sợ hãi, cứ ngồi ngẩn ra đó. Mãi đến khi cảm nhận được một bàn tay đang mân mê trên tóc mình, cô mới định thần lại. Cô nghiến răng, hất tay anh ra. Anh cụp mắt, nhìn bàn tay vừa bị cô gạt ra đang đơ cứng giữa khoảng không, môi khẽ mấp máy: “Tùy em thôi...”.
Nói xong, anh đứng dậy, quay người toan bỏ đi.
Nhưng mới tới cầu thang, anh quay lại, anh không cam lòng liền kéo lấy cánh tay cô, muốn đỡ cô đứng dậy. Bị anh kéo lên khỏi mặt đất, cô vẫn cứng đầu trả đũa bằng chính câu nói của anh: “Buông tay ra!”.
“…” Tay anh càng siết chặt cánh tay cô hơn, cặp lông mày cũng theo độ siết của cánh tay mà nhíu chặt lại. Vẻ tươi vui ngày thường của anh bỗng chốc tiêu tan cùng sự xui xẻo.
“Em bảo anh buông tay ra!” Lòng thù hận của cô càng nặng nề.
“Em không hối hận chứ?” Câu nói này anh đã kìm nén rất lâu rồi. Giọng anh chìm hẳn xuống.
“…” Anh đang cho cô cơ hội? Tai sao anh phải cho cô cơ hội sau tất cả những điều quá đáng cô đã làm? Rõ ràng cô biết, anh rất quan tâm đến chị gái mình. Rõ ràng cô biết, anh vì chị gái mà cố biến mình thành một tên chơi bời, hư hỏng, thành một kẻ vô dụng, không tiền đồ, cố ý lánh xa tất cả số tài sản của nhà họ Huỳnh. Cô biết rõ, trong lòng anh buồn bã thế nào. Vì sự ra đời của anh, vì mối quan hệ huyết thống mà chị anh bất đắc dĩ phải chia tay với cậu anh. Cô biết rõ, sau khi chị gái kết hôn, anh buồn biết chừng nào. Còn cô, cô làm một chuyện quá đáng như vậy, chỉ là để lòng mình thanh thản hơn. Liệu cô có hối hận? Mà cô hối hận còn kịp sao? Hạ Thiên Lưu nói, đã giao ước với Trời, cô không có quyền hối hận. Bất luận là với anh, hay với chị Nhất Nhất...
Anh nhìn cô co rúm trên mặt đất, không hề động đậy, mặc cho anh kéo tay. Mỗi một phút trôi qua, cánh tay anh lại nới lỏng hơn một chút, cho đến khi anh buông tay hoàn toàn, mặc cho cô ngồi mềm nhũn dưới đất. Cô đã nói cô không muốn chịu trách nhiệm, anh việc gì phải cho cô thêm cơ hội? Anh lấy đâu ra lòng bao dung để tha thứ cho việc làm bừa bãi của cô? Anh hoàn toàn không có ý định tha thứ cho cô. Vì cô, anh đã phá vỡ hạnh phúc của chị mình thêm một lần nữa. Cảm giác đó, tệ biết chừng nào. Anh không muốn, càng không có ý định để chuyện này lặp lại lần nữa.
Anh kết thúc mọi chuyện bằng một câu vẻn vẹn, “Anh biết rồi”, rồi bỏ xuống lầu. Lần này, anh không dừng lại, thậm chí ngoảnh đầu lại cũng không. Anh không thể quay lại được nữa, anh biết rồi.

Khi Hạ Thiên Lưu về, nhìn thấy Hồ Bất Động thu người ngồi xó cửa, tay ôm lấy gối gục đầu xuống, người run rẩy, anh nghĩ cô gái này bị ốm đến phát điên rồi, không nằm trong phòng lại chạy ra ngoài này làm bộ đáng thương gì chứ. Anh nhấc chân lên, chẳng thèm đoái hoài đến cô nữa, lướt qua cô bỏ vào phòng khách, đến một câu hỏi thăm cũng không có. Chỉ đến khi anh nhìn thấy bát thuốc đặt ở trong phòng cô vẫn còn nguyên, chưa hề được động đến thì lông mày mới hơi nhíu lại, anh cúi người bưng bát thuốc đã lạnh ngắt, cho vào lò vi sóng mấy phút. Khi mở ra lần nữa, bát thuốc đó đã bốc khói nghi ngút...
Anh bưng bát thuốc đi ra phía cửa, rồi đưa đến trước mặt người đang gục đầu giả bộ đáng thương kia.
Cô vốn dĩ chẳng buồn để ý đến anh, xê dịch mông, nghẹo đầu sang một bên, ôm chặt đầu gối.


Ring ring