Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.
anh, không biết đã lừa được bao nhiêu người rồi. Đã vậy, sở trường lớn nhất của anh từ nhỏ tới giờ chính là giả bộ ngoan ngoãn trước mặt người khác. Còn nhớ hồi nhỏ, nhìn anh nắm tay mẹ ra phố, được mọi người xung quanh hết lời khen ngợi. Thật khiến kẻ biết rõ bộ mặt thật của anh như cô cảm thấy hổ thẹn thay.
“Chẳng có phong độ chút nào cả, xăm một con thỏ trước ngực, người không biết còn cho rằng anh là người đồng tính.”
“Chẳng phải anh từng bị con trai tỏ tình sao?”
“Em để bụng chuyện đó sao?”
“…”
“Hay là, anh tỏ tình với em một lần, bù đắp lại khoảng trống em chưa từng được người khác thổ lộ, thế nào?” Anh cong môi lên, cười một tràng kỳ quái, nhìn cô nuốt nước bọt tức giận.
Kết quả, Huỳnh Nhất Nhị không tỏ tình ngay hôm đó. Mà mấy ngày sau, anh kéo cô đến góc khuất, trực tiếp thoát y cho cô xem. Cô sợ hãi, nhảy cẫng lên, cho rằng sự trinh trắng của mình đã phải tuyên bố về chầu trời khi mới ở cái tuổi vị thành niên. Đã thế, cô còn bị anh giữ chặt đầu để nhìn thẳng vào ngực mình.
Một con thỏ...
Cô nhìn thấy một con thỏ...
Tai dài, môi tam giác, mắt đỏ au. Không ôm cà rốt mà bị một đám cành gai vây quanh. Nó cuộn tròn lại, không vùng vẫy mà chỉ ngồi im trên mặt đất, nét mặt hung hãn, gầm gừ như muốn cảnh cáo những kẻ đang lăm le muốn ăn thịt nó, cẩn thận, nó là loài động vật dũng mãnh, biết cắn người đó.
“...” Cô ngây ra rất lâu mới ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi. “Đây là cái gì?”.
“Con thỏ đó!”
“Chẳng đáng yêu chút nào cả. Thỏ nhà anh là động vật ăn thịt à?”
“Anh cảm thấy rất được mà. Anh muốn dùng nó để dọa người, chứ không phải để quyến rũ người ta hôn ngực anh. Cần đáng yêu để làm gì chứ?”
“Ai thèm hôn ngực anh?”
“Anh có nói là em muốn đâu.” Anh miệng nói, mắt liếc cô đầy ấm áp, nở nụ cười rạng rỡ.
“Anh còn muốn xấu xa đến bao giờ?”
“Làm người xấu cũng khổ lắm đó. Em động viên anh một chút không được sao?” Anh chậm rãi cài cúc áo, “nhốt” con thỏ dọa người của mình lại. Nói với cô một câu như bâng quơ. “Này, tóc của em dài đến vai rồi đấy.”
“Tóc là ba nghìn sợi phiền não.” Lúc đó, cô mới thực sự thấm thía được ý nghĩa của câu nói này. Tóc, thực ra chẳng phải là thứ gì tốt đẹp. Cô động lòng với con thỏ kia rồi. Cô có lỗi với chính cái tên của mình. Tội lỗi...
Con thỏ kia có lẽ là khúc dạo đầu cho cuộc sống xui xẻo của Huỳnh Nhất Nhị. Không có nó, cuộc sống của anh có lẽ đã không bận rộn đến thế. Đang mải tránh một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống thì bị ngay một chiếc xe từ “địa ngục” lao ra sát qua người. Hết trời hại lại tới người hại, anh chỉ biết ngậm ngùi mỉm cười mà chờ đón những mối “họa vô đơn chí”.
Cho đến một ngày anh bị ướt sũng nước mưa, từ cảm cúm chuyển thành viêm phổi, phải đưa đi bệnh viện. Nhìn anh nằm trên giường bệnh, co giật rất dữ dội, cô mới ý thức được đây không phải chuyện đùa nữa. Xui xẻo không phải trò chơi, mà là một căn bệnh. Căn bệnh này cô nhất định phải chữa khỏi.
Bằng giá nào cô cũng phải chữa khỏi nó.
“Kính coong, kính coong, kính coong”.
Chuông cửa liên tiếp kêu lên kéo cô ra khỏi những giấc mơ đẹp thời thơ ấu. Cô nằm trên giường, từ từ mở mắt, thấy đầu đau như búa bổ. Mùi thuốc bắc nồng nặc từ chiếc tủ đầu giường bay vào mũi, cô cựa mình, ngồi dậy, nhìn sang bên đó, bát thuốc đã lạnh ngắt, cô liền thè lưỡi.
Thời buổi này làm gì còn ai uống thuốc bắc để chữa cảm cúm nữa chứ? Uống hai viên thuốc cảm cúm là được rồi. Cô khoác lên người chiếc áo, lê cái thân xác mềm rũ, không sức hướng về phía cửa.
“Kính coong”.
“Đến đây... khụ... tốt nhất đừng có là mấy người tiếp thị sản phẩm. Nếu không tôi sẽ cho các người một trận toát mồ hôi.” Cô vừa khe khẽ làu bàu vừa kiễng chân nhìn qua lỗ cửa.
Kẻ vừa mới xuất hiện trong giấc mơ giờ đang đứng trước cửa nhà cô với một cánh tay cuốn băng chằng chịt. Đúng là cái gã xui xẻo mới bị đâm xe đó. Cô đã ngủ bao lâu? Bây giờ là mấy giờ? Cô đập tay lên cái đầu vẫn đang mơ màng, quay cuồng của mình, lại nhìn ra bên ngoài, một màu tối đen như mực, mưa vẫn như trút nước.
“Rẹt rẹt”, chiếc điện thoại vứt trên mặt bàn rung lên, cô giật mình, phát hiện mình đang đứng ngây như mất hồn. Cô lại gần chiếc bàn cầm điện thoại lên, nhìn màn hình, lại ngó về phía cánh cửa, khịt khịt chiếc mũi tắc nghẹt, chẳng còn phân biệt nổi mùi vị gì nữa trước khi nghe điện.
“A lô...”
“Chẳng trách không dám mở cửa gặp anh, mới hai ngày không gặp mà em đã thành bà lão như vậy sao?”
Âm thanh trong điện thoại và tiếng nói bên ngoài cửa đồng thanh cất lên. Tim cô khẽ nhói, một cơn gió lạnh buốt lặng lẽ len qua khe cửa thổi vào lòng cô. Hóa ra, cô đã hôn mê hai ngày rồi, chẳng trách anh đã xuất viện, chẳng trách cô có cảm giác mơ màng như đang ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.
“…” Cô khịt khịt mũi, đầu nặng trịch, chẳng buồn đấu khẩu với anh.
“Anh biết em rất đáng thương. Em không cần khụt khịt làm nũng anh vậy đâu.”
“Tay của anh không đến mức tàn phế đấy chứ?”
“Rất khó nói, chưa biết chừng sẽ để lại di chứng gì đó cả đời, mà hình như bác sĩ ở đó rất thích cơ thể anh, nửa đêm c