Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
ng phải đến mua vui cho người khác.
“Cô có tư cách mặc cả với tôi sao?” Bà chủ trừng mắt lên, Hồ Bất Động lập tức im re. “Cô hiểu ý của Nguyễn tiểu thư rồi chứ? Vậy thì mau đi chuẩn bị đi?”
Hồ Bất Động vỗ cái đầu đau nhức của mình, nhìn cô nàng Nguyễn Ly ngang ngược, bá đạo bên cạnh. “Cô... muốn trả thù cậu ta, hay là chọc tức cậu ta?”
“Tôi muốn cậu ta hối hận, hối hận, hối hận!”
“Có lẽ tôi hiểu rồi...”, cô than một câu ai oán, rồi giơ tay ra giữ lấy Trác Duy Mặc. “Ra chiến trường thôi.”
“Này! Chuyện quái gì vậy? Cô đã câu kết gì với cô ta? Cô lôi tôi đi đâu thế?” Trác Duy Mặc bị kéo áo lôi đi xềnh xệch.
“Trở lại với bộ dạng lưu manh của anh đi để đi ức hiếp người khác.”
“Khốn kiếp! Tại sao bản thiếu gia lại phải ức hiếp một cô bé chỉ chụp ảnh thôi cũng khóc lóc, mếu máo?”
“Đó là một người đàn ông mà.” Hồ Bất Động vẫn không chịu buông anh ra. Nhưng nghĩ cậu bé đó suốt ngày bị ức hiếp cô hy vọng lát nữa Trác Duy Mặc sẽ nhẹ tay một chút. “Này, chỉ dọa nó chút thôi, đừng gây ra án mạng đấy... Tôi còn thảm hơn, phải sắm vai cô gái lẳng lơ... Tội lỗi.”
“…” Trác Duy Mặc chau mày, không lên tiếng. Anh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thế mà cô có vẻ rõ như lòng bàn tay. Lẽ nào level của cô còn cao hơn anh sao? Lẽ nào từ trước đến nay anh đã quá xem thường cô rồi? Thật ra cái gì cô cũng biết chẳng qua là chân nhân bất lộ tướng thôi sao? Dùng cái đầu trọc của cô mà biết được quả lề mềm điên khùng muốn làm gì? Lão thái bà kia còn trưng ra cái bộ mặt “Bắt tay vào làm đi, mẹ ủng hộ con” nữa chứ. Đàn bà, đúng là đám sinh vật ngang ngược, khó hiểu...
Công viên giải trí (thượng)
“Số mệnh chúng ta không hợp nhau, đúng không?”
“Này, cô muốn làm gì vậy? Khốn kiếp, bản thiếu gia không thích kiểu quần áo buồn nôn như thế này. Nó bó sát vào người khó chịu vô cùng, cô biết không?” Tiếng phản kháng của Trác Duy Mặc truyền đến từ căn phòng cạnh phòng làm việc của bà chủ nhưng chẳng thu hút được sự chú ý của bà ta và Nguyễn Ly ngồi bên ngoài. Người mua kẻ bán sốt ruột ngồi chờ gã vừa bị Hồ Bất Động lôi vào phòng thay đồ làm cuộc cải cách nhan sắc.
“Này, cô cầm kéo làm gì thế? Tôi cảnh cáo cô, tránh xa tôi ra. Này, tại sao cô cứ cầm kéo nhằm xuống phía dưới của tôi thế?”... Một tràng tiếng “tách, tách, tách, tách” từ trong phòng thay đồ vang lên. Bà chủ dường như chẳng quan tâm đến việc mình sắp mất cơ hội bồng cháu, tỉnh bơ ngáp dài. Thậm chí còn mỉm cười nhìn Nguyễn Ly mà chẳng nghĩ rằng chuyện xấu trong nhà nên đóng cửa bảo nhau. Trong khi đó, Nguyễn Ly sốt sắng chờ đợi hàng của mình được đóng gói.
Bụp, bụp, bụp... Những âm thanh long trời lở đất không ngừng vọng ra từ trong phòng. Lâu sau, tiếp một tiếng “rầm” vang lên, cửa kính bị đạp ra thô bạo. Tiếng một anh chàng khó chịu làu bàu:
“Đúng, anh cứ giữ thái độ này.” Nguyễn Ly đặc biệt hài lòng với những câu thô lỗ của anh. Cô ta quay sang thấy Hồ Bất Động vẫn chưa thay đổi chút nào thì không vừa lòng nói: “Cả cô nữa! Bản tiểu thư cũng mua cô! Làm việc nghiêm túc một chút!”
Hồ Bất Động ấm ức nhìn bà chủ câu lạc bộ, bà ta đang mỉm cười, ngắm nghía cậu quý tử của mình đầy vui mừng, tán thưởng. Cô lại quay sang Nguyễn Ly, cô ta đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu. “Tôi chỉ cần cô làm bộ lẳng lơ là được rồi, mặc cái gì cũng được mà.”
“Vậy cũng được. Này, nhớ phải lẳng lơ một chút!” Nguyễn Ly lại gần Trác Duy Mặc, trong khi anh chỉ muốn tránh xa cô gái có vấn đề về tâm thần này một chút. Cô vòng tay khoác tay anh. “Bắt đầu từ bây giờ, anh chính là bạn trai của tôi.”
“Ai muốn làm bạn...” Tiếng phản kháng của Trác Duy Mặc còn chưa kịp trôi ra, bà chủ câu lạc bộ đã cầm một bản hợp đồng, lạnh lùng khua trước mặt anh.
“Nói năng cẩn thận một chút! Không làm việc cho tốt, mà còn cố ý gây sự thì mẹ sẽ bắt con làm thêm mấy năm nữa đấy. Hừm!” Bà chủ câu lạc bộ gửi đến anh một câu nói và ánh mắt uy hiếp.
“Xí...” Trác Duy Mặc đành nuốt nửa câu sau vào bụng, mắt trừng lên trắng dã.
Hồ Bất Động thì hợp tác hơn nhiều, cô lập tức đi theo sau Nguyễn Ly. “Chắc là không tan làm muộn quá chứ? Tôi còn phải về nhà nấu cơm, trong nhà còn mấy cái miệng đang đợi cơm nữa.”
Nguyễn Ly quay đầu nhìn Hồ Bất Động đang xoa hai tay vào nhau, mỉm cười rạng rỡ. “Mắt thẩm mỹ của cô cũng không tồi. Bản tiểu thư không làm khó cô, sẽ cho cô về đúng giờ làm bà nội trợ!”
“He he he he... Cảm ơn đại tiểu thư đã thông cảm.” Hồ Bất Động cười nhạt. “Vậy... bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Đi dạy dỗ tên ẻo lả, nhát gan kia!” Nguyễn Ly khoác chặt tay Trác Duy Mặc đi về phía trước. Trác Duy Mặc bất giác liếc nhìn đồng hồ, phát hiện mình cần phải điều chỉnh cho đồng hồ chạy nhanh lên.
“Dạy dỗ cậu bé Mạn Thôn Thôn kia sao?” Hồ Bất Động giật khóe miệng, nhớ lại cậu bé đáng thương, run rẩy trong tấm ảnh.
“Đúng vậy!” Nguyễn Ly hít một hơi thật sâu, giơ thẳng cánh tay còn lại lên trời, hùng hổ tuyên bố: “Bây giờ chúng ta đến công viên giải trí hẹn hò!”.
“Hả? Công... công viên giải trí?”