Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
. Mẹ cậu ta nói không sai, hôm nay cậu ta thực sự gặp tai nạn đổ máu, hơn nữa nếu cậu ta thực sự đi theo, chưa biết chừng điều đó sẽ xảy ra ngay bây giờ. Nếu Trác Duy Mặc không thể hoàn thành nhiệm vụ...
“Người gặp tai nạn đổ máu là tiểu thư.” Cậu ta mắm môi. “Các người là bạn bè hay tình địch?”
“…” Cô rất muốn nói rằng cô rất thấu hiểu và đồng cảm với nỗi khổ tâm của cậu ta nhưng rốt cuộc cô chỉ có thể nhếch miệng, phát ra một tiếng cười yếu ớt.
“Thực ra, tất cả những điều này chỉ là cái cớ mà thôi. Bản thân tôi cũng biết…”
“…”
“Chỉ là kiếm một cái cớ để không bị mất mặt thôi.”
“...”
“Tôi biết mình không tốt. Ở bên cô ấy, tôi rất lúng túng. Tôi không nam tính, cũng chẳng biết thế nào mới được coi là nam tính. Hơn nữa vừa nghĩ cô ấy không thích, không thể làm như vậy thì một giây sau, tôi đã ôm đầu ngồi thu lu dưới đất. Tiểu thư nói, cô ấy ghét tôi vì tôi còn hèn nhát hơn cả cô ấy.”
“Hí… khì… À, xin lỗi. Tôi không cẩn thận…” Cô vừa bật cười lại vội vã kìm lại ngay, dường như hiểu ra điều gì đó liền nhướn mày.
“Không có gì. Dù gì tôi cũng thấy mình rất vô dụng, nhưng người… người đó, anh ta không hề thích tiểu thư. Tôi…”
“Không cam tâm?”
“Tôi không yên tâm.” Cậu ta lắc đầu.
“Vậy cậu còn không đi sao? Tôi nghe bọn họ nói muốn đi ngồi đu quay.”
“Đu… đu quay thì sao?” Cậu ta chớp mắt, không hiểu. Khuôn mặt ngây ngô đó thật khiến người khác có cảm giác mình đang chà đạp một mầm non.
“Đu quay chình là nơi lý tưởng để ‘tấn công’. Cậu nghĩ xem, hai người cùng ở trong một không gian bé xíu, kín mít, lại lên cao như vậy, bên cạnh chẳng có ai. Nếu anh chàng rất nam tính kia đột nhiên có ý định xấu với tiểu thư nhà cậu. Cậu nói xem cô ấy yếu ớt như vậy thì chạy đâu cho thoát? Cậu không sợ khi xuống khỏi xích đu, cô ấy đã bị tên cầm thú kia ‘xơi tái’ rồi sao?”
“Xơi tái tiểu thư?” Chàng ngốc kia vẫn ngoẹo đầu một bên, chưa hiểu.
“Gạo nấu thành cơm.” Đã nói đến vậy, nếu cậu ta vẫn không hiểu thì cô sẽ cực lực lên án sự non nớt, ngô nghê của cậu ta. Cô thực sự không nhẫn tâm nhìn vào cặp mắt hấp háy ấy.
“Haizzz!” Phù… May mà câu này cậu ta hiểu.
“Này, cậu muốn chạy đi đâu vậy?” Vừa hiểu ra, cậu ta đã chạy đi đâu vậy? Hay những cậu con trai ẻo lả thường có tính hấp tấp, nóng vội.
“Tôi phải đến ngay chỗ đu quay. Tiểu thư không thể bị xơi tái!” Cậu ta quay đầu lại nói lớn, quên béng cả cái cớ tai nạn đổ máu gì đó, cũng chẳng để tâm đến cái vẻ ẻo lả của mình luôn.
“Cậu… không phải sợ độ cao sao?” Cô nhắc nhở cậu ta chớ nên quên khuyết điểm lớn của mình nhưng cậu ta chẳng thèm ngoái đầu lại. “Này! Bọn họ đã lên cao rồi, cho dù cậu muốn lên theo cũng phải xếp hàng đã chứ.”
Cậu ta đột nhiên nhớ ra phải xếp hàng, nhìn hàng người dài dằng dặc, tim cậu chùng xuống. Quá nóng lòng, cậu bèn xông thẳng lên đầu hàng. Ai ngờ, vừa tới nói cậu đã trượt chân ngã đáng “phịch”, cả người nằm sõng soài trên mặt đất. Hồ Bất Động tự đập tay lên trán, sao mà cậu ta yếu ớt như vậy?
Người đứng xếp đầu hàng đột nhiên thấy có người ngã bổ nhào trên mặt đất thì giật nảy mình, anh ta khom người hỏi han mấy câu thì thấy Mạn Đồn Đồn ngóc đầu dậy, gương mặt đáng yêu rơm rớm nước mắt, miệng khẽ rên rỉ vì đau.
“Này… Tại sao cô ấy không chịu tin, đấy chẳng phải là tai nạn đổ máu sao? Thực sự rất linh nghiệm… rất đau.”
“Cậu không sao chứ?” Người đứng đầu hàng nhìn Mạn Đồn Đồn quan tâm hỏi.
Cậu ta mím chặt môi, ép cho nước mắt trào ra, hai hàng mi rũ xuống, đôi mắt nai tơ kia vẫn tiếp tục tranh thủ sự thương hại, giọng cậu hơi lạc đi: “Xin… xin anh… nhường... nhường… nhường tôi lên trước được không... tôi… tôi… hu… tôi…”
“Đây… nhưng xếp hàng…” Người đầu hàng hơi khó xử, tuy cậu dụ dỗ được anh ta nhưng phía sau còn rât nhiều người đang xếp hàng…
“Xin anh đó, tôi thực sự… thực sự phải lên ngay bây giờ. Hu… Cầu xin anh!”
“Haizzz, người ta đã khóc lóc như vậy, anh nhường cho người ta lên trước đi!” Những người đứng xếp hàng bắt đầu lên tiếng bênh vực.
Đúng vậy. Nhìn cậu bé mếu máo tội nghiệp chưa kìa! Sao anh lại nhẫn tâm không chịu nhường cho người ta lên trước?” Bênh vực kẻ yếu là trách nhiệm của mọi người.
“Đúng vậy, chắc là cậu ấy muốn ngồi ở khoang xích đu đó để nhớ về một ai đó. Haizzz, nhường cho người ta đi mà!” Lòng đồng cảm của mọi người còn vượt xa cả mong đợi. Đây là chân lý!
“Được, được, được rồi, cậu lên trước đi. Tôi, tôi, tôi xếp sau. Sợ cậu rồi đó.”
“Cảm ơn anh, anh thật tốt, mọi người đều là người tốt! Hu hu!” Cậu ta ôm lấy cái đầu gối đau nhức, vội vã đứng dậy, kéo vạt áo lau mấy giọt nước mắt sắp rơi xuống rồi xông thẳng lên bậc thềm, nhìn chiếc xích đu trên cao mà nuốt nước bọt đáng sợ! Cao quaá! Chóng mặt quá!
Hồ Bất Động theo sau nghiễm nhiên được hưởng lợi mà chẳng phí chút sức lực, cô cười xòa lém lỉnh. “Tôi đi cùng cậu ấy.” Cứ thế cô không chút ngại ngần mà lên thẳng đầu hàng.
“Cậu thực không sao chứ? “ Nhìn Mạn Đồn Đồn chưa ngồi lên ghế đu mà mặt đã tái xanh vì sợ, cô phân vân liệu có nên mang theo bình dưỡng khí đề phòng cậu ta ngất xỉu