XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.

Hồ Bất Động và Trác Duy Mặc cùng há hốc miệng, đồng thanh kêu lên. Đến nơi đông vui náo nhiệt đó để dạy dỗ tên nam sinh ẻo lả, bộ dạng đáng thương, thích mặc váy đỏ khóc thút thút thít thít? Này, cô ta có nhầm không vậy?
Công viên giải trí...
Nơi đây thực sự là chốn thiên đường của tình yêu và hò hẹn chứ không thích hợp để gọi trai bao, càng không thích hợp để bắt nạt kẻ yếu đuối.” Hồ Bất Động nghĩ bụng. Nhưng Nguyễn Ly đại tiểu thư lại không thấy vậy, nếu không thì vẻ khiêu khích đã không lộ rõ trên nét mặt của cô ta thế kia, lại còn sốt ruột gõ mũi giày, một tay kéo Trác Duy Mặc, mắt nhìn chằm chằm anh chàng đáng thương đang thở hồng hộc vì vừa chạy quá sức. Lát sau, dường như sợ tiếng thở của mình ồn ào quá, anh ta đưa tay lên bịt mồm.
Nam sinh kia không đến nỗi thấp nhưng vẫn kém Trác Duy Mặc nửa cái đầu, tóc tai gọn gàng, mặc bộ đồng phục màu xám nhạt. Cậu ta hơi khom người nên không nhìn rõ gương mặt, chỉ cảm thấy cậu ta đề phòng đứng ở chỗ cách Nguyễn Ly một khoảng nhất định.
“Mạn Đồn Đồn! Cậu lại dám đến muộn.” Nguyễn Ly cau mày, dữ dằn quát mà chẳng để ý câu nói của mình nghe rất buồn cười. Cậu ta tên là Mạn Thôn Thôn thì đến muộn là điều hiển nhiên.
“Xin... xin lỗi... tiểu thư...” Cậu ta ngẩng đầu lên, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn, tuấn tú. Đôi mắt to hấp háy đã ướt sũng, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp. Giọng nói nhẫn nhịn của cậu ta không thể không khiến người khác động lòng trắc ẩn. “Tôi đã chạy nhanh hết sức rồi.”
“Giả vờ đáng thương vừa thôi! Chiều nay cậu làm gì có tiết, bản tiểu thư đã điều tra rõ rồi, cậu cố ý đến muộn đúng không?” Không hiểu vì sao nhưng thái độ ngang ngược, vô lý của Nguyễn Ly khiến ai nhìn vào cũng nghĩ người sai là cô ta.
Thế là, người qua đường không ai không liếc nhìn cô ta. Bọn họ dùng ánh mắt để lên án cô gái hung hăng, không hề biết lý lẽ này, nhân tiện cảm thông với anh chàng yếu đuối kia. Và đương nhiên, gã thanh niên ăn mặc bụi đời đứng bên cạnh cô ta cũng chẳng phải người tốt đẹp gì nên bị ném cho những ánh mắt khinh bỉ. Thậm chí cả cái đuôi phía sau cũng bị họ đánh đồng tẩy chay.
“Nhưng... nhưng mà, tôi muốn về nhà hỏi mượn mẹ đồ rồi mới ra ngoài.” Giọng nói của Mạn Đồn Đồn có chút hơi run rẩy, run đến mức khiến người khác se lòng.
“Rõ ràng là cậu không coi bản tiểu thư đây ra gì, bắt bản tiểu thư ở đây đợi cậu!” Cô gái ác độc vẫn tiếp tục công kích.
“Tiểu thư... cô đừng có tiến lại gần nữa...” Anh chàng đáng thương lùi lại hai bước, duy trì khoảng cách an toàn.
“Cậu còn dám ghét bỏ bản tiểu thư?”
“Không có, không có, chỉ là... chỉ là tôi sợ...”
“Còn nói là không có, rõ ràng cậu ghét bỏ tôi! Cho nên mới đến muộn, cho nên mới tránh xa tôi, cho nên cậu cũng không nhìn, cũng chẳng hỏi người đàn ông bên cạnh tôi.”
“Tại sao tôi thấy càng ngày càng có nhiều người nhìn tôi? Rõ ràng tôi không nói lời nào mà.” Trác Duy Mặc rầu rĩ đứng nguyên tại chỗ, chẳng buồn để ý tới vụ cãi cọ trước mặt. À không, nói chính xác là một người mắng, một người bị mắng. Anh hơi nghiêng đầu về phía sau, đưa tay che miệng, liếc nhìn Hồ Bất Động đứng sau lưng, thấy cô đang tròn mắt nhìn người đi đường.
“Tôi còn thảm hơn anh. Thậm chí người ta còn chẳng thèm khinh bỉ nhìn tôi, xem tôi như vô hình vậy.” Cô vẫn không rời mắt khỏi dòng người qua lại. Rõ ràng ai nấy đều nhìn bọn họ hai ba lần, tại sao chẳng ai thèm nhìn cô lấy một cái vậy? “Tôi cảm thấy, một lát nữa anh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy.”
“Nguy hiểm đến tính mạng? Dựa vào cậu ta?” Trác Duy Mặc nhướn mày, hoàn toàn không cảm thấy năm chữ “nguy hiểm đến tính mạng” này sẽ ứng nghiệm. Có vụ đánh nhau nào anh chưa từng chứng kiến, chẳng lẽ lại sợ cái kẻ ẻo lả, gió thổi cũng bay đang sợ hãi phát khóc trước mặt sao? Hóa ra anh ăn mặc thế này, vẫn chưa phải là việc làm mất mặt cánh đàn ông nhất. Hừ... núi cao còn có núi cao hơn.
“Anh không cảm thấy ức hiếp kẻ yếu, bắt nạt người khác, làm điều xấu xa thì sẽ trở thành đối tượng ngứa mắt của mọi người sao?”
“Liên quan gì đến cô chứ?”
“Bây giờ anh chính là...” Cô cẩn thận chỉ rõ cho anh hiểu, đồng thời tránh xa anh một chút. Nhiều khi làm người vô hình cũng chưa hẳn đã không tốt. Ví dụ như bây giờ, xin hãy quên cô đi! Cô cam tâm tình nguyện thu vào một góc khuất, bị người ta quên lãng và âm thầm rơi lệ.
“Hai người! Không mau tới giúp tôi dạy dỗ cậu ta, lại còn ở đó thì thầm, liếc mắt đưa tình với nhau gì chứ?” Nguyễn Ly một tay kéo Trác Duy Mặc lên phía trước, để anh ta đối diện với Mạn Đồn Đồn đang sợ hãi đến mức sắp ngã khụy. Hồ Bất Động lủi về phía sau một bước dài, ngước mắt nhìn trời làm bộ như không quen biết bọn họ.
Mạn Đồn Đồn khoanh tay che chắn trước ngực, cảnh giác nhìn bóng đen đang phủ xuống mình, lại chớp chớp cặp mắt đáng thương. Thấy Trác Duy Mặc chau mày cau có, anh chàng nhút nhát tưởng anh đang muốn đá bay mình đi. ôi! Thật đáng sợ... Nhìn quần áo của anh ta kìa! Lưu manh, đầu gấu... Thật khủng khiếp!
“Này!”, giọng nói của Trác Duy Mặc không nhẹ nhàng, thân mật cho lắm khiến Mạn Đồn Đồn cà