Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
mà, đâu phải nói định cướp tiền của anh chứ. Thái đội của anh là gì vậy? Tôi đang bày tỏ sự cảm kích của tôi mà. Tôi đang nói rất thật lòng, không phải chỉnh anh, cũng không phải báo thù anh. Mang ơn phải báo, bố tôi từ nhỏ đã dạy tôi như thế. Anh không cần nhìn tôi như vậy đâu”.
“Không cần.” Anh lắc đầu, từ chối ý tốt của cô.
“Anh không cần tiết kiệm tiền giúp tôi đâu. Những món quà đắt tiền tôi không mua nổi nhưng một vật làm kỉ niệm thì không thành vấn đề, tôi…”
“Không cần.”
“Không có gì đâu! Tôi không dùng tiền của anh, tôi dành dụm tiền tiêu vặt của mình, tôi…”
“Không được phép tặng!”
“Hả?” Thói quen quỷ quái gì của anh ta vậy? Tại sao không cho phép người khác tặng quà cho anh ta?
“Tôi ghét nhất phụ nữ tặng quà cho tôi.”
“Tôi chỉ là… tôi…”
“…” Trừng mắt lạnh lùng…
“…”
Từ khi khai thiên lập địa đến giờ, lần đầu tiên Hồ Bất Động chịu hào phóng móc hầu bao, ấy thế mà lại bị thói quen cổ quái của Hạ Thiên Lưu chà đạp không thương tiếc. Nhưng không sao! Con người ai cũng vậy, càng khó khăn thì càng muốn đạt được. Cô quyết định…
Ai thèm quan tâm anh ta thích không chứ. Anh không cho cô tặng, cô cứ muốn tặng. Thậm chí còn phải khiến anh vui mừng khôn tả, nước mắt giàn giụa, quỳ xuống chân cô bày tỏ xúc động. Chưa biết chừng còn phát hiện ra một vài sở thích quái dị của anh ta cũng nên. Hừ… Đột nhiên cô lại có hứng thú tìm hiểu cuộc sống riêng tư của người khác.
Tiên nữ tắm gội (thượng)
“Cho dù chị nghĩ thế nào đi nữa, cũng đừng ức hiếp bố em.”
Sáng sớm, Phạn Đoàn đáng lẽ sẽ ngáp ngắn ngáp dài, uể oải ngồi vào bàn ăn sáng với món bánh mỳ khô khốc, do gần đây, chị Hồ và bố nó thường xuyên bận rộn. Nhưng trước mặt nó bây giờ lại là một bàn đầy ắp thức ăn, cùng đôi mắt vô cùng quái dị, quỷ kế đa đoan. Phạn Đoàn lo sợ cô có động cơ bất chính nên không dám động đũa, cứ cắn móng tay, nheo cặp mắt tròn vo, đáng yêu của mình nhìn nụ cười cứng nhắc trên môi Hồ Bất Động, dùng ánh mắt để nói với cô: “Em là trẻ con, không hiểu nổi hàm ý của chị đâu”.
“Phạn Đoàn, sao em không ăn đi? Ăn đi. Này… mỳ xào, cháo, quẩy, bánh bao, màn thầu, sủi cảo em muốn ăn gì thì chị Hồ sẽ gắp cho em”, Hồ Bất Động vừa nói vừa cầm đũa lên, toan gắp đồ ăn cho thằng nhóc.
“Em có thể… uống một cốc nước lạnh không?” Phạn Đoàn vẫn mỉm cười, giơ ngón tay nhỏ nhắn của mình lên như nói với người đối diện: “Chiêu này của chị lỗi thời rồi. Bố con em đã trải qua bao nhiêu thử thách, không hạ mình trước dâm uy càng không chìm đắm trong cám dỗ. Chiêu cỏn con này của chị có là gì đâu”.
“…” Cô đương nhiên hiểu thứ m cậu bé nói là “trúng ý” không phải mấy món bánh bao, sủi cảo trên bàn mà là ám chỉ mấy cuốn tiểu thuyết kia cơ. Dù gì thì cô cũng trót reo rắc tư tưởng H vào đầu óc trong sáng của thằng bé rồi, có giả bộ cũng chẳng để làm gì. Thế là cô nhoài người qua bàn, ra hiệu cho cậu ghé tai lại gần vì không muốn để gã đang ngủ say như chết trong phòng kia nghe thấy. “Chị hỏi này, bố em… có đặc biệt thích thứ gì không?”
Phạn Đoàn trèo lên ghế, chống hai tay lên bàn nhoài người qua chỗ Hồ Bất Động, vừa nghe cô hỏi, lập tức cậu nheo mắt, trả lời luôn: “Có chứ”.
“Cái gì vậy?”
“Phụ nữ.”
“Hả! Em nói kẻ lãnh cảm đó mà…” May mà cô kịp nhận ra mức độ âm lượng của mình đang vặn quá to liền vội kiềm chế cảm xúc, hạ thấp giọng, “… biết thích phụ nữ?”
“Bố của em không phải là hòa thượng, sao lại không thích phụ nữ chứ? Sao chị lại tỏ ra nghi ngờ khả năng của bố em như vậy?” Phạn Đoàn vùng vằng không hài lòng với thái độ của cô, cậu bé gay gắt biện hộ cho “khả năng” của bố mình và cảnh cáo cô không được nghi ngờ sự thật đó.
“…”
“Ha ha ha, cái người suốt ngày bi đát vì vận mệnh sao Hồng Loan của mình bắt đầu động lòng kìa.” Tiểu Phạn Đoàn cố ý nói thật to, nhưng lại bị Hồ Bất Động bịt chặt mồm. “Wu… wu, wu, wu!”
“Em im miệng cho chị. Chị chỉ động lòng một chút chút, rất nhỏ thôi! Chẳng qua chị mất khả năng miễn dịch với nụ cười của anh ta thôi!”
“Wu… wu!” Tiểu Phạn Đoàn ấp úng trong miệng, gật đầu thật mạnh, ra hiệu cho cô mau thả mình ra.
“Thả em ra cũng được nhưng không được nói với bố em chuyện vừa rồi nghe rõ chưa?” Cô vừa cảnh cáo, vừa bỏ tay ra.
“Biết rồi! Suýt chút nữa em bị chị bóp chết rồi. Em mà chết, xem ai có thể nói cho chị biết bố em thích gì?” Cậu bé vừa làu bàu vừa chỉnh lại quần áo bị cô làm xộc xệch. “Nhưng chị hoàn toàn không biết bố em thích gì sao? Chứng tỏ chị không quan tâm đến bố em, chẳng có thành ý gì cả. Thế mà cũng đòi quyến rũ bố em.”
“Lưỡi của anh ta không phân biệt được mùi vị, trang phục của anh ta chị càng không hiểu nổi. Chị chỉ biết anh ta thích xem phim A và ngủ nướng. Chẳng lẽ chị mua tặng anh ta một chiếc gối để bất cứ lúc nào anh ta cũng có thể ngủ?” Ngón tay cô đan vào nhau, nếu không còn cách nào khác có lẽ cô thực sự sẽ tặng anh một chiếc gối.
“Bố thích cái gì nhỉ?” Phạn Đoàn ngồi xuống, cũng trầm từ suy nghĩ. “Vấn đề này kể ra cũng phức tạp đấy. Lúc ở trên núi, bố