Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.
thích nhất là…”
“Cái gì?”
“Đứng ngây ra trên đỉnh núi.”
“Em muốn chị mua một chiếc ghế rồi tiễn anh ta quay về núi để ngây ra sao?” Cô trừng mắt nhìn thằng nhóc rõ ràng chẳng có thành ý giúp đỡ cô rồi thở dài. Xem ra tặng gối vẫn là sự lựa chọn tốt nhất.
“Còn có một chuyện, bố em cũng rất thích…” Phạn Đoàn cầm đũa lên, dù gì cậu cũng đã giúp cô dụ dỗ bố mình, có công thì có thể nhận lộc, cậu có thể yên tâm ăn sáng rồi, vừa ăn vừa chỉ tay về phía chiếc ti vi đang phát tin tức.
Cô thuận theo cánh tay cậu quay sang chiếc ti vi. Trên màn hình là một ngọn núi xanh rì, dòng suối trong vắt từ trên đỉnh núi chảy xuống, tung bọt trắng xóa như mây mù khiến cảnh núi rừng thêm mơ màng, ẩn hiện. Cô có cảm giác rất quen thuộc, dường như đã từng đến nơi này rồi, liền đào bới trong mớ ký ức hỗn độn của mình. Đột nhiên cô đập tay xuống bàn, nói lớn: “Thanh Loan Phong! Nơi trước đây chị đi tu!”
“Sau đây là bản tin buổi sáng. Theo báo cáo, năm nay, lượng khách du lịch đến với Thanh Loan Phong đã vượt quá con số hàng triệu. Ngoại trừ khu đỉnh núi thuộc phần đất tư nhân không thể tùy ý ra vào, những khu vực khác du khách đều có thể thoải mái thăm thú. Trong đó nổi tiếng nhất chính là dòng suối mà chúng ta đang nhìn thấy trên màn hình, suối Tiên Tử. Dòng suối nằm lưng chừng núi, nước suối ấm dần phụ thuộc nhiệt độ ngoài trời, mỗi dịp cuối thu mặt suối sương mù phủ kín chẳng khác nào chốn bồng lai thiên cảnh. Theo lời kể của nhiều người dân địa phương, thậm chí một vài du khách cũng nói rằng từng nhìn thấy tiên nữ xuất hiện ở đây. Những câu chuyện ly kì nửa hư nửa thực càng khiến nơi đây trở nên say đắm lòng người.”
“Woa… thì ra Thanh Loan Phong đã được khai thác thành điểm du lịch. Vậy sư phụ chắc chắn sẽ vui mừng phát điên vì tiền hương hỏa thu được cho mà xem”, Hồ Bất Động mơ màng, đột nhiên cô cau mày lại. “Nhưng mà tiên nữ đó là thật đấy! Chị cũng nhìn thấy rồi!”
“Khụ khụ… khụ…” Phạn Đoàn ho sặc sụa, ngẩng đầu lên hỏi: “Chị… chị cũng nhìn thấy rồi sao?”
“Đó là hồi chị mới xuất gia. Chị không muốn cạo tóc, kết quả sư phụ chẳng thèm để ý đến cảm nhận của chị, lia lia mấy nhát dao thế là tóc của chị không cánh mà bay. Chị nhìn mớ tóc vừa bị gọt liền ôm đầu khóc nức nở rồi chạy ra bờ suối gội đầu. Lúc đó chị nhìn thấy…”
“Chị nhìn thấy cái gì?”
“Đương nhiên là tiên nữ rồi! Chị ngạc nhiên đến ngẩn người ra. Em không biết đâu, tiên nữ đó vô cùng xinh đẹp, nàng nô đùa trong nước rất vui vẻ. Nếu không phải chị quá mải mê ngắm nhìn đến nỗi không cẩn thận ngã lăn xuống nước, thì nàng ấy đã không bị dọa phát khiếp!” Cô tóp tép nhai miếng bánh bao trong miệng, quên béng cả chuyện chính, nói đến tiên nữ mà mắt sáng lên. “Nàng ấy sợ hãi quay đầu lại, nét mặt hoảng hốt, đáng thương. Tại vì ở đó nhiều sương quá nếu không nàng ấy bị chị nhìn thấy hết rồi. Chị nắm lấy tay nàng ấy, ngắm nhìn thân thể ngọc ngà, tư thế thoát tục của nàng ấy, mũi ngửi thấy một mùi hương thơm ngát. Khí tiên đó chắc chắn em chưa từng ngửi thấy đâu. Hừ hừ, bố em tối ngày chỉ biết có tu tiên nhưng rốt cuộc lại không thấy được những thứ mà người phàm có thể thấy. Sau khi gặp nàng ấy, chị cứ nghĩ rằng mình có duyên với tiên nữ, nên ngốc nghếch ở lại trên núi mấy năm trời, giờ nghĩ lại mới thấy tiên nữ đó đúng là hại người thê thảm. Tự nhiên xuống đó tắm để làm gì? Đã làm lỡ dở tuổi xuân quý báu của chị lại còn dụ dỗ bao nhiêu người tới xem nàng ta tắm. Thật là một tiên nữ lẳng lơ!”
“Tiên nữ lẳng lơ đó đang ngủ trong phòng kia kìa, có cần gọi ông ấy dậy cho chị xử lý không?” Phạn Đoàn trừng mắt.
“Được thôi, nếu cô ta ở đây chị sẽ bắt cô ta bồi thường cho chị mấy năm tuổi trẻ… Em nói cái gì?” Hồ Bất Động hét thất thanh, túi sữa đậu trong tay cũng bị bóp nổ “Bụp”.
“Sở thích của bố em chính là tắm suối nước nóng trên núi. Nhưng từ khi nơi đó biến thành khu du lịch, ông ấy lúc nào cũng buồn bã rồi ngày ngày chạy lên đỉnh núi trầm tư. Thế giới rộng lớn rốt cuộc chẳng có lấy một nơi yên tĩnh cho ông tắm, may mà đỉnh núi nơi em sống thuộc về tư nhân, không cho phép người lạ vào. Nhưng bố em vẫn rất ấm ức trong lòng vì bọn họ đã cướp mất cái bồn tắm ông ấy thích nhất.”
“Chị hiểu rồi, em muốn chị đi cướp lại cái “bồn tắm” đó về cho anh ta, để “tiên nữ” anh ta lại được thỏa thích tắm rửa? Nhân tiện chị cũng có thể được tận mắt ngắm nghía tiên nữ tắm, đúng không?”
“Câu sau là chị tự mình nói nhé, em không nói gì cả.”
“Bỏ chiếc quẩy trên tay em rồi cút đi học đi! Thằng nhóc chết tiệt!”. Hồ Bất Động gần như gầm lên, chẳng cần biết mình đang làm phiền giấc ngủ của tiên nữ đã lừa mất tuổi xuân quý báu của cô. Chút tình cảm mới nhen nhóm phút chốc lại nguội lạnh. Tiên nữ tắm gội gì chứ? Chết tiệt! Chẳng trách ngay từ lần đầu gặp, anh ta đã nói cô có tóc hay không đều dễ nhận ra. Cô còn thắc mắt lúc ở am ni cô, cô đã gặp anh khi nào. Hóa ra… hóa ra là như vậy. Hại cô ăn chay niệm phật mấy năm trời, cư tưởng rằng trên đời thực sự có tiên nữ nên một lòng hướng phật, tin tưởng cái nhân duyên, số mệnh. Trong khi cô đang chơi vơi, anh ta hết