Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2539 lượt.
lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim cô, dùng cái phương biến thái để cô loại bỏ tư tưởng mê tín, phong kiến. Thế mà cô còn vừa cảm kích anh ta cơ đấy. Đồ đáng ghét!
“Nếu chị có thể tặng bố em cái bồn tắm đó, bố em chắc chắn sẽ cảm động đến mức lấy thân mình để đền đáp!”
“Cạch cạch”. Cửa phòng của “tiên nữ” mở ra, một khuôn mặt ngái ngủ, khó chịu, thêm chút đáng thương thò ra ngoài. Thấy hai người đang sôi nổi bàn luận về chiếc bồn tắm của mình, anh làm như không hay biết, lướt qua họ chẳng nói tiếng nào. Chợt nhìn thấy tay Hồ Bất Động dính đầy sữa đậu, mới lạnh lùng nói: “Tôi không uống”.
Rồi tiến thẳng về phía phòng tắm, bắt đầu trình diễn cảnh tiên nữ tắm gội. Nhưng do điều kiện tự nhiên có hạn, không có suối nước nóng cũng chẳng có khói mờ, chỉ có vòi hoa sen và sữa tắm… Thôi thì tiên nữ đành miễn cưỡng dùng tạm vậy.
“…” Hồ Bất Động và Hạ Phạn Đoàn còn đang túm đầu vào nhau, thấy vậy vội tách ra. Ti vi vẫn đang thao thao giới thiệu cảnh tiên nữ bay về trời như thế nào, nghịch nước ra làm sao, rồi nào là đáng yêu, thông minh, chắt lọc tinh hoa trời đất, hấp thu sinh khí của vạn vật. Nhìn lại thấy tiên nữ kia vừa cau mày vừa mở vòi hoa sen nghiêng người đứng vào, bất giác cô thở dài não nuột. “Haizzz… hiện thực phía sau lưng truyền thuyết lúc nào cũng bi thương thế này đây!”
Kết quả, cô vẫn chưa nghĩ ra phải tặng anh thứ gì, nhớ lại những chuyện buồn trong quá khứ, cô uể oải vươn vai một cái, rồi cùng Phạn Đoàn đi bộ đến trường.
“Chị không lái xe máy nữa à?” Thằng nhóc hỏi dò.
Cô gật đầu trả lời: “Để cho nói nghỉ ngơi mấy hôm, đợi chị lau chùi sạch sẽ rồi sẽ đem bán đi”.
“Tiền bán nó, đủ để mua bồn tắm cho bố em không ạ?”
“Em không thể quên chuyện bồn tắm đi sao?”
“Hì hì, em chỉ cảm thấy, bộ dạng kích động sau khi biết sự thực của chị rất thú vị thôi.” Thằng nhóc vênh bộ mặt đáng ghét lên, đột nhiên đổi giọng rất nghiêm túc. “Nhưng mà… chị Hồ…”
“Hả?”
“Cho dù chị nghĩ thế nào đi nữa, cũng đừng ức hiếp bố em nhé.”
“Hả? Chị bắt nạt anh ta?” Cô định bật cười khanh khách nhưng thấy nét mặt nghiêm túc của Phạn Đoàn liền sững người lại. Cần gì phải làm bộ nghiêm trọng vậy chứ? “Được rồi, được rồi, chị không bắt nạt bố em.”
“Vâng!” Thằng nhóc nhận được lời đảm bảo liền yên trí gật đầu, sau đó nhướn mày lên, liếc nhìn cô đầy ẩn ý. “Còn về việc bố em thích quà gì, chị tự mình nghiên cứu đi, nếu có khắc mắc thì trực tiếp hỏi em!”
“Này, em có thường xuyên câu kết làm ăn với các cô gái để bán đứng bố mình không?” Cô thực sự không tin, đây là lần đầu tiên thằng nhóc “bán bố cầu vinh”, nhìn nó xem quá chuyên nghiệp, thành thạo.
Cậu đảo mắt một lượt, lập tức chuyển chủ đề. “Chị Hồ, em nghĩ, trước khi tặng quà cho bố em, chị nên đổi mật khẩu ngân hàng đi, 121212 mấy con số đó không an toàn cho lắm.”
“…”
Tiên nữ tắm gội (hạ)
“À! Cậu ấy nói cậu ấy muốn mua chiếc bồn tắm.”
“Sau khi tan học, lập tức đến Câu lạc bộ báo cáo!” Tin nhắn của bà chủ Câu lạc bộ cùng lúc chuyển đến hộp thư của Hồ Bất Động và Trác Duy Mặc. Hồ Bất Động thì thở dài não ruột, Trác Duy Mặc lại nhướng mày khó chịu. Cuối cùng, cả hai đều chần chừ đứng như trời trồng trước của Câu lạc bộ Bạch Mã, chỉ khác ở chỗ, trong khi Hồ Bất Động lê lết cái thân xác mệt mỏi rũ rượi sau một ngày chịu trận của thầy cô thì Trác Duy Mặc lại vùi đầu vào ngủ đến chừng nào đã mắt cho nên tinh thần sảng khoái, đầu óc minh mẫn. Hai người mang theo hai trạng thái hoàn toàn trái ngược vào trong thang máy, liếc nhìn nhau một cái. Người thì ngáp dài uể oải, kẻ lại khó chịu đá chân vào khoảng trống.
“Hôm nay thiếu hơn một nửa sĩ số lớp. Nguyên Đông Đông điểm danh, anh ta nói, những người không đi học sẽ bị treo bằng.” Cô vừa ngáp vừa thông báo cho anh biết tình hình nội bộ. Xem ra tấm bằng tốt nghiệp lại cách anh xa hơn một chút rồi.
Trác Duy Mặc trừng mắt, “hử” một tiếng rồi nói: “Ai thèm để ý đến hắn ta chứ”.
“Anh… anh… Ai tìm anh vay tiền anh đều cho vay sao? Anh ta cần tiền nhưng tôi cũng đợi số tiền đó cứu mạng, anh biết không?”
“Có liên quan gì đến cô chứ?” Anh nheo mắt, nhìn đi chỗ khác, toan đến đẩy cánh cửa thủy tinh đó.
“Bạn của anh đi vay nặng lãi bị người ta siết nợ hay phải bán mình lo tang cho cha?” Cô không hiểu gì về thứ tình cảm anh em gắn bó, khăng khít mà anh nói.
“Bạn gái cậu ấy có thai, cần tiền đi phá thai và nhân tiện đòi cả phí an ủi.” Anh vừa đẩy cửa vừa nói.
“Bao cao su bao nhiêu tiền một cái?” Bây giờ cô chỉ muốn lôi gã anh em khốn nạn, vô tích sự của anh đến các siêu thị lớn, làm một cuộc điều tra thị trường. Anh ta không biết bao sao su giá bao nhiêu sao? Tờ chi phiếu đó dù cho anh ta mua bao cao su dùng cả đời, anh ta lại dùng làm một lần hết khoản tiền lớn như vậy,còn hãm hại một sinh mạng vô tôi!
“Cô hỏi nhãn hiệu nào?” Anh không biết xấu hổ quay lại hỏi cô.
“Nhãn hiệu mà tên phá gia chi tử mày thường dùng ấy!” Bà chủ khoanh tay trước ngực ngồi bên bàn làm việc, bộ dạng như muốn ăn thị