Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2541 lượt.
t người khác vậy. “Mày thật hào phóng đó, chẳng thèm hỏi tao lấy một tiếng, đã dám đem tiền của tao cho người khác đi phá thai.”
“Đúng vậy, đúng vậy! Rõ ràng là chẳng coi bà ra gì.” Hồ Bất Động lập tức đứng về phía bà chủ, gật đầu lia lịa. Đúng là anh ta rất quá đáng, nhưng chuyện này không liên quan gì đến cô, cô đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ của mình cho nên cô vô tôi, về việc ai phải chịu trách nhiệm cần phải bàn bạc lại.
“Hừ, phá thai thì sao? Lẽ nào giống như bà, sinh bừa lấy một đứa con, sau đó thì bỏ mặc nó, không quan tâm.” Trác Duy Mặc thản nhiên châm một điếu thuốc, nhún vai rồi ngồi xuống ghế sô pha.
Bà chủ hoàn toàn sững sờ, dường như không ngờ câu nói đó được thốt ra từ chính miệng con trai mình, bà ta bất giác quay sang Hồ Bất Động, thấy cô chỉ cúi đầu không nói gì, có lẽ đã biết mình vừa nghe câu gì đó không nên nghe.
“Sao? Nghe mày nói có vẻ như hối hận vì được lão nương sinh ra?” Bà ta cau mày, ăn miếng trả miếng: “Nếu mày thấy không thoải mái thì bò lại vào bụng lão nương đi”.
Bị trả đũa chua chát, anh ngẩng đầu lên, mắt trợn trừng rồi giơ hai tay bịt tai lại. Nhìn Hồ Bất Động, thấy cô bàng quan đứng ngoài cuộc, còn bà chủ điệu bộ đáng ghét vỗ vỗ vào bụng mình, như đang chờ đợi anh cút đi, anh vứt toẹt điều thuốc, nghiến răng ken két.
Tình hình xem ra rất không ổn, nguy cơ mẹ con họ trở mặt thành thù, cần phải có ai đó đến hòa giải trận đấu không khoan nhượng này.
Có lẽ ông Trời nghe thấu những lời khẩn cầu của Hồ Bất Động, đúng lúc đó cửa phòng được mở ra, người kia không gõ cửa đã tự đẩy cửa vào. Cô hồi hộp nhìn kẻ bất hạnh sắp bị cuốn vào cuộc chiến một mất một còn của hai mẹ con bà chủ. Sao cô thấy anh ta rất quen…
Hạ Thiên Lưu!
Vào đúng thời điểm quan trọng cần một người để xoa dịu không khí, hóa giải mâu thuẫn thì anh ta xuất hiện… Có khác nào thêm dầu vào lửa.
Quả nhiên, Hạ Thiên Lưu chẳng có chút xíu phản ứng nào trước không khí nặng nề trong phòng, cứ đến thẳng bàn làm việc của bà chủ, cũng chẳng buồn quan tâm Hồ Bất Động đứng bên cạnh, đang cố gắng dùng tay ngầm ra hiệu, nói đúng ba tiếng: “Thời gian biểu”.
“Thiên Lưu, hôm nay cậu ngủ không ngon sao? Sao tâm trạng có vẻ không thoải mái vậy?” Vừa thấy VIP của mình xuất hiện, bà chủ lập tức thu lại ánh mắt hung dữ, tuyệt tình với thằng con trai quý tử, vừa rút tờ thời gian biểu trong máy in ra đưa cho anh vừa lấy một tờ giấy ướt giúp anh lau đôi gò má trắng nõn. Anh không tránh né, cứ để mặc cho bà ta lau, mắt không rời tờ thời gian biểu trong tay.
Vừa nhìn thấy tờ thời gian biểu, Hồ Bất Động lập tức biến sắc mặt. Cô chỉ muốn nhào qua bên đó, giật lấy tờ giấy mà xem bên trên có đề tên vị “khách sộp” là cô không. Nhưng chân cô mới khẽ nhúc nhích đã thấy Hạ Thiên Lưu hơi khom người, đặt tờ thời gian biểu lên bàn, lấy một chiếc bút trong hộp rồi khẽ chau mày, đánh chữ “X” lên tên mấy khách hàng.
Cô nín thở, quét qua mấy cái tên trên tờ giấy. Phù, nguy hiểm thật! Không có tên cô. Nhưng vì sao anh ta lại gạt bỏ mấy người khách này? Chẳng lẽ anh ta gặp phải khách hàng xấu xa? Bao xong không chịu trả tiền? Tuy trước đây cô cũng từng có ý định lấy cớ chất lượng không tốt để quỵt tiền, nhưng nghĩ đến việc làm ăn lâu dài, cô đành cắn răng móc ví. Thật không ngờ trên đời còn có những người keo kiệt hơn cả cô.
“Thiên Lưu… mấy người này… lại tặng quà cho cậu sao?” Bà chủ hỏi dò.
“…” Đang chăm chú đánh dấu, đột nhiên nghe bà chủ hỏi vậy, anh từ từ ngẩng đầu lên, chau mày, rồi quay sang phía Hồ Bất Động đang đứng bên cạnh nuốt nước bọt ừng ực. “Tôi ghét phụ nữ tặng quà cho tôi.”
“Anh… anh cần gì phải nói với tôi? Tôi còn chưa tặng quà cho anh mà, mới chỉ có ý định thế thôi”, cô cuống quýt giải thích. Thật không ngờ anh ta ngang ngược đến như vậy, tặng quà để vun đặp một chút tình cảm có gì không tốt chứ?
Bà chủ liếc nhìn Hồ Bất Động đầy ăn ý, rồi lại quay sang Hạ Thiên Lưu. Anh duyệt xong danh sách khách hàng thì hài lòng thở phào một tiếng, thấy vẫn chưa đến giờ làm liền rảo bước tới chiếc sô pha dành riêng cho mình để ngủ bù. Nhưng trên ghế đó có một gã đàn ông đang phì phèo điếu thuốc, ánh mắt khiêu khích nhìn anh từ đầu đến chân.
Anh nhướng mày, lục tìm trong trí nhớ và phát hiện không có sự tồn tại của người này. Thế là, anh thản nhiên ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế sô pha dài hoàn thành giấc ngủ sáng nay bị hai kẻ phá đám kia quấy rầy.
“Tại sao anh ta ghét phụ nữ tặng quà cho mình?” Hồ Bất Động nhìn Hạ Thiên Lưu lướt qua, bất giác hỏi.
“Quà tặng càng đắt tiền thì phục vụ cũng càng phải nhiệt tình, cô hiểu chưa?” Bà chủ quán cầm tờ giấy đã được đánh dấu xong, huơ huơ trước mặt Hồ Bất Động. “Phải tăng cường phụ vụ, cô hiểu không? Tức là phải lên gường, rồi đòi hỏi phục vụ thế này thế kia.”
“Ồ, không có công không hưởng lộc, hiểu rồi, hiểu rồi.” Hồ Bất Động gật đầu. Hóa ra anh ta cho rằng cô có ý đồ đó với anh ta.
“Xí, đàn bà nào cũng thích tỏ ra thông minh.” Trác Duy Mặc hiểu ra vấn đề, liền liếc sang Hạ Thiên Lưu đang ngồi ngay cạnh mình. Đột nhiên phát hiện ra chuyện gì đó