Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2577 lượt.
ể giám sát công việc của nhân viên. Trên màn hình là một khoang tiếp khách sang trọng với những chiếc ghế sô pha đắt tiền, một cô gái ngồi đó im lặng, còn chưa kịp đánh giá nhan sắc của cô gái này thì toàn bộ sự chú ý của cô đã đổ dồn về phía Hạ Thiên Lưu đang ngồi đối diện. Anh ta đang tiếp khách! Nhưng có gì đó là lạ...
“Anh ta... đang làm gì vậy?”
“Tiếp khách.”
“Nhưng anh ta...” Anh chẳng làm gì hết, không dịu dàng giúp cô ta lau miệng, cũng chẳng thong dong nắm tay cô ta dạo phá, chỉ ngồi như khúc gỗ trên ghế và đọc sách... mà cuốn sách đó cũng kỳ dị như thể vừa được đào lên từ dưới hầm mộ vậy, còn cô gái kia chỉ cắm cúi nhìn cuốn sách đặt trên đùi. “Cô ta đến tìm trai bao để học bài sao?”
“Cô tự mình xem đi.” Bà chủ trừng mắt, lẽ nào bà ta đã chỉ đến bước này mà cô còn không hiểu sao?
“...” Cô nghi hoặc chớp chớp mắt, thực sự không cảm thấy buổi tiếp khách tẻ nhạt, nhàm chán này có gì đáng để nghiên cứu. “Anh ta đang lừa tiền chắc? Thái độ phục vụ kiểu gì không biết?” Rốt cuộc bà ta cho cô xem thứ này là có ý gì? Anh ta từ đầu đến cuối không nói với cô gái kia một lời nào, chỉ dán mắt vào cuốn sách, vẻ mặt uể oải, chán chường, đờ đẫn, ngu ngốc, chẳng có chút nào tinh thần trách nhiệm đối với công việc.
“Đây là thông tin cá nhân của cô nữ sinh kia.” Một tờ giấy được nhét vào tay cô.
Cô nhận lấy tờ giấy, cũng tò mò một chút về cô gái bất hạnh kia. Cô tưởng rằng mình đã đáng thương lắm khi phải chịu đừng tính khí thất thường của Hạ Thiên Lưu, ai ngờ, trên đời còn có người đau khổ hơn cả cô, vì ít ra lúc ở bên cô, anh ta còn nở một nụ cười... Thật may, danh hiệu “thiên hạ đệ nhất xui xẻo” này cô không được nhận.
Cô nhìn tờ thông tin cá nhân trong tay, lẩm bẩm đọc: “Thẩm... Thẩm gì Sa vậy?”
“Thẩm Nỉ Sa!” Bà chủ không giấu nổi nỗi khinh bỉ trước sự dốt nát, kém cỏi của cô. “Bỏ qua đi! Tên không quan trọng, cô xem cột đầu tiên này đi!”
Những móng tay đỏ chót của bà ta chỉ vào cột “Mẫu đàn ông bạn thích”, cô hướng theo ngón tay bà ta nhìn xuống.
Trong cái cột này, trước đây cô từng viết cả đoạn dài lê thê, linh tinh, thiếu logic, vậy mà cô Thẩm Nỉ Sa này chỉ điền đúng ba chữ... Hạ Thiên Lưu.
Miệng cô hết mở rồi lại khép, khép rồi lại mở, phát ra mấy tiếng “chẹp chẹp” não nề. Cô ngẩng nhìn Thẩm Nỉ Sa, thấy nét mặt cô ta đầy mãn nguyện, lúc lúc lại liếc trộm Hạ Thiên Lưu đang ngồi thản nhiên đọc sách như thể bên cạnh không có người. Cô càu nhàu: “Như vậy thì có gì thú vị?”.
“Cô hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?” Bà chủ nhún vai. “Được rồi, hôm nay tên tiểu tử chết tiệt kia không đến, thì cũng cho cô nghỉ một ngày. Cô biến đi, lão nương không thích tiếp xúc lâu với bọn con gái giả nai như cô, chẳng may lây nhiễm thì nguy.”
“...”
Nửa giờ sau khi Hồ Bất Động rời khỏi Câu lạc bộ Bạch Mã, Hạ Thiên Lưu đẩy cánh cửa kính phòng làm việc của bà chủ, tiến thẳng đến chiếc sô pha quen thuộc để nằm ngủ. Bà chủ không để ý đến anh, có lẽ đã quá quen với việc anh tự do ra vào phòng mình, mười ngón tay gõ trên bàn phím không hề dừng lại, nói: “Thiên Lưu, cậu đừng tiếp tục chơi nữa?”
“...” Anh ngước nhìn người phụ nữ ngồi bên bàn làm việc, không trả lời rồi lại cụp mắt xuống.
“Tôi đã nói rồi, cô ta không thực sự thích cậu đâu.”
“...”
“Cô ta chỉ đang bỡn cợt cậu thôi.”
“...”
“Nhìn tôi như vậy làm gì? Thật ra trong lòng cậu hiểu rõ hơn tôi, đúng không?” Bà ta cười đắc ý.
“...”
“Tôi chỉ sợ cậu không hiểu rõ bản thân mình. Khi nào cậu không chơi nữa, cứ nói với tôi, tôi sẽ đá con ranh đó ra ngoài cửa, tuyệt đối không để cô ta ức hiếp cậu nữa.”
“...”
“Cậu vẫn muốn ngủ nữa sao? Tôi đi lấy đệm giúp cậu.” Bà chủ toan đứng dậy.
“Đừng chạm vào tôi.” Một câu nói lạnh băng vang lên, bốn chữ sắc nhọn như đao kiếm.
Hả! Chết rồi, bà ta đã đùa hơi quá với một con người không biết đùa như Hạ Thiên Lưu. “Đừng chạm vào tôi”, bốn chữ này khi thốt ra từ miệng một người đàn ông chứng tỏ anh ta đang có chuyện không vừa ý, lại không có chỗ nào để phát tiết. Tâm lý đơn giản này đến kẻ ngốc cũng biết!
Mỳ sợi và cơm nắm
“Bố chồng thích nghệ thuật cơ thể sao? Ồ...”
Tâm lý nam giới học! Đề tài hấp dẫn này đã không thu hút được sự chú ý của xã hội trong một thời gian dài. Mặc dù chế độ nam quyền đã duy trì hàng nghìn năm nay nhưng tại sao không có kẻ ăn no rỗi việc nào đưa ra tổng kết về vấn đề này?
Hồ Bất Động lướt qua đống đĩa phim bày la liệt cùng đống tiểu thuyết ngôn tình chiếm cứ hơn nửa giá sách, thốt lên bi đát: “Tại sao phim A không tìm lại cứ bày ra trước mắt. Muốn tìm hiểu tâm lý nam giới lại khó như vậy sao?”.
Cuối cùng cô đau lòng rút ra kết luận, tình yêu là thế giới của phụ nữ nhưng đàn ông lại có hứng thú với môn “sinh vật học” nhiều hơn tâm lý học. Bởi vậy, họ hy vọng phụ nữ khám phá, giải phẫu và nghiên cứu cơ thể của họ hơn là tìm hiểu tâm lý họ.
“Yêu thật!” Cái đầu nhỏ gật mạnh.
“Yêu... yêu thật?”
“Yêu thật đó!”
“Thật... thật...”
“Chị làm sao mà lắp bắp thế? Đó