Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.
Ngạc nhiên, không hiểu, buồn bã, cuối cùng ánh sáng trong mắt anh dần tắt.
“Anh làm gì thế? Em còn phải xem phim.” Giọng nói dịu dàng của Nhan Nặc từ từ đánh tan cảm giác xấu hổ, sau đó cô ngồi yên ở đầu ghế bên kia, trong lòng vô cùng bối rối, không dám nhìn anh.
Tần Phóng cảm thấy mình quá nóng vội nên đành miễn cưỡng cười rồi đứng dậy định ra ngoài hóng gió, làm dịu đi cơn đau như vừa bị bỏng. Nhan Nặc tưởng anh tức giận nên vội đứng dậy đi theo anh, ai ngờ hai chân đã tê đi của cô khuỵu xuống, một chùm chìa khóa rơi ra từ trong túi, trên chìa khóa còn treo bức ảnh cô và Tần Phóng chụp chung không lâu.
Cô cúi nhặt, đầu ngón tay mân mê gương mặt anh. Nhớ lại lúc đi siêu thị anh thấy từng đôi từng đôi xếp hàng chụp cái này nên nhất định bắt cô chụp cùng mình, thậm chí còn uy hiếp cô phải mang theo bên mình, khiến điện thoại, chìa khóa, móc túi của cô chỗ nào cũng có mặt anh, bây giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười.
Tần Phóng không hiểu, thấy cô vừa cười vừa kêu nên bực dọc nói: “Em sao thế? Ngã nên bị ngố rồi à?”
“Đều là do anh hết, chân em tê rồi, anh mau cõng em đi.” Nhan Nặc chu môi, nghịch ngợm dang tay về phía anh, dáng vẻ đáng yêu này thực sự khiến người khác khó từ chối.
Tần Phóng trong khoảnh khắc bị nụ cười kia làm cho tan chảy, anh cũng bật cười thành tiếng: “Sợ em rồi đó, như trẻ con ấy, nào, mau lên đây.” Anh quay người, hơi cúi xuống, vỗ vỗ lưng mình ra hiệu cho cô trèo lên.
Nhan Nặc cười híp mắt, vui vẻ leo lên lưng anh, má áp vào bờ vai ấm áp, trời lạnh cắt da cắt thịt, nhưng ở bên anh, mùa xuân đã sớm quay về.
Loáng một cái trời đã tối.
Nói là bữa tiệc gia đình nhưng thực ra chỉ có ông nội Tần Phóng, Tần Phóng và Nhan Nặc. Trong phòng đặt ở khách sạn năm sao rực rỡ, mọi thứ tình cảm ấp áp đều bị sự hoa lệ che đậy, chỉ còn lại sự thăm dò không rõ ràng.
Gương mặt của ông nội đăm đăm khó đoán, vừa ngồi xuống đã không nể nang gì mà đi thẳng vào vấn đề: “Cháu chơi ở đây cũng chán rồi, khi nào về?”
“Chơi”, từ này rõ ràng đâm chọc Tần Phóng, anh không nhịn được nên cau mặt lại: “Cháu không chơi, cũng không có ý định về Mỹ.”
Anh chẳng có chút hứng thú với gia đình họ Tần, những người nhà họ Tần đều đang nhìn chằm chằm vào miếng bánh ngon đó. Anh không thích đấu với họ, huống hồ bây giờ ở đây anh đã có Nhan Nặc.
Ông nội nghe thấy anh nói vậy liền kích động chỉ vào anh nói: “Thằng nhóc thối tha! Mày muốn làm ông tức chết thì mới vui lòng hả?”
Người mắc bệnh ung thư phổi có khả năng chịu đựng rất kém, đặc biệt là người có tuổi như ông nội anh càng không chịu được sự kích động, ông thở hổn hển, nhìn anh chằm chằm.
Tần Phóng thấy vậy, trong lòng cũng lo lắng nhưng ngoài mặt vẫn cứng đầu: “Cháu nghiêm túc đó.”
Cuối cùng Nhan Nặc cũng hiểu tính khí của anh do đâu mà có, nếu nói hai người này không có quan hệ huyết thống thì quả thực chẳng ai tin. Cô thở dài rồi nói với Tần Phóng: “Đột nhiên em muốn ăn cá hoa vàng, anh ra ngoài hỏi xem có bán cá tươi không nhé!”
Thực ra những việc này đều có thể gọi giám đốc tới hỏi nhưng Nhan Nặc muốn cho họ thời gian để bình tĩnh lại. Tần Phóng há miệng định nói gì đó rồi lại thôi, đứng dậy đi ra ngoài.
Thấy cháu mình nghe lời như thế, ông nội Tần Phóng liền chau mày, nghĩ một hồi rồi hỏi cô: “Nha đầu, cháu không sợ ông?”
Ông rất tò mò, cô gái bé nhỏ này lại không hề sợ mình, cho dù ông có uy nghiêm thế nào, thì chí ít ông là ông nội của Tần Phóng, cô cũng cần phải e dè vài phần chứ?
Nhan Nặc không trả lời thẳng mà chỉ quay đầu sang khẽ chớp mắt rồi nhẹ nhàng nói: “Ông rất thương Tần Phóng.”
“Vì thế nên...?” Ông nội đột nhiên cảm thấy hào hứng, cô gái này rất hay ho.
Nhan Nặc nói: “Anh ấy cũng rất thương ông. Ông không nhận thấy điều đó sao? Thức ăn ở đây anh ấy đều đã thử hết, không có một món nào có chất cay và dầu mỡ. Nếu ông hiểu được con người anh ấy và muốn có được người cháu trai ấy thì việc ông nên làm là tác hợp cho chúng cháu, tại sao cháu phải sợ ông chứ?”
Nụ cười của ông nội đúng là kiểu cười của những thương nhân: “Được lắm, được lắm, rất có sức thuyết phục, nghe nói cháu cũng học khoa Thương mại à, hèn chi.”
Những lời này chứng tỏ ông đã nắm rõ lai lịch của Nhan Nặc, vừa là thăm dò cũng vừa là cảnh giác.
Nhan Nặc tự thấy mình thẳng thắn, thoải mái nên không sợ sự thăm dò của ông nội, cô tiến lùi có chừng mực: “Xin lỗi, chưa bao giờ cháu cảm thấy tình cảm có thể coi như chuyện kinh doanh để mà đầu tư hay phán đoán, nếu ông có thể chúc phúc cho chúng cháu thì cháu cũng sẽ hiếu thuận với ông.”
Cô ngập ngừng rồi nói tiếp: “Điều tâm đắc của Tần Phóng lẽ nào ông không hiểu? Anh ấy không muốn kế tục sự nghiệp của ông, không muốn ông phải phiền lòng là vì anh ấy biết ông có nhiều việc phải lo, không muốn ông từ bỏ bất cứ cơ hội trị bệnh nào, tâm ý của hai người hoàn toàn giống nhau, đều suy nghĩ cho đối phương.”
Cô luôn tìm cách giảng hòa cho hai người.
Ông nội đã sống hơn nửa đời người, Nhan Nặc xấu hay tốt thì chỉ cần nhìn là biết, trong lòng cũng hiểu rõ mọi chuyện.
Hai người đa