XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.

ng im lặng thì Tần Phóng đi vào.
Anh căng thẳng nhìn ông nội rồi ghé sát vào Nhan Nặc hỏi nhỏ: “Em có sao không? Cho dù ông nội nói gì em cứ coi như ông nói bâng quơ nhé, đừng để ý.”
Sự quan tâm chu đáo của anh khiến ông nội chỉ biết nhìn và lắc đầu, cái tên cháu nội này rồi cũng sợ vợ mà thôi. Thôi vậy, cho dù ông có phản đối thì chắc gì nó đã nghe, nếu thực sự như thế này cũng tốt, chí ít Nhan Nặc cũng vừa mắt ông, không giống như mấy cô gái trong dòng tộc không ra gì, suốt ngày chỉ biết ưỡn ẹo.
Nhan Nặc cười, lắc đầu rồi nhìn anh: “Nói gì chứ, chẳng qua ông nội kể cho em nghe mấy chuyện xấu hồi xưa của anh thôi.” Cô đã thay đổi cách xưng hô, ông nội anh cũng không phản ứng gì cả, coi như thừa nhận rồi.
“Sao?” Tần Phóng nghi ngờ: “Anh làm gì có chuyện xấu? Đừng nghe ông nói linh tinh.”
Ngay cả ông nghe xong cũng phì cười, không khí trong phòng vui vẻ hơn nhiều.
Ông nội Tần Phóng không ăn uống gì, cao tuổi rồi, lại có bệnh trong người nên ăn một bữa cơm cũng mệt. Trước khi đi về, ông nội còn khẽ nói thầm với Nhan Nặc: “A Phóng nhà ông tốt hơn, hợp với cháu hơn con cháu nhà họ Đoàn.”
Trong mắt người lớn, con cháu mình luôn tốt hơn con cháu nhà người khác trăm nghìn lần.
Nhan Nặc không thấy bất ngờ, cô mỉm cười gật đầu.
Sau khi rời khách sạn, hai người không về nhà mà cùng nhau đón Giao thừa.
Đêm nay là đêm Giao thừa, đường phố rất náo nhiệt, tại quảng trường trung tâm thành phố hàng vạn người đang cùng đếm ngược. Gần nửa đêm, pháo hoa đầy trời, màn đêm rực rỡ sắc màu, lúc rơi xuống đẹp như sao băng rơi.
Nhan Nặc mặc áo lông vũ dài màu hồng, nắm tay Tần Phóng bước thật chậm, gương mặt bị gió thổi qua nên ửng hồng. Nghe thấy tiếng người đang đếm ngược cách đó không xa, cô đột nhiên ngẩng đầu, kiễng chân khẽ hôn lên má anh, rồi đỏ bừng mặt chạy đi chẳng khác gì một đứa trẻ chưa kịp lớn.
Tần Phóng không giấu được niềm vui, anh nở nụ cười rạng rỡ, khó khăn lắm mới bắt được cô, anh đưa tay vuốt nhẹ đôi má đã ửng hồng như hai trái đào, rồi nhìn cô tình tứ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông Giao thừa vang lên.
Nhan Nặc dựa vào người anh, cười hạnh phúc: “Tần Phóng, chúc mừng năm mới!”
Đôi mắt cô như có đốm lửa sáng rực, Tần Phóng chợt khựng lại. Quên cả hơi thở, quên cả trả lời, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, dù ngoài trời gió rất lạnh.
Đây là năm đầu tiên hai người ở bên nhau, bắt đầu tạo lập tương lai thuộc về hai người.






Bác sĩ điều trị của ông nội Tần Phóng - Smith - là người có tiếng trong việc chữa trị bệnh ung thư phổi, ông đã gọi điện báo cho Tần Phóng việc ông nội bất chấp tình trạng sức khỏe, nhất định đòi về nước, anh rất tức giận nhưng không biết làm thế nào. Ông Tần ở thành phố C ba ngày, ba ngày này Nhan Nặc và Tần Phóng đều cùng ông đi chơi, nhưng để điều trị, cuối cùng ông vẫn phải quay về.
Trước khi lên máy bay, ông Tần lấy một chiếc nhẫn bằng ngọc lục bảo ra, đặt vào tay Nhan Nặc, gương mặt gầy gò tỏ rõ sự ấm áp: “Nha đầu, chiếc nhẫn này là di vật của bà nội nó, ông cũng không biết còn cơ hội được gặp lại cháu nữa không, cái này cháu giữ làm kỷ niệm nhé!”
Nhan Nặc bất ngờ khi được yêu quý thế này, dù là ý nghĩa hay giá trị thì chiếc nhẫn này đều rất quý giá, cô luôn miệng từ chối. Tần Phóng bực mình trừng mắt khiến cô phải nhận, rồi anh quay sang nói với ông nội: “Sau Tết, bên này bắt tay vào thi công, đợi mọi việc trong văn phòng ổn định rồi tụi cháu sẽ qua thăm ông một chuyến, ông phải nghe lời bác sĩ Smith, đừng như trẻ con khiến người khác lo lắng nữa.”
Ánh mắt ông Tần bừng sáng, ánh mắt họ thật giống nhau, đúng là cùng chung một dòng máu. Ông chau mày, chậm rãi nói: “A Phóng là đứa rất tốt, chỉ là tính khí ngang bướng, sau này phải phiền cháu chăm sóc nó rồi.”
Nhan Nặc trịnh trọng gật đầu đáp: “Ông đừng lo, cháu sẽ làm thế.”
Nhan Nặc vào phòng trang điểm nói chuyện với bạn cũ, lúc ra ngoài thì gặp một người cô không ngờ tới, là người học khóa trên cô - Bùi Tu Văn. Cách đây khá lâu, cô có nghe tin anh ra nước ngoài học, không ngờ lại gặp ở đây. Cô lên tiếng: “Anh Bùi, lâu lắm không gặp.”
Bùi Tu Văn đã không còn nét trẻ trung như thời sinh viên, trông chững chạc hơn rất nhiều. Anh cười rất ấm áp: “Sao có mình em thế này? Anh Đoàn đâu, sao không đi cùng em?” Ngày đó Nhan Nặc là hoa khôi kiêu sa của trường, có lẽ cô không biết anh cũng đã từng là người ái mộ cô, nếu không phải đối thủ là Đoàn Dịch Sâm quá mạnh thì có lẽ anh cũng công khai theo đuổi cô.
Có điều tin tức của Bùi Tu Văn đã quá lạc hậu, không biết Đoàn Dịch Sâm đã là quá khứ, là cái gai trong tim cô, không nhổ sẽ đau tận tâm can, nhưng một khi nhổ ra, máu tươi sẽ phun trào.
Nhan Nặc còn nhớ hồi cô năm tuổi, bố cô nghe người ta nói mang ngọc bên mình có thể trừ tà, thế là nhờ người tìm cho cô một chiếc vòng ngọc tử la lan loại quý. Ban đầu cô rất thích nhưng dần dần phát hiện ra mình đeo không hợp, lúc làm gì cũng dễ va chạm, phải nâng niu, sợ nó vỡ, tới lúc đó nó chỉ còn là sự phiền phức xinh đẹp. Cuối