Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/527 lượt.
cùng, cô tháo chiếc vòng ra dù rất thích nó. Còn Đoàn Dịch Sâm giống như chiếc vòng cô không muốn rời xa nhưng buộc phải rời xa, một mối tình như lớp băng mỏng, muốn thiên trường địa cửu đúng là điều xa xỉ.
Bùi Tu Văn mỉm cười: “Em lớn thế này rồi còn ngại ngùng hay sao? Lúc đó những người xung quanh hâm mộ tụi em lắm đấy.” Anh vẫn còn nhớ những chấn động khi tin hai người họ yêu nhau được tung ra, sau đó mỗi khi có người nhắc tới chuyện này lại khiến cô xấu hổ đến đỏ mặt.
Nhắc tới chuyện này, Nhan Nặc không thể cười vui được, hơn nữa ngại ngùng không biết làm thế nào, đúng lúc đó có một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng cô: “Hóa ra em ở đây à?”
Là Tần Phóng, anh đút hai tay vào túi quần, không biết đã đứng đó bao lâu rồi. Anh bước đến, Nhan Nặc thở phào nhẹ nhõm, anh chau mày: “Em giới thiệu một chút đi chứ.”
“Đây là anh Bùi Tu Văn, học trên em một khóa hồi em học nghiên cứu sinh.” Nhan Nặc sững lại rồi khoác tay Tần Phóng: “Đây là bạn trai em, Tần Phóng.”
“Chào anh, tôi là Tần Phóng.”
“Chào anh, tôi là Bùi Tu Văn.”
Bùi Tu Văn rất xấu hổ, bắt tay Tần Phóng rồi chỉ nói vài câu, tìm cớ rời khỏi đó.
Nhan Nặc từ từ ngẩng đầu lo lắng nhìn Tần Phóng. Ánh đèn sáng đổ lên người anh, đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm. Im lặng hồi lâu, anh đưa tay dắt cô vào trong đại sảnh: “Sắp khai tiệc rồi, em còn chạy lung tung đi đâu thế?” Những chuyện khác anh không hề hỏi một câu.
Bữa tiệc này thật chẳng vui vẻ gì, Nhan Nặc quên rằng ở đây có rất nhiều người biết quá khứ của cô và Đoàn Dịch Sâm. Tần Phóng không thích nhìn thấy cô cứ e dè thế này, nhưng anh phát hiện ra mọi người đều nhìn anh với ánh mắt thăm dò, nghi hoặc, khó hiểu.
Cũng may sau đó không có ai hỏi chuyện cũ nữa, Nhan Nặc thoải mái hơn nhiều nhưng trong lòng thầm nghĩ cũng nên tìm cơ hội nói cho anh hiểu, cô sợ trong lòng anh sẽ khó chịu. Lúc tàn tiệc, Liên Nguyệt và mấy người kéo cô đi nói chuyện riêng, đại ý là cảm thấy Tần Phóng rất tốt, phải nắm chắc lấy, cô liên tục nói: “Phải, phải”, Tần Phóng tốt thế nào cô hiểu rõ hơn ai hết.
Tần Phóng uống vài chén rượu nên mặt hơi đỏ, ánh mắt lờ mờ khiến người khác không hiểu anh đang nghĩ gì. Nhan Nặc không để anh lái xe, nhưng lại lo anh không biết tự chăm sóc cho bản thân nên cùng bắt xe quay về nhà anh.
Mở cửa vào phòng, Nhan Nặc dìu anh nằm xuống sofa rồi bắt đầu vào bếp pha nước mật ong giúp anh giải rượu. Cô luôn chê chỗ anh quá lạnh lẽo nên cứ vài ngày lại đi mua đồ. Lúc ngẩng lên mở tủ lấy cốc cô thấy Tần Phóng lặng lẽ đứng dựa bên cửa. Cô cũng quen rồi, dường như anh rất thích nhìn cô nấu nướng, sau đó luôn bất thình lình ôm cô từ phía sau, má áp vào má cô, chứ không như bây giờ trầm ngâm khó đoán, đáy mắt không hề có ý cười.
Chắc anh ấy nghe được cuộc nói chuyện giữa mình và anh Bùi Tu Văn rồi? Chỉ là... bây giờ hình như không phải lúc nói chuyện.
Nhan Nặc đi đến, đẩy anh vào trong, giọng rất nhẹ nhàng: “Anh vào trong nằm đi, đợi lát nữa uống nước mật ong giải rượu, em thấy ban nãy anh cũng không ăn gì, hay là để em nấu...” Cô chưa nói hết câu đã bị anh dùng sức ấn vai vào cửa, cô khẽ chau mày rồi đưa tay đẩy anh ra: “Đang yên đang lành, anh nổi điên cái gì chứ?”
Tần Phóng mặt lạnh tanh, ánh mắt nhìn cô như đang tìm kiếm gì đó, ánh mắt rực lửa muốn ăn thịt người. Anh cúi xuống, bất ngờ hôn cô, đôi môi mềm đọng lại vị ngon ngọt của rượu cao cấp. Cô giằng co rồi đẩy anh ra, anh kiên nhẫn nắm chặt tay cô để trước ngực, không cho cô phản kháng, hôn mãnh liệt hơn.
Nhan Nặc muốn lẩn tránh nụ hôn trừng phạt này nhưng đành bất lực, cuối cùng cô thả lỏng người trôi theo nụ hôn cuồng nhiệt đó. Khi cô thấy khó thở, anh mới buông cô ra, hai má cô đỏ bừng.
Tần Phóng khẽ nói thầm bên tai cô: “Nhan Nặc, Nhan Nặc, quên anh ta đi...”
Ngàn vạn nỗi đau đang thiêu đốt trái tim anh.
Người Nhan Nặc vẫn đang choáng váng, cô khựng lại nhìn đôi mắt mơ màng của anh, dường như vẫn chưa ý thức được anh đang nói gì. Ánh mắt Tần Phóng đã lạnh băng, không đợi cô trả lời anh đã buông tay đi ra ngoài, có thể là giận cô, cũng có thể là không muốn biết đáp án.
Nhan Nặc mất chỗ dựa nên ngã ngồi xuống bên cửa, không lâu sau thì nghe thấy một tiếng “ầm” ở bên ngoài, xuất hiện bức tường ngăn cách trái tim hai người. Cô cười đau đớn rồi nhắm mắt lại, quả bom hẹn giờ cuối cùng cũng phát nổ.
Nhan Nặc dùng nước lạnh rửa mặt, cái đầu hỗn độn cuối cùng cũng tỉnh, cô thu dọn mọi thứ, cất mật ong vào hộp và chuẩn bị về. Cô gõ cửa, đợi một lúc không thấy anh nói gì, khẽ thở dài, nói: “Anh nghỉ sớm đi, em về đây.” Có lẽ hai người đều cần thời gian để bình tĩnh lại.
Tần Phóng châm điếu thuốc rồi kẹp giữa hai ngón tay, khói trắng bay lên từng vòng, nhìn khói thuốc tan được một nửa, cuối cùng vì cô không thích khói thuốc nên chỉ châm một ít rồi dụi tắt. Bên ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ thổi, anh ngồi xuống nền nhà nhìn ra ngoài, bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, cả thành phố đang lưu chuyển trong cầu vồng, chỉ có bầu trời cao sáng, không có sự ấm áp.
Hóa ra người ấy được chôn giấu sâu trong l