Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/509 lượt.
g tung. Trong lòng anh vô cùng lo lắng, anh tiếp tục gọi cho Nhan Nặc, nhưng vẫn tút tút, anh điên tiết đập vô lăng, trong lòng thầm mong sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cùng với cơn mưa đang giảm dần, dưới sự chỉ đạo của cảnh sát giao thông, dòng xe đã có dấu hiệu lưu thông, nhưng vẫn không làm Tần Phóng yên lòng.
“Vâng, sau khi tan ca em có đến phòng khám mua thuốc rồi.”
Tần Phóng buông cô ra, anh ra ngoài ban công nhìn rồi nói: “Khu này không mất điện, xem ra chỗ nhà em bị sét đánh nên bị sập cầu giao, cầu giao ở đâu? Để anh xem.”
Nhan Nặc đưa mấy dụng cụ cho anh rồi dẫn anh tới chỗ công tơ, lát sau căn phòng đã sáng trưng.
Mưa bắt đầu nặng hạt, giống như một đứa trẻ không ngừng gây ra những trò đùa ác ý, mới ngừng mưa được một chút lại bắt đầu lộp bộp ngoài cửa sổ, thật phiền phức, có điều Tần Phóng cũng không có ý định ra về. Anh ôm Nhan Nặc vào phòng, hôn lên trán cô: “Em phải uống thuốc, để anh đi nấu chút cháo em ăn cho ấm bụng, nếu không đỡ thì đợi trời sáng mình tới bác sĩ. Em mệt nên ngủ đi một chút, đợi cháo được anh sẽ gọi em.”
Nhan Nặc gật đầu, cô thất thần nhìn theo bóng anh, cảm giác lâu lắm mới được người khác bảo vệ, chăm sóc, đây không chỉ là sự thân mật giữa hai người yêu nhau mà còn cho cô cảm giác của gia đình. Hèn gì người ta vẫn nói trong gia đình cần một người đàn ông.
Hai ngày nay, thời tiết thất thường, cô không may bị cảm, không uống thuốc thì không khỏi, mà uống thuốc thì người cứ choáng váng, muốn nói với anh nhưng gần đây anh thường xuyên bận rộn đến nửa đêm, thậm chí có lúc còn ngủ ở công ty, nếu nói thật thì anh lại phải sắp xếp thời gian đi cùng cô tới bệnh viện gặp bác sĩ, nghĩ thế nên cô lại thôi. Thực ra cô không dám nghĩ thế, bởi vì cô sợ mình quá dựa dẫm vào Tần Phóng. Mỗi bước đi bây giờ đều cẩn thận, chăm chỉ, bản thân không còn dũng cảm giống như hồi xưa để chìm đắm vào tình yêu nữa.
Đột nhiên cô cảm thấy mình rất xấu xa, bởi vì sợ bị thương nên không muốn trả giá, lại thích hưởng thụ những gì Tần Phóng mang tới.
Nhan Nặc, mày là đứa con gái xấu xa, trước khi ngủ cô còn thầm nghĩ.
Đến lúc Nhan Nặc tỉnh dậy thì Tần Phóng đã nấu xong món cháo ngân hạnh thơm phức, còn phục vụ chu đáo nữa, anh bế cô từ trên giường ra trước bàn ăn, nịnh cô như nịnh trẻ con: “Ngoan, phải ăn nóng mới ngon.”
Nhan Nặc lặng người nhìn Tần Phóng một hồi rồi mới cúi đầu xúc một muỗng đưa lên miệng, cháo nóng khiến đầu lưỡi cô tê bỏng. Tần Phóng vừa tức vừa buồn cười, đưa nước lạnh cho cô, lên giọng mắng: “Ngốc nghếch, không phải là bị ốm nên ngây ngô đấy chứ, sao không thổi rồi hãy ăn?”
Có lẽ là người bị ốm thường yếu đuối nên dễ suy nghĩ lung tung, dù sao Nhan Nặc cũng cảm thấy tối nay mình rất lạ lùng, lúc người khó chịu thì chỉ mong Tần Phóng xuất hiện, ôm hôn mình, nghe những lời nói quan tâm của anh là muốn khóc, muốn làm nũng, lúc cúp máy, muốn anh bảo vệ mình như automan, và anh lại làm như thế... Dường như anh là ánh sáng đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời u tối của cô, ban đầu cô bị chói mắt không dám lại gần, nhưng ở bên cạnh anh lâu rồi, cảm giác ấm áp ấy giống như bị nghiện, không muốn rời xa.
Làm thế nào được? Cô muốn khóc.
Tần Phóng thấy Nhan Nặc cứ cúi đầu không nói gì, anh lại thấy lo lắng, vòng qua bàn đến ngồi cạnh bên cô, nâng cằm cô lên nói: “Há miệng ra anh xem có phải bị bỏng rồi không? Em thật là, còn nói anh tính khí trẻ con, mình là một đứa trẻ, vừa bị ốm vừa bị thương, lại còn gây sự với anh nữa...”
Không ngờ Nhan Nặc lại chủ động hôn anh.
Đôi mắt Tần Phóng trở nên sâu thẳm hơn, rồi anh nhanh chóng tìm lại chủ quyền, hai tay luồn vào tóc cô khiến nụ hôn sâu hơn, hai người quấn quýt nhau một hồi lâu cho đến khi Nhan Nặc không thở được nữa, giãy giụa trong lòng anh, anh mới buông tay.
Anh đắc ý cười: “Để xem em còn dám quyến rũ người khác nữa không, mới chỉ có thế thôi sao?”
Nhan Nặc ngồi thẳng dậy rồi đổ xuống anh như núi Thái Sơn: “Hứ, nghe nói truyền bệnh cho người khác thì bệnh mình sẽ khỏi, nếu em không vì mình thì trời tru đất diệt.” Nói xong, cô còn véo tai anh thẩm vấn: “Anh nói công phu tu luyện của em còn non nớt, vậy kinh nghiệm của anh phong phú lắm à? Nói xem, có phải trước đây anh có nhiều bạn gái lắm vì thế mới tôi luyện được bản lĩnh thế này đúng không?”
Tần Phóng vừa đau vừa đắc ý: “Ơ, còn không phục và muốn tạo phản hả? Thả một trăm hai mươi trái tim, em nhất định sẽ là vợ anh...”
Nhan Nặc không dựa vào anh nữa, cô vừa cười vừa đánh mắng anh, anh trêu lại, lúc nấp lúc trốn, hai người cứ thế nô đùa đến khi ngã xuống thảm trên sàn.
Anh để Nhan Nặc nằm trên người mình, tay đặt trên lưng cô, đôi mắt đen láy đang nhìn đèn treo trên trần nhà rồi xuống nước thương lượng: “Nhan Nặc, dọn đến chỗ anh ở đi, em ở một mình, anh không yên tâm.” Cũng may là hôm nay chỉ là lo lắng hụt, nhưng không phải lần nào cũng may mắn như thế này, anh không muốn cái “nhỡ may” xảy ra.
“Vâng!” Lần này Nhan Nặc đáp rất nhanh, rất thoải mái.
Tần Phóng không phản ứng kịp nên người cứng đờ một lúc, đến lúc hiểu ra thì khôn