XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

i cùng là hợp, hai người vẫn cãi nhau suốt ngày. Khánh Đan nhìn khung cảnh trước mặt mình bỗng cảm thấy thân thuộc và rất chân thực. Có lẽ đây mới là cuộc sống, còn cô thời gian qua như đang sống trong mơ vậy.
“Khánh Đan, bên ngoài có người đợi cậu.”
Khánh Đan nghe bạn nói liền đi ra ngoài. Trước mắt cô là người mà hàng đêm cô đều mơ đến, ngay lúc này đây chính bản thân cô cũng không dám chắc đây là mơ hay là thật. Thấy Khánh Đan đứng ngây ra một chỗ Hải Nguyên tiến lại gần cô.
“Sao…sao anh lại đến đây?”
Mọi người nghe nói bạn học cũ Hải Nguyên trở về nên cũng có một vài người hiếu kì ra cửa nhìn rồi thì thầm với nhau. Không nói nhưng ai cũng biết hai người là kim đồng ngọc nữ một thời của lớp, đến khi Hải Nguyên trở về Mỹ thì không ai biết thêm tin tức gì nữa.
“Chẳng phải em trách anh lúc em đi không nói tạm biệt sao?”
“…”
“Anh muốn chạy đến và ôm em vào lòng.”
“Rất nhiều người ở đây, anh đừng có làm vậy!”
“Anh không quan tâm!” Hải Nguyên nói rồi từng bước tiến lại gần cô hơn.
“Anh đừng có lại đây!”
“…”
“Em bảo đừng mà!”
Hải Nguyên mặc kệ lời cô nói vẫn tiến đến ôm cô thật chặt. Cô ngửi rõ mũi hương trên người anh, cảm nhận được hơi thở anh, nhịp đập của trái tim anh.
Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ…
Một lát sau anh mới buông cô ra nhìn đôi mắt đã đỏ hoe của cô.
“Như vậy đã được chưa?”
“Em đếm đến ba, cả hai cùng quay đi nhé, đừng ngoảnh đầu lại.” Khánh Đan nói rồi quay đầu về phía sau.
“Một…hai…ba.” Cô nói rồi bước đi.
“Em phải giữ gìn sức khỏe nhé!” Hải Nguyên nói rồi quay đi thẳng không hề nhìn lại. Khánh Đan đi được vài bước liền quay lại thấy dáng Hải Nguyên đang dần xa. “Hải Nguyên, đưa em đi, xin anh đấy, đưa em đi đi…” Những lời này cô không thể nói ra mà chỉ có thể chôn nó thật sâu trong lòng, cô biết có những điều là không thể thay đổi, càng cố gắng thay đổi chỉ càng đau khổ.






Đám Cưới
“Sao tự dưng em lại có hứng đến đây ngắm cảnh vậy?” Nam Phong lại gần cô gái đang đứng một mình, ánh mắt xa xăm nhìn ra biển.
“Anh cũng ở đây sao?” Khánh Đan quay lại mỉm cười nhìn anh.
“Em quên đây là khách sạn của anh sao?”
“Em nghĩ giờ anh đang ở trên một chuyến bay đi đâu đấy chứ!”
“Nam Phong, cảm ơn anh! Em nghĩ em nên về rồi, chiều nay còn có cuộc họp.” Khánh Đan mỉm cười nhìn anh rồi quay bước đi. Sóng ngoài khơi vẫn không ngừng xô vào bờ gợi cho cô những kỉ niệm đã qua nơi mảnh đất này, những kỉ niệm về Hải Nguyên, nhưng lòng cô đã quyết, cô phải quên anh đi.
Nam Phong nhìn theo bóng cô đi trong lòng có chút thất vọng, lời anh muốn nói với cô vẫn chưa bao giờ được nói ra nhưng đã bị cô cự tuyệt.
Sau khi rời khỏi Đà Nẵng Khánh Đan thường xuyên đến công ty giúp Hải Minh, công việc bận rộn, bạn bè luôn bên cạnh khiến cô quên đi nỗi nhớ dành cho Hải Nguyên. Ngày ngày trải qua một cuộc sống như nhau khiến cô thấy cuộc sống vốn có của mình đã trở lại, mỗi ngày đều là sự bình lặng, không có những điều bất ngờ mỗi ngày Hải Nguyên mang lại nữa.
Hôm nay Hải Minh đi gặp khách hàng không cùng cô về được, giờ này lại tắc đường cô cũng không muốn về nhà sớm nên ở lại công ty thêm một lúc, mải đọc tài liệu đến quên thời gian, khi ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đã về hết, trời cũng tối hẳn. Khánh Đan đứng dậy định đi rót nước thì có tiếng chuông điện thoại vang lên, là một số lạ, cô khẽ nhíu mày, từ khi cô thay số mới ngoài bạn bè thân và gia đình không ai biết, có thể là ai được chứ?
“Alo?”
Cô lên tiếng nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng một lúc lâu, trong lòng cô chợt có một luồng suy nghĩ khiến trái tim cô đập loạn lên.
“Alo, Ai vậy?”
“Là anh!” Tiếng nói từ đầu dây bên kia vang lên như xuyên thẳng vào trái tim cô khiến đầu óc cô trở lên mơ hồ.
“Anh…anh làm sao biết số này?”
“Anh muốn gặp em.” Hải Nguyên nói.
“…”
“Anh đang ở dưới cổng công ty em.”
Khánh Đan buông điện thoại xuống, sắc mặt cô trở nên trắng bệch, bao nhiêu lâu nay cô đã cố gắng để quên đi anh nhưng lần nào cũng vậy, khi cô nghĩ rằng nỗi nhớ của mình đã phai nhạt thì anh lại xuất hiện trước mặt cô khiến trái tim cô thổn thức.
“Khánh Đan cháu không sao chứ?”
Khánh Đan nghe tiếng nói mới quay lại thấy cô lao công đang lo lắng nhìn cô.
“Sao mặt cháu trắng bệch thế này? Tay cũng lạnh quá, có phải trúng gió rồi không? Ngồi đây, cô đi pha cốc trà gừng cho cháu.” Cô lao công nói một hồi rồi đi mất cô vẫn ngồi ngây trên ghế một lúc lâu rồi mới chạy đi. Khi cô lao công cầm cốc trà gừng quay lại thì không thấy Khánh Đan đâu chỉ thấy điện thoại Khánh Đan không ngừng kêu cô khẽ lắc đầu ngó nghiêng xung quanh rồi đặt cốc trà xuống bàn.
Khánh Đan bước ra khỏi công ty thì đã thấy Hải Nguyên đứng gần bể phun nước cô chần chừ định quay đi thì Hải Nguyên nhìn cô rồi tiến lại phía cô.
“Khánh Đan, anh thực sự rất nhớ em, mỗi giây, mỗi phút hình ảnh của em luôn ám ảnh trong tâm trí anh, anh không thể quên em,”
Khánh Đan nghe anh nói trái tim cũng thấy đau nhói, cô cũng