Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.

muốn nói cô rất nhớ anh nhưng lại chỉ có thể im lặng.
“Hải Nguyên, chúng ta đã chia tay rồi.”
“Không, em đã hứa sẽ không quên anh, sẽ không chấp nhận một ai khác ngoài anh.”
“Nhưng em đã không làm được, chấp nhận sự thật đi Hải Nguyên. Chúng ta không thể tiếp tục.”
“…”
“Hải Nguyên, em đã có cuộc sống của riêng mình và em thấy nó rất tốt…Anh cũng nên như vậy!”
“Anh không thể!”
“Hãy quên em đi, sống tốt cuộc sống của mình. Nhìn thấy anh vui vẻ em cũng rất vui vẻ.”
Khánh Đan nói rồi quay đi, hai dòng nước mắt từ từ rơi xuống. Mưa cũng bắt đầu rơi nhiều đến mức không phân biệt được đâu là mưa đâu là nước mắt nữa. Cô cứ đi như vậy cho đến khi về nhà. Hải Minh trong nhà nhìn thấy cô lo lắng chạy đến hỏi:
“Sao em lại để ướt hết thế này? Mưa sao không trú mưa?”
“À, em về gần đến nhà mới mưa nên không trú mưa nữa.”
“Sao không bắt taxi? Anh gọi cũng không nghe máy gì cả!”
“Em để quên điện thoại ở công ty.”
“Thôi em lên nhà thay đồ đi không cảm lạnh!” Hải Minh khẽ thở dài.
Khánh Đan lên phòng đi tắm cố làm như không có chuyện gì sảy ra. Một lát sau thì bà Ngọc Lan mang cốc trà gừng lên cho cô, thấy cô đang nằm trên giường, bà sờ lên trán cô thấy nóng ran khẽ lắc đầu thở dài. Từ ngày Khánh Đan về Việt Nam lúc nào cũng như mất hồn lại hay ốm vặt trong lòng bà cũng thấy xót xa, bà vì sự ích kỷ của một người mẹ mà chia rẽ tình cảm của hai đứa trẻ, bây giờ nhìn Khánh Đan đau khổ mà vẫn một mình chịu đựng không nói với ai, phải chăng bà đã sai?
(Sanfrancisco)
“Con có biết hội nghị hôm nay quan trọng như thế nào không mà con dám bỏ? Con đã đi đâu?” Giọng bà Ngọc Vân vang lên đầy uy lực. “Con có biết mọi người bây giờ nhìn con với ánh mắt như thế nào không hả đại thiếu gia? Cả ngày chỉ biết tụ tập bạn bè ăn chơi, con có biết để có được ngày hôm nay mẹ đã vất vả như thế nào không? Con nỡ để bao công sức của mẹ bị kẻ khác cướp mất sao?”
“Con câm rồi sao?” Đứng trước mặt bà Hải Nguyên chỉ im lặng không nói gì càng khiến bà Ngọc Vân thêm tức giận. Từ khi Khánh Đan về nước, cả ngày Hải Nguyên chỉ biết vùi mình trong rượu và quán bar không lo chuyện công ty, mọi người có nói gì anh cũng mặc kệ. Lúc đầu anh còn đến công ty làm việc, bây giờ ngay cả cuộc họp thường niên của công ty cũng không đến, càng ngày càng khiến bà không thể yên tâm.
“Con nên hiểu cho con bé, hiểu vì sao nó như vậy, con càng như thế này nó càng đau khổ con biết không?”
“Mẹ đừng nhắc đến cô ấy nữa!” Hải Nguyên nói rồi bỏ đi trước ánh mắt bất lực của bà Ngọc Vân.
Trong tiếng nhạc ầm ĩ của quán bar Hải Nguyên không ngừng uống rượu hết cốc này đến cốc khác, anh chàng bartender đứng đó chỉ biết lắc đầu mà không dám cản anh. Anh ta nhìn người con trai vừa mới xuất hiện bằng ánh mắt cầu cứu, anh khẽ mỉm cười rồi đến chỗ Hải Nguyên, giật lấy cốc rượu trên tay Hải Nguyên.
“Cậu say rồi, không uống nữa!”
“Mặc kệ tôi, tôi không say!” Hải Nguyên giằng lại cốc rượu khiến rượu đổ cả ra bàn.
“Cậu còn nói cậu không say nữa à?”
“Cậu đừng có quản chuyện của tôi, tránh ra đi!” Hải Nguyên nói rồi lại cầm lấy chai rượu đưa lên miệng.
“Cậu điên đủ chưa hả? Vì một người con gái mà trở nên như vậy có đáng không?”
“Cậu không hiểu…”
“Tôi chẳng cần hiểu gì hết, cậu có giỏi thì đi giành lấy cô ấy về đây, còn không thì đừng có như này nữa, người ta coi thường!”
“Ai? Ai dám coi thường tôi?”
“Tôi coi thường cậu! Người phụ nữ của mình cũng không giữ được để người ta cướp mất còn ngồi đây mà uống…”
BỤP!!!
Mark chưa nói hết câu thì đã bị một cú đấm giáng vào mặt.
“Cậu thì hiểu cái gì!”
BỤP!!! Mark giơ nắm đấm đấm thẳng vào mặt Hải Nguyên một cái khiến anh loạng choạng rồi ngồi thụp xuống đất.
“Cô ấy phải đi, ở bên tôi cô ấy sẽ dằn vặt đau khổ…” Giọng Hải Nguyên càng nói càng nhỏ dần tựa như không còn âm thanh nữa. Mark khẽ lắc đầu thở dài lấy tay lau vết máu trên miệng nhăn nhó, cứ tưởng cậu ta say rồi vậy mà không ngờ ra tay mạnh như vậy. Anh cúi xuống đỡ Hải Nguyên đứng dậy.
“Cô ấy đã lựa chọn như vậy thì hãy tôn trọng cô ấy, cô ấy thấy cậu như này sẽ càng dằn vặt hơn, cậu muốn cô ấy sống không yên sao?”
Anh nói rồi dìu Hải Nguyên ra khỏi quán bar, mọi người nãy giờ vây quanh vụ ẩu đả cũng tản đi, không khí lại ồn ào, sôi động trở lại. Mark ra khỏi quán bar đã có một chiếc xe đợi sẵn ở đó, cô gái trong xe thấy hai người liền mở cửa xuống xe đỡ Hải Nguyên.
“Miệng anh ấy sao lại có máu?”
“Vừa bị tôi đấm!”
“Anh thật là, anh ấy đã say thành thế này rồi…”
“Không làm như vậy làm sao lôi cậu ta ra khỏi đây, thôi cô đưa cậu ta về, chăm sóc cẩn thận nhé!”
Mark nhìn theo chiếc xe dần dần biến mất, ánh mắt anh thoáng chút buồn rồi quay trở lại quán bar.
Linda đưa Hải Nguyên về nhà riêng của anh, vất vả lắm cô mới đưa anh lên đến nơi. Nhìn anh nằm yên trên giường, miệng vẫn không ngừng gọi tên Khánh Đan trong lòng cô vừa đau lòng vừa phẫn nộ.
“Ryan, quên cô ta đi, còn có em luôn ở bên anh mà”
Hải Nguyên khẽ mở mắt ra thấy người con gái đang ngồi trước mặt mình lấy tay vuốt nh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t