Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
phải đích thân đi gặp Lương Thụy Cường.”
Châu Trình hiểu ý cô, cất giọng nghi hoặc: “Em muốn nói… bây giờ sao?”
Viêm Lương trịnh trọng gật đầu.
Châu Trình lập tức từ chối: “Bây giờ em hãy ở lại bệnh viện cho anh, không được đi đâu cả!”
Viêm Lương định mở miệng cãi lại, đúng lúc bác sĩ đi vào để kiểm tra sức khỏe cho cô. Châu Trình chỉ còn cách tạm thời lánh mặt. Thấy anh đi ra cửa, Viêm Lương nói với theo: “Anh hãy đi mua giúp em bộ quần áo ở trung tâm thương mại gần đây đi!” Cô ngẫm nghĩ rồi bổ sung thêm: “Em sẽ mặc khi ra viện sau hai ngày nữa.”
Châu Trình gật đầu, rời đi. Bác sĩ đi đến bên giường bệnh. “Cô hãy nằm xuống, tôi phải…”
Bác sĩ chưa nói hết câu, Viêm Lương đã cắt ngang: “Tôi có thể ra viện ngay bây giờ không?”
Viêm Lương tỏ thái độ rất kiên quyết, cuối cùng bác sĩ cũng đồng ý. Đến khi Châu Trình quay về phòng bệnh, Viêm Lương lấy túi quần áo từ tay anh, xuống giường, đi vào phòng vệ sinh.
Châu Trình cất giọng ngạc nhiên: “Không phải em…”
Đúng là không biết trời cao đất dày, Châu Trình lắc đầu. “Em điên rồi! Bây giờ gió thổi em cũng có thể gục ngã, em không ở bệnh viện điều trị tử tế, lẽ nào định đi gặp Lương Thụy Cường thật sao?”
Viêm Lương lập tức đóng chặt cửa phòng vệ sinh, mặc kệ Châu Trình ra sức gõ cửa, cũng không đáp lại nửa câu.
Viêm Lương nhanh chóng thay quần áo. Bộ váy đen khiến làn da cô càng trắng bệch như tờ giấy. Châu Trình vừa định mở miệng, cô đã lên tiếng trước: “Bác sĩ đã cho phép em xuất viện, em nên nghe lời bác sĩ hay nghe lời anh?”
Một Viêm Lương mồm mép lanh lợi như vậy chỉ tồn tại trong ký ức của Châu Trình. Hai năm nay, cô sống khép mình, trở thành người trầm lặng. Châu Trình nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Viêm Lương chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng ra ngoài, anh lặng lẽ đi theo.
©STE.NT
Sau khi hoàn tất thủ tục xuất viện, Viêm Lương ngồi vào xe của Châu Trình. Ngoài trời vẫn mưa to, trước mặt chỉ có một màu trắng xóa, tầm nhìn mơ hồ.
Châu Trình lo lắng quay sang Viêm Lương đang ngồi ở ghế lái phụ. Gương mặt cô không chút sắc hồng, như sẽ gục xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng cuối cùng Châu Trình không lên tiếng, trầm mặc khởi động xe.
Châu Trình lái xe khá nhanh, mưa gió cũng không ngừng. Viêm Lương thắt dây an toàn rồi nhắm mắt, ngồi yên lặng ở đó. Trong đầu cô quanh đi quẩn lại mấy vấn đề: Ai đang lặng lẽ giúp cô? Cô nên nói gì khi gặp Lương Thụy Cường? Làm thế nào mới có thể khiến Tưởng Úc Nam hủy hợp đồng? Ngoài đêm tân hôn hai năm trước, Tưởng Úc Nam không hề nổi giận với cô, dù chỉ một giờ, nếu cô chọc giận anh thì hậu quả sẽ thế nào? Cô phải làm gì để dụ Giang Thế Quân rơi vào bẫy?…
Càng nghĩ càng đau đầu.
Cảm thấy ô tô dừng lại, Viêm Lương mở mắt một cách khó nhọc. Cô phát hiện cảnh sắc xung quanh rất quen thuộc. Đây đâu phải khách sạn Lương Thụy Cường ở, mà là căn biệt thự của Từ gia.
Trong tai Viêm Lương vẫn còn tiếng ù ù. Giọng nói của Châu Trình như cách một lớp màng mỏng, từ nơi xa truyền tới: “Em hãy nghe lời anh, nghỉ ngơi cho khỏe. Anh đã hẹn Lương Thụy Cường ngày khác rồi. Bây giờ em đột nhiên xuất hiện chỉ khiến ông ta cảm thấy hai chúng ta bất đồng quan điểm trong việc xử lý vấn đề, như vậy sẽ lợi bất cập hại.”
Châu Trình nói xong, không đợi Viêm Lương lên tiếng, anh đã cầm ô, xuống xe, đi đến mở cửa xe giúp Viêm Lương. “Để anh đưa em lên nhà.”
“Anh không đưa em đi gặp Lương Thụy Cường, em sẽ tự đi.”
Viêm Lương tỏ ra cố chấp, giữ vô lăng định di chuyển tới vị trí lái xe. Nhưng cô vừa nhúc nhích, trước mắt tối sầm, cả người mềm nhũn. Châu Trình thò nửa người vào trong xe, đỡ cô ra ngoài. Cuối cùng cô đành ngoan ngoãn nghe lời.
Châu Trình đưa cô đến cửa nhà rồi tạm biệt. Viêm Lương một mình mở cửa vào nhà. Lúc này đã là tầm chạng vạng, mưa vẫn chưa ngớt, sắc trời đã tối hẳn.
Viêm Lương đi thẳng lên tầng trên. Toàn thân cô không còn chút sức lực, phải bám cầu thang đi từng bước, cuối cùng cũng lảo đảo về đến phòng ngủ.
Vừa vào cửa, Viêm Lương liền chống tay lên trán, đứng tựa vào tường nghỉ ngơi. Trong phòng ngủ không có chút động tĩnh nhưng trước mắt cô đột nhiên có ánh sáng.
Cô ngẩng đầu, đưa mắt về nơi có ánh sáng, phát hiện cửa phòng tắm vừa mở toang.
Ánh sáng từ trong phòng tắm chiếu ra ngoài, Viêm Lương từ từ nhìn rõ một hình bóng xuất hiện ở cửa phòng tắm.
Tưởng Úc Nam?
Hơi nước từ trong phòng tắm lan tỏa. Người đàn ông ở phía đối diện rõ ràng vừa mới tắm nước nóng nhưng sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Trong làn hơi nước mờ mịt, Tưởng Úc Nam ngẩn người khi thấy Viêm Lương.
Ánh đèn trong phòng tắm hắt ra từ sau lưng Tưởng Úc Nam. Hai người, mặt cắt không còn giọt máu, đứng ở hai đầu sáng và tối.
Viêm Lương cảm thấy hoa mắt, chóng mặt. Vì ngược sáng nên cô không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông đứng đối diện, nhưng ánh mắt u tối của anh khiến cô muốn né tránh. Cô cố gắng lấy lại tinh thần, miễn cưỡng đi về phía giường ngủ.
Với tình trạng của Viêm Lương hiện tại, chắc chắn thả mình xuống giường là ngủ ngay. Nhưng vừa đi đến bên cạnh giường, c