The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

nói của Châu Trình cũng hưng phấn đến mức run run: “Lương Tổng đang ở Trung Quốc. Anh đã nhờ người tìm ra nơi ở của ông ta rồi.”
Vận may đến bất ngờ khiến Viêm Lương không dám tin vào tai mình. “Ai cơ? Lương Thụy Cường?”
“Hiện tại Lương Tổng đang đợi chúng ta ở khách sạn. Ông ấy chỉ cho chúng ta ba mươi phút. Em hãy đem theo tất cả tài liệu đến đó.”
Ba mươi phút…
Viêm Lương vội vàng cúp điện thoại, mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc. Cô cất đống tài liệu đã chuẩn bị cho chuyến đi New York lần trước vào một két bảo hiểm cỡ nhỏ. Thời gian cấp bách, cô vội đến mức nhập sai mật mã hai lần. Cuối cùng cô mở tủ, lấy hết tài liệu bỏ vào túi, chạy khỏi văn phòng.
Châu Trình đã nhắn địa chỉ khách sạn vào di động của Viêm Lương. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ biết khởi động ô tô, phóng đi với tốc độ nhanh nhất. Bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước.
Viêm Lương chọn con đường ngắn nhất đến khách sạn, nhưng khi thấy đoạn đường phía trước ngập lụt vì mưa lớn, cô lập tức phanh kít lại.
Tiếng trái tim đập trong lồng ngực Viêm Lương đã át tiếng mưa. Cô nhìn đồng hồ, nếu quay lại đi đường khác thì không thể đến điểm hẹn trong vòng ba mươi phút.
Đường có vẻ ngập không sâu lắm. Viêm Lương nghiến răng, khởi động xe, lái xe đi thẳng qua con đường ngập nước.
Ô tô của Viêm Lương đi được gần nửa đoạn đường, nước ở bên ngoài đã ngập đến cửa xe. Cô đoán ô tô của cô có thể đi hết đoạn đường, liền thở phào nhẹ nhõm, giơ tay gạt cần số, tăng tốc.
Đúng lúc này…
Động cơ đột nhiên tắt ngúm.
Lúc Viêm Lương tỉnh lại, cô đang ở trong bệnh viện. Ký ức cuối cùng dừng ở thời khắc nước tràn vào xe của cô.
Cảnh cuối cùng trước khi cô bất tỉnh là cửa kính ô tô bị một vật nhọn đập vỡ.
Bây giờ, Viêm Lương vẫn cảm thấy hoảng sợ đến nghẹt thở. Mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện xộc vào mũi khiến cô chau mày, đầu đau như búa bổ.
Có tiếng bước chân tiến lại gần. Viêm Lương lập tức cảnh giác, muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu, hàng mi động động một lúc mới có thể mở mắt một cách khó nhọc.
Một cô gái trẻ trong trang phục y tá đi vào. “Viêm tiểu thư, chị tỉnh rồi à?”
Khó khăn lắm Viêm Lương mới nhìn rõ dung mạo của cô y tá. Nhưng vừa mở miệng, cô phát hiện từ cổ họng đến lồng ngực đau buốt, không thể thốt ra lời.
“Nước ở trong dạ dày chị đã được xử lý sạch sẽ nhưng chị nằm viện thêm một đêm để theo dõi.”
Viêm Lương chống tay xuống giường, từ từ ngồi dậy, lòng tay đau nhức. Cô cúi đầu nhìn, vết thương ở các đốt ngón tay là do cô đập cửa kính xe. Nhân viên y tế đã xử lý vết thương trong lúc cô bất tỉnh.
“Ai đưa tôi đến đây?”
Đến Viêm Lương còn cảm thấy giọng mình nhỏ như tiếng muỗi kêu, cô y tá phải căng tai mới nghe rõ.
“Là vị này…” Cô y tá vừa nói vừa quay lại phía sofa ở góc phòng nhưng ngoài chiếc áo vest ướt sũng vắt trên thành ghế thì không thấy người đâu.
Cô y tá nghi hoặc quay lại, nói: “Có lẽ người đó vừa mới đi..”
Viêm Lương ngây người nhìn chiếc áo vest vẫn đang nhỏ nước xuống nền nhà, lòng cô chợt căng lên như dây đàn. Cô y tá vừa đi về phía cửa vừa lẩm bẩm: “Ban nãy, rõ ràng người đó vội vàng đến mức chỉ hận không thể lôi hết bác sĩ trong bệnh viện đến cứu người phụ nữ này. Sao bây giờ anh ta lại bỏ đi mà chẳng nói lời nào thế nhỉ?”
Lúc cô y tá sắp đi khuất sau cánh cửa, Viêm Lương đột nhiên bừng tỉnh, ngẩng đầu hỏi: “Cô có thấy tập tài liệu của tôi không?”
Cô y tá thò đầu vào phòng. “Gì cơ?”
“Thứ tôi nắm chặt trong tay ấy.”
Viêm Lương vẫn nhớ sau khi nước tràn vào trong xe, cô đã gọi điện báo cảnh sát rồi gọi cho Châu Trình, bảo anh đến giúp. Viêm Lương phải chờ rất lâu, nước trong xe mỗi lúc một dâng cao, cửa kính xe lại không thể hạ xuống. Cô dùng nắm đấm, dùng khuỷu tay, thậm chí dùng cả giày cao gót để đập cửa kính nhưng không ăn thua. Chân tay cô đầy vết xước, cửa xe vẫn không nhúc nhích, tập tài liệu nổi lềnh bềnh trên mặt nước, cô vội vàng vơ lấy, nắm chặt trong tay. Nỗi kinh hoàng đó kéo dài bao lâu? Bây giờ nhớ lại, cảm giác đó vẫn rõ mồn một. Nước sắp ngập tới nóc xe, Viêm Lương nhổm người đứng dậy, ra sức hít chút không khí còn sót lại, cho đến khi nước ngập đến cằm cô rồi khiến cô không thở nổi.
Thần Chết cách cô rất gần, dường như cô còn nhìn thấy bộ dạng của ông ta.
Cho đến khi một tiếng “chát” vang lên. Tiếp đó lại là tiếng “chát, chát, chát!”
Tiếng động đó như gõ vào trái tim đã ngừng đập của Viêm Lương, ngày càng mãnh liệt, cuối cùng khiến nó đập trở lại. Cô bừng tỉnh, ho khan một tiếng.
Là tiếng đập cửa xe? Viêm Lương đưa mắt nhìn ra ngoài, qua làn nước, cô như nhìn thấy một gương mặt trầm tĩnh.
Là thần Chết đến lấy mạng cô, hay là…
“Chát!” Sau cú gõ cuối cùng, cửa kính bị vỡ tung tóe trong nước.
Có người nắm chặt tay cô.
Người đó dùng bàn tay kiên định, lôi cô ra khỏi xe ô tô với một sức mạnh đến thần Chết cũng không thể làm được gì.
Mưa lớn quất vào mặt Viêm Lương, cảm giác sống lại khiến cô hồi tỉnh một lần nữa. Cô đã thoát chết ư?
Một lực vừa phải và có tiết tấu ấn xuống lồng ngực Viêm Lương, bờ môi lạn