Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.
ng. Cô ta lạnh nhạt “hừ” một tiếng. “Em đã bị nó hại không được xuất cảnh, em còn chưa đủ thảm thương hay sao? Lẽ nào anh còn muốn thay nó giáo huấn em?”
Châu Trình thở dài vẻ bất lực. “Dù sao em cũng không rõ chứng cứ trong tay cảnh sát có phải do Viêm Lương cung cấp hay không. Anh tin Viêm Lương, cô ấy không làm như vậy đâu!”
Một câu bênh vực đơn giản khiến Từ Tử Thanh nổi giận ngay lập tức. Cô ta tắt động cơ, nghiến răng mắng một câu, sau đó không nổ máy mà cầm điện thoại, hét lớn: “Bây giờ nói gì cũng vô ích, em đã cho nó biết sự thật, nó là đứa con hoang…”
Từ Tử Thanh chưa kịp nói hết câu, một tiếng động lớn cắt ngang lời cô ta.
“Ẩm…”
Một chiếc ô tô đột nhiên đâm ngang vào xe của Từ Tử Thanh. Cú va chạm cực mạnh khiến Từ Tử Thanh va vào cửa xe, điện thoại di động trong tay cô ta rơi xuống sàn xe.
Hai ô tô va vào nhau phát tiếng kêu nhức óc. Từ Tử Thanh lịm đi trong một giây. Cô ta sờ trán, mới phát hiện đầu đập vào cửa xe, chảy máu.
Điện thoại di động vẫn đang kết nối. Nghe thấy tiếng động, Châu Trình lo lắng hét lên: “Tử Thanh! Tử Thanh! Xảy ra chuyện gì vậy? Em mau lên tiếng đi!”
Từ Tử Thanh ôm trán, không quan tâm đến chiếc điện thoại. Dù đầu rất đau nhưng cô ta vẫn tỉnh táo. Cô ta tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe xem người liều lĩnh gây tai nạn là ai.
Vừa đặt chân xuống đất, một người nhanh như chớp áp sát Từ Tử Thanh. Cô ta còn chưa kịp có phản ứng, đối phương đã siết chặt cổ cô ta, đẩy cô ta vào cửa xe.
Phía sau hai người là ánh đèn đường mờ ảo. Cuối cùng Từ Tử Thanh cũng thích ứng với sự va chạm này. Khi nhìn rõ gương mặt của người đối diện, cô ta lập tức trợn mắt kinh ngạc, miệng lắp bắp: “Tưởng… Tưởng Úc Nam.”
Tưởng Úc Nam đứng ngược sáng, trong mắt anh như có ngọn lửa lạnh lẽo đang lay động. Anh trầm mặc dùng sức siết cổ Từ Tử Thanh. Nỗi kinh hoàng khi bị thiếu dưỡng khí khiến Từ Tử Thanh hoảng loạn kéo cổ tay anh nhưng vô ích.
Dần dần, gương mặt Từ Tử Thanh đỏ bừng, đôi môi cô ta trở nên tím tái, sự phản kháng thất bại dưới đôi tay như gọng kìm sắt của đối phương. Khi Từ Tử Thanh gần rơi vào ranh giới giữa sự sống và chết, Tưởng Úc Nam đột nhiên buông tay.
Cả người Từ Tử Thanh bị đẩy xuống đất. Đầu gối đập xuống mặt đường, xước da, chảy máu nhưng cô ta không bận tâm, chỉ ho khù khụ và ra sức hít thở.
Một đôi giày da từ từ xuất hiện trong tầm mắt của Từ Tử Thanh.
Bóng đen của người đàn ông trên mặt đất phủ kín toàn thân Từ Tử Thanh. Giọng nói của anh vô cùng lạnh lẽo: “Bây giờ cô nên cầu nguyện Viêm Lương là người của Từ gia các cô, bằng không, mục tiêu của tôi sau này sẽ là Từ tiểu thư, người mang dòng máu Từ gia thật sự.” Tưởng Úc Nam ngồi xuống, nâng cằm Từ Tử Thanh. “Đến lúc đó, thủ đoạn của tôi sẽ càng tàn nhẫn. Tôi là người nói được làm được!”
Dứt lời, Tưởng Úc Nam lạnh lùng hất mặt Từ Tử Thanh về một bên.
Tưởng Úc Nam đứng dậy, rời đi. Không biết bao lâu sau, tiếng bước chân mới dần biến mất, để lại người phụ nữ hồn bay phách lạc ngồi bệt dưới ngọn đèn đường và hai chiếc xe con sang trọng bẹp rúm.
Viêm Lương tỉnh lại với cơn đau đầu như búa bổ vào trưa hôm sau.
Cô đang nằm trên chiếc giường mềm mại, dưới ánh sáng ấm áp. Cô giơ tay che mắt để thích ứng với ánh sáng đột ngột. Một lúc lâu sau cô mới ngồi dậy, cúi đầu quan sát mình. Mặc dù đã thay bộ đồ ngủ nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi rượu còn lưu lại trên người.
Tựa hồ đoán chuẩn xác thời gian cô thức giấc, người giúp việc đẩy cửa đi vào, mang theo khay thức ăn. Viêm Lương không muốn ăn, chỉ cầm cốc uống nước. Cô xua tay ra hiệu cho người giúp việc mang đồ ăn ra ngoài.
Người giúp việc vâng dạ một tiếng rồi bê đồ ăn rời khỏi phòng. Viêm Lương uống nước cũng cảm thấy buồn nôn, cô ngừng hai giây, cố kìm nén cảm giác khó chịu. Đúng lúc này, như chợt nhớ ra một chuyện, cô vội vàng gọi người giúp việc. “Đúng rồi…”
Người giúp việc dừng bước, quay lại.
“Đêm qua ai đưa tôi về?”
Người giúp việc nhìn Viêm Lương với vẻ khó nói, ấp úng một hồi mới lên tiếng: “Là Lộ tiên sinh…”
Viêm Lương ngẩn người, dường như không nghĩ ra điều gì đó. Cô đưa tay lên môi. Người giúp việc đứng ở đó, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm, hứa với Viêm Lương: “Cô yên tâm, chúng tôi sẽ không nói chuyện này với cậu chủ.”
Viêm Lương mỉm cười, giơ tay ra hiệu người giúp việc có thể đi xuống nhà.
Sau khi cửa phòng khép lại, Viêm Lương bóp trán xuống giường. Cô ngẫm nghĩ, tìm điện thoại di động bấm một dãy số.
Đối phương bắt máy chỉ sau một hồi chuông nhưng Viêm Lương đột nhiên không biết nói gì. Đối phương đợi cô nói nhưng trước sự trầm mặc của Viêm Lương, đành từ bỏ ý định. “Em tỉnh rồi à?” Là giọng nói dịu dàng của Lộ Chinh.
Xem ra đúng là Lộ Chinh đã đưa cô về… Viêm Lương không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay càng lo lắng. Phân vân một lúc cuối cùng cô cũng lên tiếng: “Tối qua tôi uống say quá, thật ra tôi…” Viêm Lương đột nhiên ý thức được cô càng nói càng sai, thế là cô cắn răng, đề nghị: “Hy vọng anh quên chuyện xảy ra tối qua.”
“Hả?” Lộ Chinh kéo dài giọng, hỏi lại Viêm Lương. “Em có thể nó