Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.
ạ hội đến cho Viêm Lương thử, nhưng đều bị cô trả lại nguyên vẹn. Cô không có tâm trạng, càng không có thời gian để lãng phí vào buổi tiệc nhằm phô diễn thứ hạnh phức giả tạo này. Những người tinh mắt đều nhìn ra cuộc hôn nhân của cô thất bại thế nào, cô việc gì phải lừa mình, dối người!
Trước buổi tiệc kỷ niệm kết hôn hai năm, Viêm Lương gặp không ít chuyện vui. Châu Trình không còn bị cảnh sát triệu tập nhiều như trước. Dù anh không tiết lộ điều gì với cô nhưng cô có thể đoán ra, cảnh sát đã chuyển mục tiêu sang người khác. Dạo này luật sư Cao thường xuyên đến Cục Cảnh sát nên không khó để đoán ra, “người khác” đó chính là Từ Tử Thanh.
Giang Thế Quân cuối cùng cũng nhượng bộ, không ngậm chặt con số hai phẩy năm mươi sáu tỷ như trước. Viêm Lương tin ông ta sẽ nhanh chóng đạt thỏa thuận với Lương Thụy Cường về vấn đề giá thu mua, không bao lâu sau sẽ ký hợp đồng.
Ai có thể ngờ người hoạt động ngầm sau lưng Lương Thụy Cường chính là Viêm Lương? Đến khi thành công, có lẽ cô nên mua bó hoa, đi viếng mộ Từ Tấn Phu, đứng trước mộ nói cho ông biết: “Đứa con gái bị bố ghét bỏ đã thay bố giành lại sản nghiệp của Từ gia.”
Nhưng trước khi xảy ra chuyện đó, Viêm Lương cần tiếp tục ngụy trang.
Cô thư ký gõ cửa, đi vào. “Viêm Tổng, người của công ty PR lại đến rồi.”
Chắc họ đưa lễ phục đến, Vỉêm Lương vừa kết thúc cuộc điện thoại với giám đốc của Unique. Cô đặt ống nghe, nói với thư ký: “Bảo họ để đồ ở đây rồi đi đi!”
“Vâng ạ!” Cô thư ký vừa định đẩy cửa đi ra ngoài, đột nhiên kêu lên một tiếng. Viêm Lương ngẩng đầu, thấy một người đẩy mạnh cô thư ký, xông vào phòng.
Từ Tử Thanh?
Viêm Lương đứng đậy, nhíu mày nhìn Từ Tử Thanh đang tức giận xông về phía cô. Từ Từ Thanh nhanh chóng đi đến bên Viêm Lương, nhìn cô trừng trừng.
Viêm Lương còn chưa kịp nói gì thì Từ Từ Thanh đã giơ tay tát vào mặt cô.
Một tiếng “bốp” đanh giòn vang lên, vừa nhanh vừa chính xác. Cô thư ký đuổi theo Từ Tử Thanh nhưng không kịp, chỉ nhìn thấy một bên má Viêm Lương hiện dấu tay rõ ràng.
Từ Tử Thanh lại định cho Viêm Lương cái bạt tai thứ hai nhưng lần này, Viêm Lương kịp thời túm tay cô ta. Từ Tử Thanh dùng sức thoát khỏi bàn tay Viêm Lương. Viêm Lương hất mạnh tay khiến ả ta mất thăng bằng, ngã xuống mép bàn. Cô ta lại đứng dậy, định xông lên nhưng cuối cùng bị cô thư ký chặn lại.
“Thấy tôi ngồi tù, cô vui lắm phải không?” Không thể động đến Viêm Lương, Từ Tử Thanh chỉ có thể hét lên.
Viêm Lương lạnh lùng nhìn cô ta. “Chị lên cơn điên gì vậy?”
“Hai năm nay, tôi làm gì cũng bị lỗ vốn, không phải do cô giở trò ở sau lưng sao? Đừng tưởng tôi không biết, lần này chính cô tố cáo tôi đúng không? Tôi còn cho rằng cô đã chịu dừng tay, hóa ra cô muốn tìm cơ hội để đâm tôi một nhát.”
Viêm Lương không lên tiếng. Cô thư ký ra sức ngăn cản Từ Tử Thanh, Viêm Lương nhanh chóng bấm số điện thoại của phòng bảo vệ. “Gọi hai bảo vệ lên văn phòng tôi, ở đây…”
Viêm Lương chưa kịp nói hết câu, Từ Tử Thanh đã cắt ngang: “Nể tình Từ gia nợ cô khá nhiều, cũng nể mặt Châu Trình năn nỉ tôi, tôi vốn định giấu giếm chuyện này cả đời. Nhưng bây giờ cô dồn tôi vào chỗ chết, tôi không ngại nói cho cô biết, cô không có tư cách thay Từ gia trừng phạt tôi.”
Viêm Lương ngây người, nhướng mắt nhìn Từ Tử Thanh. Cô ta đáp trả cô bằng ánh mắt ngạo mạn. Viêm Lương đặt ống nghe xuống bàn, chậm rãi đi đến bên Từ Tử Thanh, giơ cao tay…
Lại một tiếng “bốp” vang lên, Viêm Lương hoàn trả Từ Tử Thanh một cái tát rất mạnh. Cái tát này khiến khóe miệng Từ Tử Thanh rỉ máu.
Từ Tử Thanh ngẩn người mất năm giây. Sau đó, cô ta đột nhiên trở nên bình tĩnh, hơi mỉm cười. “Trong di ngôn ba để lại cho tôi có viết rõ, cô không phải con gái của ông.”
Cả thế giới trở nên tĩnh lặng trong giây lát…
Buổi đêm là thời điểm thích hợp để uống say.
Viêm Lương nằm bò trên quầy bar, cúi đầu, ly rượu trong tay cô trống không. Tiếng nhạc dồn dập và ánh sáng hỗn loạn trong quán bar tạo thành một tấm lưới dày đặc, bao trùm lên người cô.
Bên tai Viêm Lương, giọng Từ Tử Thanh lặp đi lặp lại: “Năm đó, mẹ cô biết bố có mẹ tôi ở bên ngoài, còn sinh ra tôi nên tức giận đến mức bị sẩy thai. Cô chỉ là một đứa trẻ được mẹ cô nhặt về nuôi để che mắt thiên hạ. Bố biết chuyện này nhưng không vạch trần mẹ con cô bởi ông cảm thấy có lỗi với mẹ cô. Chẳng phải từ nhỏ đến lớn, cô đều nghĩ tôi là đồ con hoang nên coi thường tôi hay sao? Thật ra…” Ánh mắt Từ Tử Thanh lộ vẻ hung ác. “Cô mới là con hoang!”
“Bức thư đó tôi cũng đưa Châu Trình xem qua, không tin cô có thể đi hỏi anh ta.” Từ Tử Thanh nhấn mạnh. “Cô vốn không phải con gái của bố… Cô không cảm thấy nực cười sao? Người mang dòng máu chính thống của Từ gia là tôi còn không muốn trả thù, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, vậy mà cô… Cô đánh cược cả hạnh phúc đời mình, báo thù cho Từ gia… Cô đúng là đồ ngu xuẩn!”
Viêm Lương cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng móc điện thoại di động trong túi xách. Cô tìm số điện thoại của Châu Trình, định bấm nút gọi nhưng ngón tay run lẩy bẩy. Cô lắc đầu để tỉnh táo lại nhưng