Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

i rõ, rốt cuộc tôi nên quên đi chuyện gì xảy ra tối hôm qua?” Tâm trạng của anh có vẻ không tồi.
Tư duy hỗn loạn của Viêm Lương bất giác quay về không gian kín mít trong buổi tối hôm qua. Nhưng ngoài nụ hôn mãnh liệt đó cô không có một chút ấn tượng về những chuyện khác. Đầu cô lại bắt đầu ong ong…
Viêm Lương trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đành mở miệng: “Bất kể tôi nói với anh chuyện gì, làm điều gì… anh hãy quên hết đi!”
Ở đầu kia điện thoại, Lộ Chinh mỉm cười. “Muốn tôi quên cũng được, nhưng tối nay em phải mời tôi ăn cơm, coi như bù đắp, deal?”
“Tôi…”
Viêm Lương còn đang do dự, Lộ Chinh đã tự quyết định: “Hết giờ làm, tôi sẽ đến đón em.”
Sự trầm mặc của Viêm Lương bị Lộ Chinh coi như là nhận lời, anh nói tiếp: “Lát nữa tôi còn có cuộc họp. Em hãy ngủ thêm một lúc, tối gặp lại em sau!”
Viêm Lương ngẫm nghĩ, cô không từ chối mà cúp điện thoại.
Lộ Chinh ngồi trong văn phòng của anh ở tòa nhà Minh Đình. Trợ lý gõ cửa đi vào, nhìn thấy Lộ Chinh đang cầm điện thoại, trầm tư.
Người trợ lý gõ tay xuống mặt bàn, Lộ Chinh mới ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Lộ Tổng, cuộc họp sắp bắt đầu rồi…”
Lộ Chinh vừa nghe trợ lý nhắc nhở vừa nghe tiếng “tút tút” truyền ra từ điện thoại. Người trợ lý buộc phải nhắc một lần nữa: “Lộ Tổng…”
Lúc này, Lộ Chinh mới định thần, giơ tay ra hiệu cho trợ lý im lặng. Anh tắt điện thoại, bấm một số di động khác.
Tiếng chuông điện thoại tựa như hành hạ màng nhĩ của Lộ Chinh, may mà đối phương nhanh chóng bắt máy. Nhưng đối phương không lên tiếng.
Lộ Chinh không vòng vo tam quốc, hỏi thẳng: “Nửa đêm hôm qua anh gọi tôi ra ngoài, bảo tôi đưa vợ anh về nhà. Coi như tôi giúp anh, anh hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc anh đang tính toán điều gì?”
“Nếu anh muốn giành được thứ anh cần nhất vậy thì đừng hỏi gì cả, cũng đừng tiết lộ chuyện này.”
Lộ Chinh đợi một lúc lâu cũng chỉ nhận được câu nói này. Đối phương dứt lời, cúp máy ngay lập tức. Anh ngẩn người nghe tiếng “tút tút”, thầm suy tính điều gì đó.
Từ Tử Thanh thường xuyên bị cảnh sát gọi tới thẩm vấn, muốn tìm cô ta không phải việc khó khăn, cứ tới Cục Cảnh sát “cắm sào chờ nước” là được.
Khi Viêm Lương lê tấm thân mệt mỏi đến Cục Cảnh sát, cô nhận được tin Từ Tử Thanh đang nằm viện.
“Nằm viện? Chị ta bị thương à?”
Trước câu hỏi của Viêm Lương, người phụ trách vụ án nói thẳng, “Cô tin à? Tôi cảm thấy cô ta đang viện cớ trốn tránh chúng tôi.”
Viêm Lương mang theo suy đoán giống người cảnh sát kia đi bệnh viện, ai ngờ Từ Tử Thanh bị thương thật. Vết thương không nặng lắm.
Lúc Viêm Lương tới phòng bệnh, Từ Tử Thanh đang nằm ngủ, cũng không rõ cô ta ngủ thật hay giả vờ. Viêm Lương đành lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Châu Trình đang ngồi bên giường bệnh thấy Viêm Lương, anh liền đứng dậy, theo cô ra ngoài.
“Sao chị ta bị thương?”
Châu Trình cũng không rõ. “Cô ấy nói bị ngã.”
Nghe Châu Trình nói vậy, Viêm Lương bất giác ngoảnh đầu nhìn qua ô kính, thấy Từ Tử Thanh vẫn nằm quay lưng về phía cửa ra vào. Chỉ là vết thương nhỏ nhưng cô ta vẫn được người đàn ông này đến chăm sóc, Từ Tử Thanh luôn may mắn như vậy. Viêm Lương đã quen với điều đó. Châu Trình tiếp tục nói: “Nghe nói hôm qua cô ấy xông vào văn phòng cãi nhau với em? Anh thay cô ấy xin lỗi em!” Viêm Lương không kìm được, cười nhạt một tiếng. Châu Trình ngượng ngập chuyển sang chủ đề khác: “Em tìm cô ấy có việc gấp à? Để anh đánh thức cô ấy để em nói chuyện.”
Lúc này, Viêm Lương mới rời ánh mắt khỏi ô kính. Cô nhìn Châu Trình, nói: “Không cần đâu, ngày mai em lại đến, anh hãy chăm sóc chị ta chu đáo!”
Tuy là câu dặn dò nhưng ngữ khí vô cùng lạnh nhat, Viêm Lương nói xong quay người rời đi. Ra khỏi bệnh viện, cô đứng ở cầu thang. Lúc này, ánh nắng chói chang, xung quanh không có bóng râm, Viêm Lương đứng ở đó hồi lâu mới rút điện thoại.
Không biết nắng ở New Zealand có rực rỡ như ở đây không? Viêm Lương đang nghĩ vậy thì điện thoại kết nối. Đầu máy bên kia vọng đến giọng nói đầy vẻ xúc động: “Nhị tiểu thư!”
Đúng là khá lâu rồi Viêm Lương không liên lạc với mẹ. Bây giờ nghe thấy giọng nói thân thiết của dì Lương, cô cảm thấy rất xa lạ. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, đáng lẽ cô nên thấy ấm áp nhưng đột nhiên cô rét run, bởi bên tai lại vang lên giọng nói đầy vẻ chế nhạo của Từ Tử Thanh: “Cô không cảm thấy nực cười sao? Người mang dòng máu chính thống của Từ gia là tôi còn không muốn trả thù, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày. Vậy mà cô… Cô đánh cược cả hạnh phúc đời mình, báo thù cho Từ gia…”
Viêm Lương gượng cười, cố giữ giọng bình tĩnh. “Cô chú Châu ở bên đó chơi có vui không ạ?”
“Vui lắm! Tuần trước mọi người bay đi Sydney xem ca kịch, bây giờ họ và phu nhân đi uống trà chiều.”
“Thế thì tốt!”
“Nhị tiểu thư đừng có chỉ lo hỏi thăm ông bà Châu. Nhị tiểu thư thì sao? Bao nhiêu lâu mới thấy nhị tiểu thư gọi điện, có phải công việc bận rộn lắm không?”
“Dì Lương…” Viêm Lương cắn răng, cuối cùng vẫn không thể nói ra thắc mắc của cô.
Dì Lương nhận ra điều khác thường. “Sao thế, nhị tiểu thư muốn hỏi gì?”
Viêm Lương cố