Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2291 lượt.
hông phải, rất thật, tốt hơn chưa?” người đàn ông này sao lại như trẻ con thế, có đúng là một người đàn ông sắp 30 tuổi rồi không, nếu nói đàn ông đều là trẻ con quả thật cũng không giả chút nào.
Tô Thiệu cẩn nói với vẻ mặt kích động: “Nếu không phải như vậy thì chúng ta chứng minh một chút là không phải nằm mơ đi.”
“Chứng minh như thế nào.”
Tô Thiệu Cẩn cười với vẻ mặt xấu xa: “ Em hôn anh, để anh cảm giác có thật hay không?”
Được đó, an ủi trái tim không yên, Mạc Mạc do dự một chút, nói với vẻ hơi ngượng: “Được rồi, anh nhắm mắt lại đi.”
Tô Thiệu Cẩn đắc ý nhắm hai mắt lại, chờ Mạc Mạc dán môi lên, nhưng không lường trước được, không được hưởng thụ vị môi của Mạc Mạc, nhưng miệng lại truyền ra một trận đau đớn, mở mắt ra nhìn thì thấy Mạc Mạc kẹp lên môi anh chiếc kẹp tăm nhỏ của cô.
“Mạc Tiêu Hữu!”, Tô Thiệu Cẩn nổi giận nhưng Mạc Mạc lại cười rúc rích, mở cửa chạy trốn, nhưng lại bị Tô Thiệu Cẩn ôm giữ lại, đầu bị kéo qua, cằm bị nắm lại, ngay sau đó, môi cô bị đôi môi xa lạ ngăn lại, Mạc Mạc ngừng cười, chỉ mở hai mắt nhìn mặt Tô Thiệu Cẩn gần trong gang tấc, người đàn ông xấu này vậy mà dám đánh lén cô.
Môi Mạc Mạc rất ngọt khiến Tô Thiệu Cẩn lưu luyến, nhưng không thể lòng tham không đáy, sau khi thời gian tiếp xúc thân mật kết thúc thì Tô Thiệu Cẩn buông môi Mạc Mạc ra, còn đôi mắt của Mạc Mạc thì không ngừng chớp, không biết là xấu hổ hay là không quen.
Tô Thiệu Cẩn thấy đôi mắt Mạc Mạc nháy nháy cảm giác được chơi rất vui, lại tới gần, còn Mạc Mạc thì đưa tay che kím miệng mình “Anh lại ăn đậu hủ của em, em sẽ hạ cấp của anh đó.”
Tô Thiệu Cẩn nói rất hung dữ: “Cũng dám uy hiếp cảnh sát đó, muốn phản phải không? Nhưng hôm nay dừng ở đây, sau này sẽ luyện tập tiếp, được rồi, về nghỉ sớm nhé.”
‘Được rồi, đứng ồn ào nữa, không còn sớm nên về nghỉ đi.” Mạc Mạc đẩy Tô Thiệu Cẩn, Tô Thiệu Cẩn cũng thuận thế ngồi lên xe, Mạc Mạc xuống xe, lúc chuẩn bị đóng cửa thì Tô Thiệu Cẩn lại nói với Mạc Mạc với dáng vẻ đáng thương: “Mạc Mạc, nhớ phải nhớ anh, biết không?”
‘Biết rồi, lái xe cẩn thận một chút, ngày mai em sẽ không tiễn anh được vì còn phải đi làm, tới nơi thì gọi điện cho em.’
“Ngủ ngon.” Tô Thiệu Cẩn lái xe đi, Mạc Mạc nhìn theo xe của Tô Thiệu Cẩn rồi tay không kìm chế được đưa lên xoa môi của mình, sự đụng chạm của Tô Thiệu Cẩn từ từ rồi sẽ quen, chỉ cần thời gian mà thôi.
Mạc Mạc quay người đi vào tiểu khu, dưới bóng liễu có bóng dáng đau khổ vô lực tựa vào trên thân cây, khuôn mặt điển trai bị bao phủ với vẻ đau khổ, trong ánh mắt là vết thương đến tan nát cõi lòng.
Tô Thiệu Cẩn và Mạc Mạc yêu nhau chủ yếu bằng cách thức, khi Tô Thiệu Cẩn không có nhiệm vụ thì sẽ gọi điện thoại cho Mạc Mạc, hai người sẽ nói chuyện cả tiếng đồng hồ, cũng hỏi thăm tin tức, ăn ở ra sao, đã ngủ chưa, ngủ có ngon không.
Chỉ toàn là chuyện lãng phí tiền điện thoại.
Có một tối khi Mạc Mạc ăn cơm xong thì Tô Thiệu Cẩn hẹn cô lên QQ nói chuyện, nên Mạc Mạc đành đổ bộ lên QQ, Tô Thiệu Cẩn nói muốn hỏi một đề tài, Mạc Mạc liền nói hỏi đi.
Tô: Xai Xai là ai?
Xai Xai, hắn là ai, vốn dĩ không phải là Tô Thiệu Cẩn sao, anh chàng này chơi trò gì thể,
Mạc Mạc đánh chữ rất nhanh: rất đơn giản, không đáng để trả lời, anh lấy câu hỏi này là sỉ nhục chỉ số IQ của em hả.
Tô: dựa theo các bước trên sẽ có hiệu quả thần kỳ, sốt ruột cái gì, mau trả lời đi.
Mạc Mạc đành bất đắc dĩ đánh ba chứ: Tô Thiệu Cẩn.
Tô Thiệu Cẩn: Ngôi nhân xưng thứ nhất là gì?
Câu hỏi ngày càng chán, Mạc Mạc không nói gì: Em. mọi người trên thế giới đều biết. đi kèm theo là một vẻ mặt tức giận.
Tô Thiệu Cẩn: Anh yêu em cho đau, chữ thứ hai là gì?
Mạc Mạc: Yêu
Tô Thiệu Cẩn: Chữ thứ tư là gì?
Mạc Mạc: Anh
Tô Thiệu Cẩn lập tức logout, để lại Mạc Mạc nhìn chằm chằm máy tính một mình không biết là chuyện gì, sau khi im lặng một hồi thì mới phản ứng lại, cô quả thật là ngốc mà, cô bị Tô Thiệu Cẩn lừa rồi, cô đánh chữ như thế ghép lại sẽ là: Tô Thiệu Cẩn, em yêu anh.
Mạc Mạc giận nguyên ngày nghỉ không nhận điện thoại của Tô Thiệu Cẩn, Tô Thiệu Cẩn cũng nhận thức được cái sai của mình nên vội vàng viết thư cam đoan gửi qua bưu điện cho Mạc Mạc, cam đoan sẽ không bao giờ hạ thấp chỉ số IQ của bà xã thân yêu nữa. tuyệt đối không có lần sau.
Đúng thế, không cần dùng cách này để đùa Mạc Mạc, nhưng nếu đổi cách khác thì những chuyện như thế nhiều không kể xiết, Mạc Mạc phát hiện trừ bề ngoài Tô Thiệu Cẩn có chút lưu mạnh nhưng vẫn là người đàn ông đáng yêu, không đúng, không bằng nói là một đứa bé đáng yêu, sẽ nói rất nhiều lời buồn nôn, cũng sẽ biểu lộ ý muốn của anh với cô.
Dù hai người thường xuyên gặp mặt nên tình cảm cũng dần tăng cường hơn, tâm tình của Mạc Mạc cũng tốt hơn, cảm thấy cuộc sống như thế không tệ, đảo mắt thì mùa thu đã qua, điều Mạc Mạc không thích nhất là khi mùa đông tới.
Chỗ công ty hoạt hình kia của cô đã hai tháng không phát lương rồi, gần đây không làm được bộ phim nào, mới bắt đầu thì đã thất bại, cho nên lại kéo dài tiền lương. Có đồng nghiệp đã chịu kh