Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

òng của ai đã đau khổ.
Mạc Mạc sắp bị Giản Chiến Nam hôn đến không thở được, lồng ngực khó chịu, tim như sắp không đập nữa, Mạc Mạc không giãy dụa để tùy ý hắn cắn hôn cô. Mặt của cô đỏ lên, không biết là vì tức giận phẫn nộ hay là vì phản ứng tự nhiên.
Môi Giản Chiến Nam từ từ rời khỏi đôi môi Mạc Mạc, nhưng hai tay hắn vẫn ôm chặt Mạc Mạc như cũ, mặt hắn vùi vào cổ cô, giọng nói khàn khàn đau khổ: “Mạc Mạc, có thể yêu anh thêm lần nữa không, có thể không?”
Mạc Mạc cảm thấy da trên cổ dính một lớp chất lỏng ấm ấm nào đó, hắn đang khóc, giấu khóc ở trong cổ cô, từ trước tới giờ khí chất của hắn luôn cười phấn chấn, cười vui vẻ, nụ cười tà mị, cười lạnh, nhưng là lần thứ hai khóc trước mặt của cô.
“Anh say…” Mạc Mạc há miệng, tầm mắt mờ mịt nhìn vào nơi nào đó.
“Anh không say.” Giản Chiến Nam nói: “Mạc Mạc, em biết không, lúc đầu anh muốn làm quen với em, không phải muốn tìm một thứ đồ để thay thế, mà chỉ là muốn tìm một cô gái để yêu đương, anh thừa nhận, lúc đầu anh không thể quên được cô ấy, mà trên người em lại có bóng dáng của cô ấy, cho nên anh do dự, trong lòng giãy dụa, không thể nhìn rõ được trái tim mình…”
‘Đừng nói, tôi không muốn nghe.” Mạc Mạc che lỗ tai, ngăn Giản Chiến Nam nói thêm gì đó, cô không thích nghe, không muốn ‘Giản Chiến Nam, anh cút đi, tôi không muốn nghe, tôi và anh là không có thể, tôi đã là bạn gái của Tô Thiệu Cẩn, tôi sẽ không yêu anh nữa, xin anh sau này đừng quấy rầy tôi nữa, anh là đồ khốn nạn, anh cút đi.”
Giản Chiến Nam ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, tay hắn đưa tới trên tay Mạc Mạc, kéo tay cô xuống nắm trong lòng bàn tay, mạnh mẽ nói: “Nếu sẽ không yêu anh, tại sao em không dám nghe, em sợ em sẽ phát hiện, em vẫn yêu tên khốn nạn như anh như cũ đúng không?”
‘Không…. Không phải!” Mạc Mạc lắc đầu “Kết thúc rồi, thì không cần phải nghe nữa, Giản Chiến Nam, anh đi đi.’
Ánh mắt của Giản Chiến Nam trầm xuống, bờ ngực rắn chắn ép Mạc Mạc đến vách tường, tay nâng cằm của Mạc Mạc để cho cô nhìn hắn, con mắt đen của hắn tập trung nhìn Mạc Mạc, gằn từng chữ một: “Được, vậy em nhìn vào mắt anh rồi nói em yêu Tô Thiệu Cẩn, em yêu hắn, không yêu anh.”
Giản Chiến Nam ép sát dần, khiến Mạc Mạc sợ hãi,cô lớn tiếng nói: “Tôi không yêu anh, tôi không yêu anh, tôi không yêu anh!”
Sắc mặt Giản Chiến Nam xanh mét, đột nhiên buông Mạc Mạc ra, xoay người đi tới bàn trà, đưa tay cầm hộp nhạc đi, đôi mắt đen nhìn thẳng tới Mạc Mạc, hét lớn: “Đây là cái gì, em nói cho anh biết, tại sao lại giữ nó, tại sao cái kẹp em giữ mười mấy năm cũng làm mất, vì sao lại giữ nó lại.”
Không biết từ lúc nào mà trên mặt Mạc Mạc đã tràn đầy nước mắt, cô đi qua đưa tay cầm hộp nhạc, cô cũng nên vứt đi “Tôi giữ nó lại là vì quên vứt nó đi, tôi đang muốn vứt nó đi thì đột nhiên anh tới khiến tôi không kịp vứt nó.”
Mạc Mạc cầm nhưng Giản Chiến Nam không buôn tay, hai người đối mặt nhau, không ai nhường ai, Mạc Mạc gào nhẹ: “Buông tay, bây giờ tôi phải vứt nó đi, tôi muốn vứt nó, anh đừng lại tự cho là đúng.”
Rắc rắc, hộp nhạc trở nên nát vụn, trong tay Mạc Mạc là cái đế của hộp nhạc, trong tay Giản Chiến Nam là hoàng tử và công chúa, Mạc Mạc lặng đi, nước mắt cũng không ngừng, ha ha, cô cười, “Nó không bị vứt có lẽ đang chờ chúng ta tự tay làm vỡ nát nó.”
Hai tay Giản Chiến Nam cầm chặt nửa còn lại của hộp nhạc, trên mặt có tức giận, có đau khổ, nhưng một chữ cũng không nên lời, Mạc Mạc đã hoàn toàn không tin hắn, không muốn hắn lai xuất hiện trong cuộc đời của cô.
Mạc Mạc đưa cái đế trong tay bỏ vào trong hộp rác bên cạnh bàn trà, “Anh đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Nói xong thì Mạc Mạc quay người đến phòng ngủ, không thèm ngoảnh đầu hay liếc mắt nhìn Giản Chiến Nam.
“Mạc Mạc! anh yêu em, anh yêu em Mạc Mạc.” Hắn như rống lên.






Một đêm đó Mạc Mạc nhốt mình trong phòng ngủ, cơ thể dựa vào trên cửa ngồi ngơ ngác một đêm tròn, còn Giản Chiến Nam Chiến Nam thì ngồi tựa lưng thất thần ở trên vách tường ngoài cánh cửa phòng ngủ. Chỉ cách Mạc Mạc một bức tường, nhưng lại như cách nhau vạn núi ngàn sông.
Trời đã sáng, cuối cùng Mạc Mạc cũng mở cửa phòng ra, trên tay cô còn mang theo túi du lịch, cúi đầu thì nhìn thấy Giản Chiến Nam Chiến Nam tựa trên tường, mắt phượng nhắm lại, bờ môi bạc màu, sắc mặt cực kỳ tiều tụy, nhưng hắn đang ngủ. Khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của hắn thì Mạc Mạc hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn cất bước đi về phía trước.
Cửa mở rồi đóng lại.
Rốt cuộc không nhìn thấy nhau nữa, cuối cùng không còn cảm nhận được hơi thở của nhau nữa, Giản Chiến Nam Chiến Nam vẫn im lặng như đang ngủ, đưa một tay lên đặt trên mắt, tay kia thì nắm chặt rồi nện thật mạnh xuống đất.
Mạc Mạc vẫn đi rồi, đi tới thành phố kia, ở đó có một người đàn ông đang chờ cô, là bạn trai của cô, là chồng tương lai của cô.
“Đi thôi, cam đoan rằng cả đời em cũng khó quên được.”
Lấy vé xong anh túm Mạc Mạc đi lên tàu lượn.
“Bỏ em ra đi, em không muốn chơi…” Mạc Mạc hết sức lùi lại phía sau, nhưng Tô Thiệu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t