Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.

ông được, không có tiền cho sinh hoạt, nên đã lục đục kéo nhau rời đi.
Mạc Mạc hơi không nỡ, vì cô rất thích công việc này, nhưng ai cũng thấy e rằng sợ công ty kiên trì không được, một công ty hoạt hình nhỏ như thế, không có tài chính chu chuyển, không có tác phẩm của mình, không có nguồn sống bên ngoài thì sẽ không thể có cách nào để kiên trì được.
Ở đây, Mạc Mạc học tập được rất nhiều thứ, từ không biết đến biết, cô nỗ lực rất nhiều, mỗi ngày nếu bỏ thời gian ngồi luyện tập vẽ những đường nét buồn tẻ, rời đi, thực sự không cam lòng, nhưng mà ngày đó rồi cũng đến.
Giám chế tuyên bố, mọi người có thể không cần đến công ty, có phim thì sẽ thông báo cho mọi người đến, không có thông báo thì không cần đến làm việc, nhưng mà hai tháng tiền lương còn nợ thì Giám chế nói tiền lương sẽ trả cho mọi người, cuốn phim lần trước chuyển chờ đến lúc được nhận thì sẽ trả lương cho mọi người, hy vọng mọi người chờ một chút.
Mạc Mạc mất mát vô cùng, lại bye bye công việc đầu tiên như thế, trong lòng vô cùng chán. Thất nghiệp, cô không vội vàng đi tìm việc mà lúc gọi điện thoại với Tô Thiệu Cẩn chỉ nói rằng cô đã thất nghiệp rồi.
Tô Thiệu Cẩn nói: “Ngoan, không sao đâu, không chỉ có 1 công ty hoạt hình, công việc có thể tìm tiếp. Hơn nữa anh có thể nuôi em mà. Mạc Mạc ….có cần đến bên anh tìm thử xem không, như vật thì lúc nào nhớ em cũng có thể thấy em được.”
Mạc Mạc hơi do dự, Tô Thiệu Cẩn khiến cô hơi lo lắng, trước khi tìm công việc, cũng có thể tìm một trường đào tạo chuyên nghiệp về hoạt hình “Em suy nghĩ xem, đến lúc đó sẽ cho anh câu trả lời thuyết phục.”
“Được, anh chờ tin của em, Mạc Mạc anh hi vọng ở em, nhưng nếu như em đồng ý thì không cần miễn cưỡng, đợi đến lúc em cảm thấy thích hợp thì qua.”
“A, trước như vậy đã, lúc anh đi bắt kẻ xấu thì phải chú ý an toàn đó.”
“Sẽ chú ý, bye bye.”
“Bye bye.”
Mạc Mạc đang suy nghĩ đến vấn đề của Tô Thiệu Cẩn, mà Tô Thiệu Cẩn lại mong Mạc Mạc có thể tới đây. Sau nửa tháng thất nghiệp, Mạc Mạc chào đón trận tuyết mùa đông đầu tiên, mấy thành phố phía nam cũng gặp tuyết nguy hiểm, Mạc Mạc lớn lên ở đây thế mà chưa bao giờ gặp qua trận tuyết lớn như thế, tuyết rất dày, giẫm lên trên đường còn nghe tiếng vỡ của băng, toàn thế giới đều màu trắng, rất đẹp, nếu tuyết tan thì đoán chứng còn hơn cả trời.
Sáng nay lúc ăn sáng thì Mạc Mạc nhận được điện thoại của một đồng nghiệp khá tốt trong công ty, nói là đi đòi tiền lương, Mạc Mạc nghĩ, hai tháng tiền lương, dùng bao nhiêu bút lông, cô đã phải vẽ khổ sở như thế, không thể không cần được.
Hẹn đồng nghiệp ở cổng trường đại học, bởi vì chỗ đó cách công ty rất gần, Mạc Mạc mặc rất dày, bên ngoài lạnh tới thấy xương, lúc cô tới chỗ hẹn thì thấy đồng nghiệp đã ở đó, trò chuyện thân thiết với nhau, Mạc Mạc mới biết, thì ra công ty đã không còn tồn tại nữa, đã chuyển tới nơi khác, có một đồng nghiệp nam đang gọi điện cho đạo diễn kiêm giám chế.
Liên lạc xong thì mọi người đều hỏi rất sốt ruột, có liên hệ được không, giám chế nói như thế nào, đồng nghiệp nam kia nói, giám chế bảo họ chờ ở đây, lát nữa sẽ tới tìm mọi người. Mọi người đều cảm thấy không có chút hi vọng nào, chỗ mới của công ty cũng không nói cho bọn họ biết.
Nhưng vẫn không thể bỏ qua chỉ có thể chờ đợi thôi, mọi người đứng chờ trong băng tuyết ngập trời, cũng nhìn xung quanh, tìm kiếm hình ảnh của giám chế, Mạc Mạc cảm thấy lạnh đến phát run cả người, không ngừng dậm chân và lắc lư.
Vốn tưởng sẽ nhanh thấy giám chế, nhưng đợi gần một tiếng người vẫn không đến, Mạc Mạc đề nghị tìm một nơi ấm áp, nhưng tất cả mọi người không đồng ý với đề xuất đó, nên Mạc Mạc chỉ đành đứng chịu lạnh.
Cứ đứng chờ như thế đến hơn 4 tiếng, cuối cùng cũng thấy giám chế, tất cả mọi người đã đông lạnh thành khối băng rồi, còn giám chế thì một dáng vẻ xin lỗi, nói rất hào hiệp: “Đợi lâu rồi hả, vẫn chưa ăn cơm trưa chứ, cùng đi ăn một bữa đi.”
Mọi người không từ chối nên đi theo giám chế tới một quán ăn, ăn nóng đến mặt đỏ lên thì người mới ấm lên một chút, giám chế mới bắt đầu đưa ra quyển sổ tình tiền công cho mọi người, kết quả cuối cùng khiến Mạc Mạc trợn cả mắt.
Mỗi người đều nợ tiền của công ty, Mạc Mạc là người nợ ít nhất, chỉ mấy chục đồng. Nào là phí đào tạo, giấy dùng để luyện tập, ngòi bút chì, làm xong bộ phim không hợp quy cách, thì bị khấu trừ vào tiền của công ty, rồi mấy thứ lung tung gì đó nữa, tiền lương hai tháng của bọn họ không còn mữa, mà còn nợ thêm tiền của công ty.
Trong nhất thời mọi người nghẹn nói không ra lời, sau khi tranh cãi không có kết quả, giám chế cầm sổ đi, Mạc Mạc cảm thấy rất khó chịu, trời lạnh như thế, tất cả mọi người đã chờ rất lâu, kết quả lại như thế này.
Giám chế đi phía trước, tuyết đọng ven đường đã có người quét, có hai đồng nghiệp đi qua, một người một đá vào mông của giám chế, nên giám chế ngã đầu trong đám tuyết, sau khi giãy giụa, thấy mọi người rất phẫn nộ, muốn mắng người nhưng nhịn xuống, đứng dậy phủi tuyết trên người rồi vội vàng chạy đi.
Mọi người uể oải an ủi nhau rồi cũng tản