Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.

ể tìm ra hắn.
Nhìn thấy hắn, là lần đầu tiên sau khi kết hôn Mạc Mạc nhìn hắn mà không có cảm giác vui mừng, chỉ có lạnh, tim cũng lạnh, tầm mắt lo sợ không yên của cô cũng dừng lại ở cô gái bên cạnh, cô gái kia nhẹ đong đưa cánh tay hắn, như đang làm nũng, lại giống như dựa sát vào, lúc Mạc Mạc dần thấy rõ dung nhan của cô gái kia, tim Mạc Mạc như nghẽn lại, máu trên mặt như đông cứng.
Nhã Nhi!
Sao có thể là cô ấy!
Sao có thế?
Điện thoại, cuộc điện thoại của Nhã Nhai, sự giải thích của Giản Chiến Nam, tất cả đều trở nên hỗn độn trong đầu của Mạc Mạc. Ông xã nói, hắn và Nhã Nhi chỉ ngẫu nhiên gặp ở nước ngoài, cho nên cô không cần nghĩ nhiều.
Ông xã nói hôm nay phải tiếp một vị khách quan trọng, cho nên không có cách nào để ở bên cạnh cô. Nhưng vì sao, ngẫu nhiên mà có thể cùng nhau đi xem mưa sao trong lúc đó lại không có thời gian ở cùng cô, giờ đây lại ở cùng với cô gái tên là Nhã Nhi kia, vì sao, vì sao?
Một lần nữa Mạc Mạc tan nát cõi lòng, nhưng không ai trả lời cô, bọn họ như thế đã bao lâu rồi, như thế đã bao lâu, hắn đã lừa cô bao lâu rồi? Mạc Mạc muốn đi, nhưng bước chân không thể nhấc lên, cơ thể cô như đã đông cứng ở đó rồi, cô chỉ có thể ngây ngốc như thế, đau lòng nhìn Giản Chiến Nam và Nhã Nhi thân thiết rúc vào nhau.
Nếu có thể, cô hy vọng tất cả chỉ là giấc mơ, nếu có thể, cô hy vọng mình là một người mù, hình ảnh đó khiến Mạc Mạc trở nên mê muội, trước mắt biến thành màu đen, cơ thể dường như đứng không vững.
Đợi đến lúc tầm mắt cô trở nên rõ ràng hơn, cô đối diện đi tới nơi Giản Chiến Nam, tầm mắt hắn cùng đứng hình trên cơ thể cô. Đèn quảng trường sao phải sáng như thế, chiếu sáng rõ gương mặt của hai người, khiến dáng vẻ khổ sở của cô đã bị bọn họ nhìn thấy, vì sao phải sáng như thế, để cô thấy ông xã của mình cũng mối tình đầu thân mật dựa sát vào nhau.
Ký ức bị phản bội, bị vứt bỏ, bị lừa gạt đau khổ, một lần nữa cuốn theo Mạc Mạc, nỗi bi thương cực độ bị chôn sâu trong đáy lòng lại vô tình bị đào lên.
Giản Chiến Nam, ông xã của cô, hắn lại lần nữa phản bội cô, lừa gạt cô, lại lần nữa đẩy cô vào trong địa ngục, hắn luôn có cách khiến cho cô ngã từ thiên đường xuống địa ngục.
Mạc Mạc không muốn chạy trốn, cô muốn đối mặt với hắn, muốn hỏi hắn lừa cô đã bao lâu, muốn hỏi hắn vậy là vì sao, nhưng lúc Mạc Mạc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé được ôm trong lòng Giản Chiến Nam, đối mặt với cảnh tượng một nhà ba người này, Mạc Mạc như nhìn thấy quỷ, mắt mở thật lớn, thất kinh lui về phía sau, lòng đau nhức nhối.
“Mạc Mạc…” lúc Giản Chiến Nam nhìn thấy Mạc Mạc, có chút sững sờ, luống cuống, hắn vội đem đứa bé trong lòng giao cho Nhã Nhi, chạy theo Mạc Mạc, đôi mắt lo lắng tìm kiếm bóng dáng hỏng sợ đi loạn của Mạc Mạc, sợ cô rời đi trước mắt hắn, hắn vội hét lên “Mạc Mạc!”
Mạc Mạc nghiêng ngả lảo đảo, chạy không mục đích, tay bịt chặt tai, không muốn nghe thấy giọng nói của hắn, chỉ cảm thấy mặt đất đang lung lay, trời đã xoay tròn, nước mắt như nước vỡ đê, trào ra không ngừng.
“Mạc Mạc!” cuối cùng Giản Chiến Nam cũng đuổi theo được cô, một tay từ phía sau ôm chặt cô tới trước ngực, hắn thở phì phò, hai tay ôm chặt Mạc Mạc, xoay cơ thể Mạc Mạc lại đối diện với hắn, hắn thấy nước mắt trên gương mặt lạnh như băng của cô, cùng ánh mắt đau khổ và căm hận, tim hắn đau như co rút từng cơn, lo lắng không yên, một tay lau đi nước mặt trên mặt cô “Mạc Mạc, đừng khóc, nghe ảnh giải thích được không?”
Mạc Mạc giãy dụa, hai tay chống lại cái ôm ấp áp của hắn, gầm nhẹ “Không, tôi không muốn nghe, anh gạt tôi, tất cả đều là nói dối, tôi không muốn nghe!, không muốn.” Cô đau khổ đến mức đã quên cô đang ở quảng trường, quên mất có rất nhiều ánh mắt đang nhìn cô, cô chỉ hy vọng, không muốn nhìn thấy Giản Chiến Nam, không muốn cho Giản Chiến Nam và Nhã Nhi nhìn thấy dáng vẻ ngu ngốc của cô. Nhưng vì sao hắn phải giữ cô lại, khiến cô khổ sở không cách nào che giấu được.
Giản Chiến Nam giữ chặt cơ thể đang giãy dụa của Mạc Mạc, không cho cô né tránh hắn, tim của hắn rơi vào vực sâu bất an, hắn vội quát: “Mạc Mạc, em bình tĩnh một chút đi, hãy nghe anh nói đi.”
Mạc Mạc đấm ngực hắn, tim cô đau như vỡ ra, khóc rỗng tê tái: “Nói cái gì? Nói cô ta là khách hàng của anh, nói các người chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt, nói đứa bé kia không có quan hệ gì với anh, Giản Chiến Nam, tôi không muốn nghe lời giải thích của anh, không muốn, những thứ đó đều là nói dối, nói dối.”
“Mạc Mạc.” Giản Chiến Nam nhìn Mạc Mạc đau khổ, lòng đau như bị cắn xé, “Mạc Mạc, chúng ta về nhà đi, nghe lời đi.”
“Có ai không, cứu tôi, cứu tôi, xin mọi người đưa người đàn ông này đi đi, đưa đi đi, cứu tôi, cứu tôi.” Mạc Mạc khóc rống nức nở, tim như bị người nào dùng dao lăng trì, ai tới cứu cô với, ai tới cứu cô với, cô sắp chết mất, thật sự là cô sắp chết mất rồi.
Nhân viên an ninh của quảng trường tới nói với Giản Chiến Nam: “Phiền anh bỏ cô gái này ra.”
“Cút!” Giản Chiến Nam nổi giận gầm lên, không để ý tới sự giãy dụa của Mạc Mạc ôm cô đi ra ngoài quảng trường. Nhã Nhi nắm tay cậu