Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.
ời giúp cô, còn cô vẫn đờ đẫn đứng ở đó để tùy ý hắn làm mọi chuyện, hắn để cô vào trong nước ấm, gọi tên của cô, còn cô lại như không nghe thấy, không cho hắn một chút phản ứng nào. Mạc Mạc trầm mặc như thế khiến cho Giản Chiến Nam thở không được.
Hắn ôm cô ra khỏi bồn tắm, dùng khăn tắm bao quanh cơ thể cô, lại ôm cô quay về phòng ngủ, để cô trên chiếc giường ấm áp, đắp chăn dày lên người cô, hắn nửa quỳ ở bên giường, tay cầm tay của Mạc Mạc, nhìn khuôn mặt tái nhợt không chút máu của cô.
Đôi mắt cô giống như một hồ nước lặng, nhìn hắn như nhìn một người xa lạ, hắn cảm thấy rất bất an, hoảng hốt, hắn lôn lên cánh tay lạnh lẽo của cô, mới phát hiện ra ngón tay đeo nhẫn của cô đã trống không.
Lòng Giản Chiến Nam như bị ngã xuống vực thẳm, rất đau, Mạc Mạc đã nói qua, nếu hắn lại tổn thương cô lần nữa, thì cô sẽ vứt chiếc nhẫn, hơn nữa cũng sẽ không cần hắn nữa, lòng Giản Chiến Nam vừa đau khổ vừa sợ hãi, hắn nói trong đau khổ: “Mạc Mạc, nói chuyện với anh đi, hử?”
Cô không thể nói gì, khả năng ngôn ngữ của cô như đã bị mất, cổ họng của cô không còn phát ra âm thanh nữa, môi cô thậm chí còn không thể khép mở, thậm chí tim như đã không còn đập nữa. Người chết, dù nói gì đi nữa thì bây giờ cô cũng như một người chết, một đứa ngốc bị hạnh phúc giết chết.
Giản Chiến Nam không thể chịu nổi Mạc Mạc như thế, hắn thà rằng cô hét lên, tức giận mà mắng hắn, khóc lớn mà phát tiết cũng được chứ không phải là một Mạc Mạc như thế, hắn sợ ôm lấy Mạc Mạc vào trong lòng, nhưng vì sao ngồi gần như thế nhưng tim sao lại ra nhau như thế, Mạc Mạc, không muốn giao trái tim ra, không muốn….
Trở về mấy ngày, Mạc Mạc đều không nói không rằng, cô luôn im lặng ngồi trên ban công phơi nắng, không nhìn đến Giản Chiến Nam, dù hắn xuất hiện ngay trước mắt cô thì trong mắt của cô cũng không có hắn.
Mỗi ngày Mạc Mạc đều suy nghĩ, nghĩ rất nhiều, nghĩ đến cảnh khiến lòng cô đau đến nghẹt thở kia, nghĩ đến dứa bé rất giống với Giản Chiến Nam kia, nghĩ đến cô phải làm sao bây giờ?
Rất yêu hắn, rất yêu hắn, cho nên mới không thể chịu được sự lừa gạt phản bội của hắn, rất yêu hắn, rất yêu hắn, cho nên mới không thể chấp nhận được chuyện hắn có con với người phụ nữ khác, đến giờ, cảnh kia vẫn như đang cắt xéo trong lòng cô.
Lúc Mạc Mạc đang đau khổ suy tư thì Giản Chiến Nam luôn lặng lẽ ngồi bên cạnh cô, đoán cô đang nghĩ gì, cô muốn làm gì, dù sự tình như thế nào đi nữa, chuyện hắn lừa Mạc Mạc, Mạc Mạc sẽ không thể tha thứ cho hắn nữa.
Đã rất nhiều ngày Mạc Mạc không nói chuyện với hắn, sự lặng lẽ khiến người ta thở không nổi, hắn đang chờ Mạc Mạc bình tĩnh, chờ thời gian giải thích phù hợp, nhưng hắn giải thích liệu Mạc Mạc sẽ tin sao?
Hắn lo lắng khi Mạc Mạc như thế, lo lắng nếu cô cứ tiếp tục như thế thì sẽ có vấn đề mất, không nói lời nào mà thậm chí cũng không ăn bất cứ thứ gì, hắn sợ Mạc Mạc sẽ có chuyện, hắn vẫn chờ Mạc Mạc mở lời, cũng đang khẩn cầu Mạc Mạc nói chuyện, nhưng cô đều không đáp ứng, còn như thế, hắn chỉ có thể truyền dịch cho cô thôi.
Giản Chiến Nam bê cơm trưa đến, Mạc Mạc đang nằm trên ghế phơi nắng, chiếc ghế nhẹ nhàng đong đưa, phát ra âm thanh cô đơn mà thê lương, Giản Chiến Nam đi qua, đặt cơm trên chiếc bàn tròn nhỏ “Mạc Mạc, ăn chút gì đi.”
Hắn vẫn nghĩ rằng Mạc Mạc sẽ hờ hững với hắn như mấy hôm trước, nhưng cô lại ngồi dậy, tay cầm đũa, gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, trong lòng Giản Chiến Nam vui vẻ, Mạc Mạc đồng ý ăn cơm, có phải là đã tha thứ cho hắn một chút rồi không?
Mạc Mạc ăn mấy miếng, tầm mắt dừng lại trên gương mặt mang vẻ lo lắng mấy ngày qua của Giản Chiến Nam, cô cắn đũa, như do dự nói gì đó, dừng lại lúc lâu rồi mới nói với gọng khàn khàn, “Tôi biết, anh muốn giải thích cho tôi nghe, nhưng tôi không muốn nghe, trên đường chúng ta đi, dường như đều là giải thích, đều là tha thứ và được tha thứ, hạnh phúc luôn rất ngắn ngủi, hơn nữa càng là hạnh phúc thì cuối cùng lại càng đau khổ, Giản Chiến Nam… chúng ta tạm thời tách ra một khoảng thời gian đi….”
Tách ra? Khuôn mặt mang theo ý cười của Giản Chiến Nam trở nên cứng lại khi nghe Mạc Mạc nói, tim đau đớn đến kịch liệt, có một giây không thể hô hấp, mặt lạnh tới cực điểm, tay cầm lấy vai Mạc Mạc: “Mạc Mạc, em nói giỡn gì thế, hả?”
“Tôi không nói giỡn, tôi đang nói rất thật với anh, tôi hy vọng chúng ta có thể tách ra một khoảng thời gian, tách ra…” Mạc Mạc bình tĩnh nói xong, nhưng cuối cùng lại biến thành ríu rít, đúng thế, cô muốn xa nhau một thời gian, cô cần bình tĩnh suy nghĩ một chút, hôn nhân như thế cô có sức để tiếp tục duy trì hay không, cũng không muốn phải quá vất vả để duy trì, cô có thể chịu đựng tất cả mọi chuyện vì hắn, nhưng không bao gồm cả phản bội và lừa gạt cô, cùng chuyện hắn thực sự có con với Nhã Nhi. Cô không vĩ đại như thế, yêu ai yêu cả đường đi, yêu cả đứa con của Giản Chiến Nam, đứa bé là vô tội, nhưng cô cũng đâu làm gì sai mà bị bọn họ vây lừa như thế.
Duy trì cuộc hôn nhân này cô sẽ đau khổ, xa nhau, cô cũng càng đau khổ vạn phần, đều là đau, cô tình nguyện lựa chọn c