Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
bé tới nói “Chiến Nam, sao thế?”
Giản Chiến Nam nhăn mày, nghiêm mặt nói với Nhã Nhi “Cô về trước đi.”
Giản Chiến Nam vừa nói xong thì cậu bé lại giãy tay ra khỏi tay của Nhã Nhi chạy vào trong đám đông, Nhã Nhi sợ quá, vội gọi tên đứa bé, cơ thể cũng chạy theo.
“Tiểu Hoành.”
Giản Chiến Nam hơi luống cuống, muốn đuổi theo đứa bé kia, tay ôm Mạc Mạc cũng buông lỏng một chút, thừa cơ hội đó Mạc Mạc đẩy Giản Chiến Nam ra, Giản Chiến Nam muốn đưa tay bắt lấy cô nhưng Mạc Mạc đã chạy đi, leo lên một chiếc taxi ở bên đường chờ khách.
Giản Chiến Nam chạy tới, mặt Mạc Mạc tái nhợt nói với lái xe “Lái xe, khóa cửa lại, lái xe đi.”
Cửa xe bị khóa! Giản Chiến Nam không mở được cửa, chỉ biết đánh vào xe “Mạc Mạc, xuống xe!”
Mạc Mạc tuyệt vọng nhìn hắn qua một lớp cửa kính “Tôi không muốn nhìn thấy anh, đồ lừa đảo, đồ lừa đảo.”
Đồ lừa đảo, đồ lừa đảo, sự lên án của Mạc Mạc như một con dao nhọn đâm xé lòng Giản Chiến Nam , xe dần rời đi, hắn ảo não đứng tại chỗ, Mạc Mạc, hắn không thể mất đi Mạc Mạc …
Mạc Mạc đi không mục đích trên ngã tư đường, đèn đường chiếu xuống bóng dáng kéo dài trên mặt đường của cô, cô không cách nào khống chế được cảm xúc của mình, khóc nức nở trong đau khổ, nước mắt trên mặt đã khô cạn thì lại có đợt nước mắt mới trào ra, lòng đầy đau khổ, không có cách nào có thể hồi phục được.
Hắn đã tự tay đan lưới tình vì cô, hắn từng cho cô sống như thiên đường, hắn vì cô mà tạo ra hạnh phúc, khiến cô vui vẻ hạnh phúc như một đứa ngốc, nghĩ đến đau khổ trong quá khứ, ngây ngốc cho rằng đã có được hạnh phúc.
Nhưng ngay lúc những vết thương trong tim cô đã dần mở ra để đón nhận hắn, khiến hắn từ từ chiếm vị trí trong tim cô thì hắn lại tự tay mình xé rách lưới tình đã đan vì cô, đẩy cô từ trên thiên đường xuống địa ngục, xé nát hạnh phúc mà cô tự ngộ nhận.
Càng nghĩ đến ngày tháng vui vẻ hạnh phúc sau khi kết hôn, tim cô lại càng đau, nhớ đến cảnh vừa rồi cô lại càng đau khổ, tay ôm chặt đầu, nói với bản thân không cần nghĩ đến nữa, nhưng vì sao, nhưng trong đầu đền là hình ảnh ngọt ngào và đau khổ đan sen xuất hiện, một bên là ngọt ngào, một bên là địa ngục, muốn cô phải chán chường thất vọng sao.
Cuối cùng nước mắt cũng khô cạn, cuối cùng cô cũng không khóc được nữa, thầm nghĩ mà cười, cười mùi vị ác độc của cuộc sống, khuôn mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt, trong ánh mắt là sự đau khổ đến nát vụn. Cơ thể cô như đã mất đi linh hồn chỉ còn thể xác, không biết bản thân muốn đi đâu, không biết bản thân mình thuộc về ai, cũng không biết làm sao để đối mặt với biến cố như thế.
“Vợ của anh bị bệnh hả?” Mạc Mạc hỏi yếu ớt, như đang nói chuyện thời tiết vậy.
“Đúng, tim cô ấy không được khỏe, nếu không phẫu thuật thì cô ấy sẽ chết, tôi không thể để cho vợ của tôi chết được, cô ấy đi theo tôi chịu khổ cả đời, tôi không thể để cho cô ấy chết được.” người đàn ông vừa nói vừa kích động đến mức khóc ra, con dao cầm trong tay cũng vung vẫy lung tung.
Mạc Mạc cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, tim như bị dao cắt ngang, một giọt nước mắt rơi trên chiếc nhẫn kim cương, dường như bên tai còn vang tiếng nói của hắn, bà xã Mạc Mạc, đeo nhẫn rồi thì cả đời này em là người của anh. Cả đời, rốt cuộc cả đời là bao lâu, vĩnh viễn rốt cuộc có xa lắm không, có phải chỉ như một chút, chỉ một chút mà thôi.
Cô bỏ dao ra, cũng tháo chiếc nhẫn kết hôn ra, để ở bên chân người đàn ông kia, nói rất thê lương: “Chiếc nhẫn này bán đi có thể được mấy trăm ngàn hoặc được triệu,…. Anh ta nói sẽ yêu tôi cả đời, tôi cho rằng tôi cũng sẽ đeo chiếc nhẫn này cả đời, nhưng bây giờ không cần nữa rồi, anh cầm đi đi, cầm đi đi….”
Mạc Mạc xoay người bước từng bước, không cần nhìn tới động tác và biểu tình của người đàn ông kia, dù cho lúc này anh ta thực sự dùng một nhát dao để giết cô, cô nghi ngờ, trong đầu cô thực sự có còn ý niệm muốn sống nữa hay không. Nhưng cô vẫn không chết, cho nên cô chỉ có thể tiếp tục cuộc sống dày vò đau khổ như trong lò thiêu địa ngục, không có chiếc nhẫn kia trói buộc, nỗi đau của cô như bớt đi một chút, một chút, chỉ một chút mà thôi.
Giản Chiến Nam nhờ mấy người anh em đi tìm giúp Mạc Mạc, liên hệ với tài xế taxi, nên đã biết Mạc Mạc xuống xe ở đâu, mọi người phân công đi tìm, cuối cùng cũng tìm được Mạc Mạc. Lúc Giản Chiến Nam thấy Mạc Mạc, cô đang ngồi trên nghế đá ở bờ biển, ngồi im như một bức tượng.
Giây phút đó nhìn thấy cô, trái tim xiết chặt của hắn mới được thả lỏng một chút, nhưng kèm theo đó là sự đau đớn trong tim, hắn đi từng bước tới gần, ôm Mạc Mạc vào trong lòng, cơ thể cô rất lạnh.
Cô không hề giãy dụa, cũng không nhìn hắn, lại càng không nói chuyện với hắn, để tùy ý hắn ôm lên xe, hắn ôm cô vào trong lòng, muốn làm ấm cho cơ thể cô, nhưng sao cũng không thể ấm được, người cô vẫn cứ lạnh. Bảo lái xe điều chỉnh lại nhiệt độ trong xe lên thật nóng, nhưng tay Mạc Mạc ở trong lòng bàn tay hắn vẫn cứ lạnh như một cục băng.
Về đến nhà, hắn đưa cô vào phòng tắm, cởi quần áo trên ngư