Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2694 lượt.
Mạc Mạc rất tức giận, rất nghiêm túc, rất không phân rõ trái phải nói: “Điều nên làm là vài giây đó anh phải túm tóc của cô ta rồi quẳng ra ngoài, mà không phải đứng đối diện dò xét ngực cô ta. Giản Chiến Nam, ánh mắt của anh đã đi quá giới hạn rồi đó.”
Giản Chiến Nam đi tới nắm một tay Mạc Mạc để trên vai, bỏ ở nơi mềm mại trên giường, tức giận nói: “Mạc Tiêu Hữu, đừng ấn định tội danh lung tung cho anh. Cô ta đột nhiên đi vào đứng trước mặt anh, em bảo hai mắt anh không tự nhiên nhìn đó sao? Hử?”
Đột nhiên Mạc Mạc im lặng, nhìn trần nhà suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh nói cũng có lý, ngủ.”
Trong lòng Mạc Mạc cũng suy nghĩ, có đôi khi thực sự rất khó ngờ tới, có lẽ là do suy nghĩ của người khác rất phức tạp, thực sự suy nghĩ của cô rất đơn giản. Với một tiểu tử còn nhỏ, Giản Chiến Nam không biết Mạc Mạc lại nghĩ là biện pháp quỷ quái gì nữa, nhưng nghĩ tới lời nói vừa rồi của Mạc Mạc, nhịn không được hỏi: “Mạc Tiêu Hữu, không ngờ công lực làm người ác của em cũng không kém nhỉ?”
“Bình thường, bình thường, thứ ba thế giới.”
“Phim A xem hay chữ?”
Mạc Mạc nháy mắt “Ừm, cũng không tệ lắm, cở thể nam chính rất tuyệt…”
“Mạc Tiêu Hữu, ai cho em xem mấy thứ kia , hả?” Giản Chiến Nam hung hăng ngăn chặn Mạc Mạc, vẻ mặt rất tức giận.
“Nhìn cũng đã nhìn rồi, chẳng lẽ anh muốn móc hai mắt em sao?” Mạc Mạc tức giận nói, sự tức giận của cô rất khó tiêu, nhưng cô dường như không phải là người phụ nữ có tiềm chất đanh đá, có lẽ cô nên cho Nhã Nhi một cái tát thật mạnh, sao đó gào lớn lên, là Tiện Nhân, cút. Nhưng không thể, cô cần tu luyện sao? Thật sự là không thể chịu thua kém được.
Tay Giản Chiến Nam nắm chặt cổ cáo ngủ của Mạc Mạc, làm ra vẻ phải xé rách, vẻ mặt hung ác, dữ tợn nói: “Đêm nay anh phải giết chết em, xú nha đầu, em còn dám như thế sau lưng anh không…”
Một đêm đó, tình hình chiến đấu trong phòng Giản Chiến Nam và Mạc Mạc rất lịch liệt, trình diễn áp bức và bị áp bức, đàn áp và bị đàn áp, phản đối, phản công đến tiết mục tình cảm mãnh liệt, trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng la, tiếng kêu đau, còn có tiếng rên mờ ám, kéo dài tới mãi lúc trời gần sáng.
Đến ngày hôm sau, Mạc Mạc đã mặc chiếc áo lông cổ cao nhưng không cách nào che giấu được dải hôn ở bên tai, còn Giản Chiến Nam lại vô cùng thê thảm, những dấu ấn đỏ to nhỏ tuyên bố đêm qua Mạc Mạc rất nhiệt tình, thỏ trắng nhỏ dịu dàng biến thành sói, ăn luôn cả Giản Chiến Nam, cũng có thể thấy được đêm qua tình hình chiến đấu của cả hai người rất kịch liệt.
Qua đêm 30 Mạc Mạc và Giản Chiến Nam cũng trở lại nhà mình, Tiểu Hoành và Nhã Nhi cũng rời khỏi nhà họ Giản, tuy Mẹ Giản còn giữ lại nhưng không biết Nhã Nhi sợ gì đó, kiên quyết cự tuyệt, cố ý đưa theo Tiểu Hoành đi.
Mạc Mạc cảm thấy lễ mừng năm mới năm nay thật lắm chuyện, bị Nhã Nhi gây ầm ĩ chả khác gì như ăn trúng một đống ruồi bọ không chấp nhận được, về đến nhà Mạc Mạc tiếp tục ngủ, cô đã gần kề tới trạng thái nửa hôn mê rồi.
Còn Giản Chiến Nam lại không thủ được, tìm tòi khắp nới, sau đó mở máy tính của Mạc Mạc, quả nhiên tìm thấy không ít phim người lớn trong máy tính của Mạc Mạc, sắc mặt Giản Chiến Nam như đáy nồi. lúc hắn không ở nhà, cô gái này lại đi xem thứ phim này, nghĩ đến cảnh Mạc Mạc xem qua cơ thể người đàn ông trong phim, hắn đã muốn tự móc hai mắt mình rồi. Lúc đầu hắn muốn xóa đi, nhưng cuối cùng vẫn suy nghĩ lại hạ thủ lưu tình, sau một trận sờ mó, hắn lại lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Tâm tình Mạc Mạc không tốt, cả ngày nay vẫn chưa cho Giản Chiến Nam thấy vẻ mặt hòa nhã của mình, vì vận động quá độ nên dáng vẻ cô vẫn không có tinh thần, Giản Chiến Nam muốn ôm cô đều bị cô đẩy ra, tâm tình không tốt cộng thêm cơ thể mệt mỏi nên thật sự không có sức lực để đối phó với Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam cũng không quấn quýt mà tránh ra.
Ớn lạnh khi nhớ tới lúc Mạc Mạc muốn chơi máy tính tối qua, cô phát hiện máy tính cô không thể khởi động như bình thường được, cô là người dốt máy tính, không biết phải làm thế nào, nhưng lại không muốn đi tìm Giản Chiến Nam, nhưng tự mình cũng không thể sửa nên chỉ đành chủ động đi tìm Giản Chiến Nam.
Đi tới phòng làm việc, lúc Mạc Mạc đẩy cửa đi vào thì hắn đang cúi đầu làm việc, giống như không phát hiện ra sự tồn tại của cô, Mạc Mạc cố ý ho một chút, muốn khiến cho hắn chú ý, ai ngờ hắn cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi: ‘Sao thế, không phải không muốn nhìn thấy anh sao?”
Đó là vừa rồi thôi, bây giờ thì rất muốn được nhìn, dù có chuyện muốn nhờ người giúp nhưng Mạc Mạc vẫn giữ dáng vẻ hợp tình hợp lý nói “Máy tính của em bị hỏng.”
“Ừm.” Hắn ừ một tiếng rồi tiếp tục bận rộn.
Mạc Mạc chán nản, đi qua, bàn tay nhỏ vỗ bàn “Sửa máy tính giúp em.”
Giản Chiến Nam ngẩng đầu lên, tháo kính ra, hơi nheo mắt, nói thản nhiên: “Anh không phải là thợ sửa chữa miễn phí,’
Hai tay Mạc Mạc vòng trước ngực, đôi mắt đẹp nhíu lại “Em trả tiền cho anh.”
Giản Chiến Nam vô tình đả kích Mạc Mạc: “Anh không thiếu tiền.”
“Anh muốn như thế nào?” tay Mạc Mạc nắm chặt lỗ tai của Giản Chiến Nam, thật sự rất muốn