Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.

Cuối cùng Nhã Nhi cũng không đi, sao cô có thể đi được, đương nhiên là sẽ không.
Mạc Mạc và Giản Chiến Nam trở về phòng, Giản Chiến Nam liền nằm lên giường, “Bà xã, không phải mát xa cho anh sao?”
“Giường người khác đã ngủ qua, em mới không cần nữa.” vẻ mặt Mạc Mạc ghét bỏ, hai tay vòng trước ngực đứng cách đó không xa.
Giản Chiến Nam nhảy dậy: “Bà xã nói rất đúng.”
“Đúng cái gì mà đúng, em thấy không phải anh nằm rất thoải mái sao.” Mạc Mạc hừ lạnh.
“Tú Hòa!” Giản Chiến Nam gọi xong, một lát sau Tú Hòa đẩy cửa đi vào “Cậu chủ, cô chủ, có gì phân phó!”
“Đổi ra giường và vỏ chăn giúp tôi, lập tức!”
“Dạ!”
Tú Hòa vội đi tìm một bộ mới, thay ra giường và vỏ chăn trên giường, chuẩn bị đưa đi giặt sạch thì Giản Chiến Nam lại nói: “Vứt thẳng đi!”
Tú Hòa sửng sốt một lát, nhưng không hỏi nhiều “Dạ!” rồi xoay người đi ra ngoài, lúc ôm ra giường và vỏ chăn đi ra ngoài, mẹ Giản thấy “Tú Hòa, cô làm gì thế?”
‘Cậu chủ phân phó, đem vứt cái này đi.’
“Đi đi, đi đi, lại bệnh gì nữa .” Mẹ Giản nói xong thì nhíu mày, tay Nhã Nhi thì xiết chặt lại, móng tay đều cắm vào trong da thịt.
Giản Chiến Nam dỗ Mạc Mạc, thấy cô xị mắt, biết cô mất hứng: “Được rồi, không tức nữa, em nghỉ ở đây, anh ra ngoài trò chuyện với ba, hử?”
Mạc Mạc không phải là người cố tình gây sự, việc hôm nay quả thật khiến lòng cô hoảng sợ, nhưng đang là năm mới, cô không hy vọng khiến Giản Chiến Nam khó xử, lập tức gật đầu “Ừ, anh đi đi.”
Hai tay chuyên làm mấy chuyện xấu của Giản Chiến Nam giữ mặt Mạc Mạc, “Giống như đầu heo vậy.”
Tay Mạc Mạc đấm hắn, cũng cười “Anh mới là đầu heo.”
Giản Chiến Nam cúi đầu hôn mặt Mạc Mạc, xoay người đi ra khỏi phòng, Mạc Mạc mở tivi lên xem, không biết qua bao lâu, cô thấy cửa phòng ngủ bị mở hé ra, nhưng nhìn lại không thấy người, trong lòng nghi ngờ, sao cửa lại bị mở ra, chuyển tầm mắt thấp một chút, cô mới nhìn thấy có một bóng dáng nho nhỏ, trong lòng Mạc Mạc lộp bộp một chút, là đứa bé kia.
Theo bản năng, Mạc Mạc cũng rất muốn nhìn đứa bé, nhưng cô không thể nói, tiểu quỷ cháu đi ra ngoài đi, không thể. Tuy rằng đứa bé và Nhã Nhi như là chướng ngại ma quỷ của cô, nhưng cô không có cách nào tàn nhẫn được với một đứa bé mới chỉ 5 tuổi, cay nghiệt, cô chỉ đành giả bộ như không thấy, tiếp tục xem tivi, nghĩ thầm rằng lát nữa nó sẽ tự rời đi, nhưng ngoài dự đoán của Mạc Mạc, đứa bé kia lại mở cửa ra và đi tới.
Dáng vẻ bình tĩnh kia giống đúc với Giản Chiến Nam, nên nói là đứa bé lớn gan hay là chưa hiểu rõ sự đời, rõ ràng cô có ý địch với mẹ của nó, nhưng nó lại dám đến đây, hơn nữa còn luôn dùng ánh mắt với vẻ kỳ quái nhìn cô. Còn nữa, nó vào đây là muốn làm gì? Có phải là một đứa tiểu quỷ hư hỏng, vào rồi khóc lớn lên, sau đó khiến mọi người nghĩ lầm là cô ngược đãi nó?
Mạc Mạc nhịn không được phỉ nhổ bản thân, một đứa bé nhỏ như thế làm sao có thể nhiều ý tưởng bẩn thỉu thế được, cô đã không thuần khiết, thì không nên cũng nghĩ đứa bé như thế. Mạc Mạc nhìn đứa bé, đứa bé cũng nhìn cô.
Không thể phủ nhận, nếu đứa bé không phải là con của Nhã Nhi, thì cô sẽ rất thích nó, có lẽ vì nó rất giống Giản Chiến Nam, tiểu tử kia mặc bộ lễ phục nhỏ, còn cài nơ, tóc không biết là xoăn tự nhiên hay là uốn xoăn, rất giống một hoảng tử nhỏ anh tuấn phóng khoáng, nếu lớn lên, nhất định sẽ vĩ đại như Giản Chiến Nam, Mạc Mạc rất muốn khóc, vì sao đứa bé không phải do vô và ông xã sinh ra….
Tiểu Hoành nhìn chằm chằm vào Mạc Mạc, Mạc Mạc bị nhìn khiến hơi sợ, nhăn mày muốn dọa đứa bé, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cháu nhìn cô làm gì?”
Ách, tình huống này cô vẫn lựa chọn không nhìn đứa bé, cô nhíu mày tiếp tục xem tivi.
Bên cạnh vòi nước phun trong vườn hoa, hai người đang đứng đó, người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng, còn người phụ nữ thì vẻ mặt mất mát, hai người đứng đối mặt nhau, như đang nói gì đó, nhưng hình như nói chuyện không thoải mái. Sau một lát người phụ nữ ngẩng đầu lên hỏi ‘Anh thật sự yêu cô ta như thế sao?”
“Đúng, tôi rất yêu cô ấy, Tô Nhã, chúng ra đã kết thúc rồi, tôi hi vọng sau này đừng tái diễn lại chuyện như thế này, đưa bé là con tôi, nhưng mà, điều này không thể trở thành lợi thế của cô, nếu cô quẫy nhiễu đến cuộc sống của tôi, tôi sẽ cân nhắc đến việc dùng pháp luật để giành quyền nuôi đứa bé, cô hiểu không?”
Ánh mắt Giản Chiến Nam lạnh lẽo, giọng điệu cũng lạnh như băng. Tô Nhã vẫn không muốn tin, người đàn ông này từng yêu mình, cưng chiều mình, người đàn ông yêu thương mình sao giờ phút này lại có thái độ như thế, thậm chí còn nói lời vô tình. Không có quyền nuôi đứa bé, như thế thì cô cái gì cũng không có nữa.
Cô hơi cười “Em biết, năm đó anh nói chia tay, em chỉ biết chúng ta không thể, cho nên sau khi phát hiện có đứa bé, em cũng không định quay lại tìm anh, nhưng Tiểu Hoành như vậy, em đã tìm không ít bác sĩ cũng đều không có cách nào, cho nên mới tìm tới anh. Em nói rồi, em không có ý đồ gì, chỉ hy vọng có thể khiến Tiểu Hoành nói chuyện được, em nghĩ chắc con do thiếu tình yêu thương, bởi vì có một số thứ em không cách nào cho con được.”