Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.

>Giản Chiến Nam lạnh lùng liếc Tô Nhã: “Hy vọng lời cô nói là lời trong lòng cô. Giang Nhã, hẳn là cô hiểu tôi, chuyện quá khứ, hoặc là người tôi không có hứng thú hoặc là thứ đồ tôi không có hứng thú, không cần nữa, sẽ không lại lưu luyến, trái lại, nếu chuyện tôi thích làm, dù dùng phương pháp gì thì tôi sẽ làm đến cùng.’
Nhã Nhi ngẩng đầu cười “Em hiểu được ý của anh, xem ra anh thật sự yêu cô ta, yên tâm, em chỉ hy vọng Tiểu Hoành tốt hơn thôi, không có gì khác.”
Giản Chiến Nam không nói nữa, quay người đi tới trong phòng, Nhã Nhi thì đứng nhìn theo bóng dáng của Giản Chiến Nam với ánh mắt lạnh lùng.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ đến gần 10 phút, sau đó tiểu tử kia nhảy xuống khỏi sô pha đi ra cửa, mở cửa ra ngoài. Mạc Mạc cảm thấy đứa bé này hơi kỳ quái nhưng không thể nói ra là kỳ quái ở đâu.
Mạc Mạc cũng xuốn giường ra khỏi phòng, thấy bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Hoành đi xuống cầu thang, Mạc Mạc nhịn không được cũng đi qua đó, thôi đi, cô nên đi dạo trong vườn thì tốt hơn, không khí tất niên thật là kỳ quái.
Lúc đi tới trước cầu thang, cô nghe được gọng nói của mẹ Giản ở phòng khách, lúc cô đang muốn đi xuống thì nghe được mẹ Giản nói: “Tiểu Hoành đi hơi rồi hả, haha, đứa bé này rất lanh lợi, Nhã Nhi à, bác gái hỏi cháu vấn đề này, có chút đường đột, không biết có nên hỏi hay không?”
Nhã Nhi nói: ‘Bác gái, bác hỏi đi.”
Mẹ Giản thật cẩn thận thử hỏi; “Nhã Nhi à, chuyện kia, con có đồng ý giúp Chiến Nam sinh thêm một đứa bé nữa không, con xem, một mình tiểu Hoành cũng cô đơn lắm.”
“Bác gái, con và Chiến Nam đã chia tay rồi, thêm nữa Chiến Nam kết hôn rồi, ý bác là gì à?”
“Mẫu bằng tử quý, chỉ cần cháu chịu thì không gì không thể, Chiến Nam cũng thích trẻ con, chỉ là vợ của nó không sinh được, nếu con giúp Chiến Nam sinh thêm một đứa, thì còn đã trở thành công thần của nhà họ Giản rồi.”
Một chữ Mạc Mạc cũng không thể nghe lọt được, tay chân cả người lạnh run, cô chầm chậm lui lại sau lối đi nhỏ, cơ thể dựa trên tường để ổn định lại, đứa bé, đứa bé, kết hôn rồi thì nhất định phải sinh con sao?
Cô là vợ của Giản Chiến Nam, nhưng chính mẹ chồng của cô lại đang cùng người phụ nữ khác nghiên cứu làm sao để cướp đi chồng của cô, thật sự Mạc Mạc không cách nào giải thích được suy nghĩ của mẹ chồng, người trong xã hội thượng lưu, mỗi ngày đều tiếp xúc với người có tri thức văn hóa, mỗi ngày đều biết những cái mới, vì sao tư tưởng lại giật lùi phía sau như thế.
Cô có thể hiểu được mong muốn ôm cháu của người già, có thể hiểu, một phần gia nghiệp khổng lồ cần người thừa kế, nhưng không cách nào hiểu nổi sao mẹ Giản lại có thể dùng đến biện pháp giải quyết như thế.
Cô không cách nào mang thai được, nhưng sao mẹ Giản có thể đưa ra đề nghị như thế, muốn Nhã Nhi sẽ giúp Giản Chiến Nam sinh thêm một đứa con nữa? muốn người phụ nữ khác giúp chồng cô sinh co. Rất hoang đường.
Mạc Mạc biết Giản Chiến Nam thật sự rất thích trẻ con, vẫn luôn muốn sinh cục cưng với cô, trước kia cô hận hắn, ghét hắn cho nên luôn trốn tránh, nghĩ biện pháp để không mang thai. Nhưng bây giờ không như thế nữa, hận đã qua, hai người đã trở thành vợ chồng, thật sự yêu đối phương, cô cũng đã cố gắng, hy vọng mình có thể sinh cho Giản Chiến Nam một cục cưng, nhưng vẫn mãi không có tin gì, tuy rằng kết hôn chưa được một năm mới chỉ có mấy tháng mà thôi.
Chỉ mấy tháng, cô cũng rất vội, không thể mang thai cũng là nỗi đau của cô. Mạc Mạc nghĩ, nếu thật sự cô không thể mang thai đi, có thể Giản Chiến Nam sẽ thất vọng lắm không, hắn luôn muốn có con, tương lai còn tiếp quản nhà này. Mà cô không có cách nào để giúp hắn thực hiện được nguyện vọng này.
Mạc Mạc hít một hơi thật sâu rồi từ từ trở về phòng ngủ, cô cảm thấy cả thế giới như đã sụp đổ, cô sắp chịu không nổi, Giản Chiến Nam sẽ bảo vệ cô bao lâu, nếu mẹ Giản cứ giữu tâm như thế, Nhã Nhi không phản đối, thì Giản Chiến Nam có thể đối kháng với mẹ Giản bao lâu, cô là vợ của Giản Chiến Nam còn mẹ Giản là mẹ của Giản Chiến Nam. Thời điểm đó có phải Nhã Nhi có thể thừa cơ mà vào không?
Trong lòng rối loạn, Mạc Mạc đi tới trước cửa sổ, suy sụp nhìn ra ngoài, thấy bóng dáng của Giản Chiến Nam, hắn đứng ở đó, còn đứa bé kia nữa, bàn tay nhỏ bé cầm lấy bàn tay lo lớn của hắn, Giản Chiến Nam cúi đầu nhìn đứa bé kia, cuối cùng xoay người ôm lấy nó, đặt nó ngồi trên vai, đi tới vườn hoa.
Không hiểu sao nước mắt lại rơi, bờ vai rộng lớn kia là chỗ dựa của cô, rất an toàn, rất ấm áp. Nếu lúc này, ngồi trên vai hắn là cục cưng của cô và ông xã, nhất định cô sẽ hạnh phúc mà cười ra tiếng, nhưng bây giờ, cô chỉ đau khổ đến muốn khóc….
Lúc ăn cơm trưa, mọi người đều tệ tựu lại, Mạc Mạc ngồi bên cạnh Giản Chiến Nam, sắc mặt hơi kém, lại miễn cưỡng cười, không muốn để Giản Chiến Nam thấy dáng vẻ cô đơn của cô, nhưng lúc thấy Nhã Nhi ngồi ở bên cạnh Giản Chiến Nam, trong lòng Mạc Mạc lại có cảm giác ghê tởm.
Ăn cơm mà cô không hề cảm nhận được mùi vị gì, cô cúi đầu ăn cơm, không nhìn tới bất kỳ ai, lúc ăn cơm Tiểu Hoành cũng cúi đầu, ngồi ở hai bên là ông nội