Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.
Tiểu Hoành giữ chặt tay cô, Lại khoa tay múa chân làm động tác kia với cô. Mạc Mạc không hiểu nên chỉ có thể cười, bảo Tiểu Hoành đi ngủ sớm, sau đó ra khỏi phòng.
Về phòng ngủ của mình, nhìn trên bức tường với cái lỗ để trống, chuỗi rèm che đong đưa nhẹ nhàng, cô hít sâu, trong đôi mắt như nặng trĩu điều gì đó, khi tắm, lúc đi ngủ cũng đều nhìn Giản Chiến Nam nghênh ngang đi vào từ cửa đó, hắn lại có thể nghĩ được làm thông giữa hai phòng.
Giản Chiến Nam đi tới, trên gương mặt tuấn tú có nở nụ cười thản nhiên, thực ra là đang che giấu lo lắng của hắn, khi đi đến bên giường, ngồi lên, tay tắt đèn, căn phòng trở nên tối sầm, hắn nằm bên cạnh Mạc Mạc, trong lòng hơi mừng thầm, Mạc Mạc không đuổi hắn ra ngoài, hắn đã từng bước thành công, một lát sau cơ thể Giản Chiến Nam cứ từ từ tới gần Mạc Mạc, sau đó thật cẩn thận đưa tay ra ôm lấy eo Mạc Mạc.
Mạc Mạc không giãy dụa, cũng không nói chuyện, để tùy ý hắn ôm, Giản Chiến Nam cũng không tiếp tục có hành động xấu nào nữa, chỉ ôm Mạc Mạc như thế, càng ôm càng chặt như trước kia vậy, để Mạc Mạc ngủ trong lòng hắn, ôm cơ thể mềm mại đầy hương thơm của cô, rất nhớ cảm giác đó, Giản Chiến Nam cũng mỉm cười đi vào giấc ngủ, đó là cảm giác ngọt ngào nhất từ hơn một tháng nay, là hắn, là Mạc Mạc đúng không?
Quan hệ với Mạc Mạc nhích gần từng bước, trên vẻ mặt lo lắng của Giản Chiến Nam rốt cuộc cũng xuất hiện ánh sáng, lúc tới công ty, Khâu Trí trêu ghẹo: “Sao thế, dẹp xong thành lũy, mặt mày cũng hớn hở nhỉ?”
Lương Ba lại nói: “Sao mình cảm thấy là dáng vẻ của dục vọng không thỏa mãn.”
Giản Chiến Nam thành công xâm nhập vào phòng ngủ của Mạc Mạc, chiếm một nửa giường của Mạc Mạc, hơn nữa thái độ của Mạc Mạc cũng dịu hơn, tâm tình của hắn cũng rất tốt, không tranh cãi với nhau nữa, hắn nghĩ tối hôm nay cần phải có một phòng ăn lãng mạn, cùng ăn tới dưới ánh nến với Mạc Mạc, sau đó tất cả đều nước chảy thành sông…
Không thèm quan tâm tới lý sự của Khâu Trí và Lương Ba, Giản Chiến Nam lập tức gọi điện tới nhà hàng đặt bàn. Trong lòng đều nghĩ tới buổi tối lãng mạn, nếu như thành công thì hắn và Mạc Mạc sẽ trở về với cuộc sống ngọt ngào lúc trước, chỉ nghĩ đến thôi khóe miệng hắn cũng cười lên.
“Tổng giám đốc, người của tòa án muốn gặp ngài.” Trợ lý gõ cửa đi vào.
Tòa án?
Giản Chiến Nam nhăn mày, Khâu Trí và Lương Ba cũng nghi ngờ, công ty không có vấn đề gì, vì sao lại có người của tòa án đến, Giản Chiến Nam nghĩ một lát rồi nói: “Bảo họ vào đi!”
“Vâng.”trợ lý đi ra ngoài, một lát sau đi vào cùng một người đàn ông, để giải quyết việc công, nên ít lời mà nhiều ý nói với Giản Chiến Nam: “Anh là anh Giản phải không?”
“Tôi đây.”
Người đàn ông lây ra một cái gì đó để trên bàn, nói với Giản Chiến Nam: “Đây là bản sao đơn khởi kiện ly hôn, nguyên đơn là vợ của anh, anh là bị đơn, mời anh trong vòng 15 ngày làm văn bản bảo vệ, nếu trong vòng 15 ngày anh không nộp bản bảo vệ thì tòa án nhân dân sẽ xét xử và ra phán quyết như thường lệ. Trường hợp bất khả kháng, trong vòng 15 ngày anh không nộp bản bảo vệ theo quy định thì có thể yêu cầu tòa án kéo dài thời hạn, thẩm phán có thể sẽ ra quyết định kéo dài thời hạn.”
Đơn khởi kiện ly hôn.
Trong lòng Giản Chiến Nam như rã rời, mặt lạnh xuống, ánh mắt lạnh lùng, thế mà Mạc Mạc lại đưa đơn đòi ly hôn tới tòa án, hắn nhịn không được xiết chặt tay lại để xoa dụi nỗi khó chịu trong lòng.
Khâu Trí tiễn người của tòa án ra ngoài, Giản Chiến Nam cầm bảo sao đơn khởi kiện trong tay, nguyên đơn, Mạc Tiêu Hữu, Bị cáo, Giản Chiến Nam, liệt kê ra một dãy lý do ly hôn.
Sắc mặt Giản Chiến Nam rất dọa người, nghĩ đến sự chuyển biến thái độ của Mạc Mạc, cho rằng Mạc Mạc không còn tức giận nữa, hắn cho rằng đã nhìn thấy hi vọng rồi, nhưng chỉ một đơn khởi kiện đòi ly hôn, khiến hắn hoàn toàn rơi vào địa ngục.
Giờ đây hắn mới hiểu được, Mạc Mạc không phải nhất thời giận dỗi đòi ly hôn với hắn, không phải ầm ĩ với hắn, mà là cô không còn muốn tiếp tục với hắn nữa, cô đã quyết tâm không cần hắn nữa, quyết tâm ly hôn với hắn, rời khỏi hắn. Nghĩ đến là ngực Giản Chiến Nam đau nhói không thể thở được, lấy một điếu thuốc, châm thuốc …để giảm nỗi đau trong lòng.
Muốn ly hôn, không có cửa đâu, Mạc Tiêu Hữu! đến cửa sổ cũng không có cho em đâu!
Lúc Giản Chiến Nam về tớ nhà, thấy Mạc Mạc đang thu dọn đồ, trong lòng hắn vừa tức vừa giận, liền cướp đi mấy thứ đồ ở trong tay cô để sang một bên, đôi mắt đỏ nhìn Mạc Mạc “Em đang làm gì?”
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam, nói thờ ơ: “Thu dọn mấy thứ đồ, rời khỏi nơi này!”
Giản Chiến Nam nói lạnh: “Em là vợ của anh, dù sao cũng không thể đi.”
“Rất nhanh thôi sẽ không đúng nữa.” Mạc Mạc ngồi xổm xuống, lấy mấy thứ đồ bị Giản Chiến Nam quăng ra, cổ tay lại bị Giản Chiến Nam giữ chặt, Mạc Mạc thấy ánh mắt hắn vì đau đớn àm đã phiến hồng.
Giản Chiến Nam nhíu mày hỏi: “Thực sự muốn ly hôn sao?”
“Đúng..”
Đôi mắt đen của Giản Chiến Nam nhìn chằm chằm Mạc Mạc, từ từ nói: “Ly hôn phải không? Như vậy chờ gặp trên tòa, nhưng bây giờ em vẫn là vợ anh, cho nên d