Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.

c cậu ấy, nếu uống nữa sẽ có chuyện đó.”
Mạc Mạc do dự một chút những vẫn ra khỏi phòng, dì Tố vội cầm áo khoác thêm cho Mạc Mạc, Mạc Mạc thì vội vàng đi về quán bar, đến nơi quả nhiên thấy Giản Chiến Nam khó chịu đang nằm trên sô pha, tay tùy tiện kéo áo, mày nhăn lại, vẻ mặt đau khổ, cô đang muốn đi qua thì đột nhiên Giản Chiến Nam đứng dậy, nghiêng ngả đi về phía toilet, cô lại bắt đầu đau lòng, Mạc Mạc biết nhất định là hắn muốn ói.
Cô không biết phải làm sao, rất tức giận, hắn lớn như thế rồi sao lại không biết quý trọng chính bản thân mình, biết rõ dạ dày không tốt mà còn uống rượu nữa, không muốn sống nữa sao, càng nghĩ càng giận, nhưng nghe tiếng khó chịu của hắn, cô lại bắt đầu đau lòng, sao cô lại mắc nợ như thế chứ.
Mặc kệ hắn, để cho hắn nôn, nôn tới chết luôn đi, nhưng trong lòng lại dằn vặt, chân không tự chủ mà đi vào toilet, vỗ lưng giúp hắn, lấy nước, súc miệng, như một người hầu hầu hạ đại gia.
Hắn ói ra vài thứ, khó chịu, Mạc Mạc cũng đau lòng, đợi tới lúc hắn nằm lên sô pha, dì Tố bưng canh tới, Mạc Mạc ngồi bên cạnh hắn, cởi cúc áo sơ mi cho hắn, không còn gì trói buộng, tay hắn mới không kéo lung tung nữa, tay Mạc Mạc vỗ vỗ lên mặt hắn “Giản Chiến Nam, anh tỉnh đi, về phòng ngủ, trong quán bar làm sao ngủ.”
Giản Chiến Nam mở mắt nhìn Mạc Mạc một cái rồi lại nhắm mắt, đang men say, hoặc là khói chịu nên không có sức nói chuyện, dì Tố đem nước cháo gạo khê tới cho Mạc Mạc , tay Mạc Mạc đỡ đầu Giản Chiến Nam, để hắn tựa vào trong ngực cô “Ăn ít nước cháo, sẽ không khó chịu nữa.”
Nhưng Giản Chiến Nam lại nói: “Không ăn, …bà xã không cần tôi…. Tôi muốn bà xã đút tôi ăn.”
Lúc say rượu không biết bà xã là ai, Mạc Mạc vừa tức vừa buồn cười, sao lại gả cho một tổ tong như thế chứ, chỉ muốn mặc kệ hắn nhưng cuối cùng cũng dỗ hắn: “Anh không uống, thì bà xã anh sẽ không cần anh nữa.”
Lúc này Giản Chiến Nam mới mở miệng, lầm bầm ăn canh, nhưng sau đó lại không kiềm được ói ra, Mạc Mạc lại dỗ hắn ăn hết bát canh, gây sức ép một lúc lâu, cuối cùng Giản Chiến Nam cũng không ói ra nữa, nhưng lại muốn đi toilet, chắc là hắn đi tiểu, nhưng đi cũng không xong, Mạc Mạc đành giúp hắn, hắn liền cởi quần, Mạc Mạc thì rõ ràng thấy được anh em nhỏ của hắn đi tiểu, rồi mặt lại đỏ lên.
Hắn đi tiểu xong, kéo lại quần, cả thân người nặng đều dựa trên người Mạc Mạc, Mạc Mạc cố sức dìu hắn về sô pha, muốn để hắn nằm xuống, nhưng hắn lại vùng dậy, không chịu nằm, cô ngã lên sô pha rồi bị hắn đè lên dính sát người.
“Này! Anh đứng dậy đi!” Mạc Mạc nhíu mày giục hắn.
Hắn ôm cô, mặt chôn trong cổ cô, giọng nói rầu rĩ mang theo men say: “Đây là nhà của Mạc Mạc và Giản Chiến Nam, NH là ông xã của Mạc Mạc, cả đời đều là… Mạc Mạc đừng tức giận, ông xã biết sai rồi, Mạc Mạc tha thứ cho ông xã đi được không…. Được không…. Mấy ngày nay, anh rất nhớ Mạc Mạc, em cũng không nói chuyện với anh, cũng không nhìn anh, không cho anh ôm, cũng không gọi anh là ông xã, anh rất khó chịu đó bà xã…. Anh chưa bao giờ đánh phụ nữ… nhưng không ngờ có một ngày lại đánh phụ nữ, mà lại là bà xã của anh, là người phụ nữ anh yêu nhất…. Mạc Mạc nhất định cục cưng rất hận anh, nó sẽ không tha thứ cho anh, là anh đã cướp mất sinh mệnh của nó, Mạc Mạc, có phải cục cưng rất hận anh không…”
Nước mắt chảy ra từ khóe mắt của Mạc Mạc không một tiếng động, chắc chắn Giản Chiến Nam còn chờ mong đứa bé hơn cô, nhưng chính tay hắn đã hủy đi sự chờ mong đó, tự tay làm mất đi cục cưng, cho rằng hai người bên nhau sẽ giúp nhau chữa lành vết thương, nhưng giờ đây, dựa vào càng gần thì nỗi đau càng đậm.
“Bà xã…” Giản Chiến Nam từ từ nhắm hai mắt, môi mù quáng hôn lên cổ lên mặt cô “Còn đau không,…ở đây…còn đau không?” tay Giản Chiến Nam nắm lấy tay Mạc Mạc, đánh vào trên mặt mình “Bà xã, em đánh anh đi, đánh anh đi..”
Mạc Mạc không hề bắt bẻ, một bạt tai rất mạnh đánh vào trên mặt Giản Chiến Nam, Mạc Mạc hoảng sợ, tay cũng phát run, lòng bàn tay nóng rát, men say của Giản Chiến Nam cũng bớt đi vài phần, đôi mắt mê ly cũng tỉnh đi không ít, nước mắt của Mạc Mạc lại thi nhau rơi xuống, nói nhỏ: “Anh điên rồi à, anh là người điên.”
“Mạc Mạc, anh không đau, một chút cũng không đau.” Giản Chiến Nam kéo tay Mạc Mạc lại để trong lòng bàn tay, từng chút hôn nước mắt trên mặt cô. Mạc Mạc ngăn cản nụ hôn của hắn, nhưng hắn không cho cô phản kháng, lưỡi xâm nhập vào trong miệng của cô, hưởng thụ hương vị của cô, bàn tay như lửa nóng cũng vội vàng thăm dò lên cơ thể cô, vén váy ngủ của cô lên, kéo quần của cô xuống.
Mạc Mạc co đầu gối thúc cho hắn một cái, hai tay hung hăng đẩy hắn ra, Giản Chiến Nam say chếch choáng rơi trên mặt đất, đầu đập vào sàn nhà, vang lên một tiếng rất lớn, Mạc Mạc hết hồn, “Giản Chiến Nam, anh sao thế?”
Cô kéo lại quần áo, nước mắt ở khóe mắt còn chưa khô, quỳ gối bên cạnh hắn, vội nhìn đầu hắn, nhưng sao hắn không phản ứng, Mạc Mạc hoảng loạn đẩy đẩy hắn “ Giản Chiến Nam anh sao thế, đừng dọa tôi, đừng giả bộ nữa, tôi biết anh không sao cả, đứng dậy đi, đừng mượn rượu mà giả điên.”
Mạc Mạc cảm thấy