Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2392 lượt.

Giản Chiến Nam đang sử dụng khổ nhục kế, cô nhéo nhéo mũi hắn, hắn không phản ứng, cô lại chọc nách hắn, hắn vẫn không phản ứng như cũ, mặt Mạc Mạc lập tức trắng bệch, bối rồi lầm bầm “Tôi đi gọi bác sĩ, tôi đi gọi người tới…”
Lúc Mạc Mạc đứng dậy, thì eo bị ôm chặt, bị người ôm: “Bà xã,…anh đau.”
Mạc Mạc lau nước mắt trên mặt, vội quay đầu nhìn hắn “Đau như thế nào?”
Giản Chiến Nam từ từ ngồi dậy, tay đỡ ót, Mạc Mạc nhìn theo tay hắn thì thấy chất lỏng màu đỏ chảy ra “ Uống rượu giả điên, đáng đời.” bị thế thôi không chết người được, Mạc Mạc hung hăng đẩy hắn ra, cô đứng dậy bước đi, nhìn quần lót còn ở trên sô pha, không biết co nên mặc lại hay không, mắt cô đỏ ửng, kéo chặt váy ngủ chạy ra ngoài.
Giản Chiến Nam lắc lắc đứng dậy, ót đau, bước mấy bước thì xiêu vẹo ngã phía sau Mạc Mạc, tay duỗi ra ôm lấy eo cô “Bà xã, em tha thứ cho anh một lần đi, anh rất hối hận, anh biết sai rồi mà, em tha thứ cho anh đi…”
Mạc Mạc đau khổ gào lên “ Giản Chiến Nam, anh là đồ thối nát, anh muốn tôi tha thứ cho anh mấy lần, anh nói đi, muốn tôi tha thứ bao nhiêu đây, một lần rồi một lần, tha thứ cho anh một lần như tôi lột đi một lớp da. Không phải mỗi lần anh phạm sai lầm thì tôi đều tha thứ cho anh sao, tôi không độ lượng như thế, tôi là người, không phải là thánh, dù anh làm gì sau thì tôi đều có thể tha thứ, anh luôn yêu cầu tôi tha thứ, như thế không quá đáng sao, tim tôi cũng là thịt, sẽ đau, sẽ đau anh có biết không!”
“Mạc Mạc!”
“Đừng gọi tôi là Mạc Mạc, cũng đừng gọi tôi là bảo bối, lại càng đừng gọi tôi là bà xã, tôi là một bụi cỏ, tôi thích sống ở trên đất hoang, là một cuộc sống đơn giản, tôi xin anh, để cho tôi sống cuộc sống đơn giản, nhà giàu này, nơi xa hoa này không hợp với tôi, tôi sắp chết rồi, tôi sắp thở không được rồi, anh có biết không.”
Mạc Mạc đẩy Giản Chiến Nam ra, cũng không lại trốn chạy, Giản Chiến Nam chỉ cảm thấy đau đớn từng đợt, cơ thể cao to suy sụp ngã trên sô pha, khó chịu, cả người đều rất khó chịu, Mạc Mạc nói hắn quá đáng, hắn không phải là thật quá đáng….
Một đêm Mạc Mạc không ngủ, buổi sáng ăn chút ít rồi lại đi ngủ, lúc Giản Chiến Nam cũng đã rất khuya, chuyện đêm qua hắn vẫn còn nhớ rõ, hắn say, nhưng không say đến mức bất tỉnh. Hắn say chuếch choáng, hơn nữa, mấy ngày nay không ăn uống tử tế mới có thể uống rượu đến mức khiến dạ dày khó chịu.
Hắn đi vào phòng Mạc Mạc, nhớ tới lời cô, cô sắp không thở được nữa, sắp chết, cuộc sống hiện tại đều không hợp với cô, tim hắn lại đau. Hắn hôn lên khuôn mặt nhỏ của cô, sau đó lặng lẽ rời đi.
Tiểu Hoành đã được lái xe đưa tới trường học đặc biệt, đó là những đứa trẻ đặc biệt, không thể nói, không thể nghe, không thể nhìn, Tiểu Hoành là một trong số đó. Giản Chiến Nam tắm sạch, cả người phấn chấn hơn, hắn lái xe tới công ty, bận đến ức sứt đầu bể trán, lúc này trợ lý đi vào “Tổng giám đốc, Giang Nhã đến.” Giản Chiến Nam đã từng dặn dò, nếu có ai gọi là Giang Nhã đến tìm hắn, nhớ phải thông báo cho nên đã nhớ rõ trong lòng.
Ánh mắt Giản Chiến Nam chớp lên ánh sáng khác thường “Để cô ta vào.”
“Vâng.” Trợ lý đi ra ngoài, còn Giản Chiến Nam thì thản nhiên ngồi dựa lưng vào ghế, chờ Giang Nhã đến, sau vài phút, có tiếng gõ cửa.
“Vào đi.” Hắn nói thản nhiên.
Cửa bị đẩy ra, Giang Nhã mặc đồ bộ, xuất hiện trước mặt hắn, khuôn mặt hơi tiều tụy, nhìn qua rất đối lập, bọ dạng rất đau khổ.
Giản Chiến Nam thờ ơ nói ‘Tìm tôi có việc gì?”
“Có chút việc.” Giang Nhã nói ngập ngừng.
“Ngồi đi.”đôi mắt đen của Giản Chiến Nam lướt nhìn Giang Nhã, “Tôi còn bận nhiều việc, có việc thì nói đi.”
Nước mắt Giang Nhã rơi xuống, “Chiến Nam,…em….. em mang thai rồi… em không biết nên làm sao bây giờ..”
Hắn nhướng mày, vẻ mặt vô tội, nói lạnh lùng: “Mang Thai? Có quan hệ gì với tôi?”
Nước mắt Giang Nhã thi nhau chảy xuống, “Sao lại không có quan hệ gì với anh…Chiến Nam, đứa bé là của anh mà, đêm hôm đó, chúng ta ở khách sạn… có rồi… em không biết…”
“Đứa bé không phải là của tôi.” Giản Chiến Nam nói lạnh lùng như băng không hề có chút độ ấm nào.
“Chiến Nam, em biết anh sợ vợ của anh không vui. Em sẽ không tìm cô ấy, cũng sẽ không nói cho cô ấy biết, em không cần danh phận… chỉ cần…”
“Nói trọng điểm.” hắn không có thời gian để dài dòng với cô.
Giang Nhã thử nói: “Em… em muốn sinh con của chúng ta…”
Giản Chiến Nam cười nhẹ nhàng: “Vậy thì sinh.!”






Giản Chiến Nam rất muốn cải thiện quan hệ lạnh như đóng băng với Mạc Mạc. Giải thích, nhận lỗi, cũng dùng không được, nên hắn liền đổi cách mới. Hai người đã chia phòng ngủ hơn một tháng rồi, dường như hắn không hề tới gần Mạc Mạc. Trước tiên, hắn cần từng bước từng bước tiếp cận cô, có càng nhiều thời gian tiếp xúc với cô càng tốt, từng chút đánh chiếm được trong trái tim cô.
Bổi tôi sau khi ăn cơm xong, theo thường lệ Mạc Mạc ra ngoài đi dạo, Giản Chiến Nam điều động hết toàn bộ lực lượng có thể điều động, ngay cả Mặc Bảo cũng tham gia. Mặc Bảo đã được huấn luyện cơ bản, nhìn ngón


The Soda Pop