XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2394 lượt.

tay ra lệnh của Giản Chiến Nam nên liền nhảy trước mặt Mạc Mạc, nghịch ngợm không thôi.
Giản Chiến Nam muốn dùng Mặc Bảo để tạo đề tài, nhưng Mạc Mạc không hề có động tĩnh gì. Dù Mạc Mạc Mạc rất thích Mặc Bảo, đáng tiếc, bây giờ Mặc Bảo là do Giản Chiến Nam phái tới, nên cô liền không nhìn tới Mặc Bảo, tùy nó cứ ở bên người cô quấn tới quấn lui, nhảy tới nhảy lui.
Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành từ từ đi theo phía sau Mạc Mạc, Mạc Mạc bước một bước hai người cũng bước một bước, không quấy nhiễu, Mạc Mạc muốn nói gì cũng không có cơ hội, chỉ đành để hắn đi theo.
Tiểu Hoành rất coi thường khi nhìn dáng vẻ thất bại của Giản Chiến Nam, tay nhỏ bắt sau lưng, lắc lắc đầu, thở dài, cảm thấy Giản Chiến Nam là không có hy vọng, nếu ba không giữ được mẹ, thì hắn trở thành trẻ mồ côi, nhất định là bất hạnh.
Một đêm, hai đêm……..ba đêm….bốn đêm……..Giản Chiến Nam kiên trì, không ngừng tấn công phòng ngủ của Mạc Mạc, nhưng Mạc Mạc luôn rất nguyên tắc đuổi hắn ra ngoài, Giản Chiến Nam nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, hơi phiền não, nhíu mày. Quay lại thấy Tiểu Hoành, nó đứng ở trước cửa phòng mình nhìn hắn, lắc đầu với hắn, giống như đang nói, ba à, ba rất thất bại.
Mới là bắt đầu, hắn sẽ không buông tha dễ dàng, Giản Chiến Nam cho Tiểu Hoành một ánh mắt sắc bén “Quay về ngủ!” Tiểu Hoành tao nhã xoay người, quay lại ngủ, cầu nguyện cho Giản Chiến Nam nhanh bắt được vợ.
Lại một đêm khác, trước sau như một, Giản Chiến Nam tấn công phòng ngủ của Mạc Mạc, hắn đưa tay mở cánh cửa quen thuộc, nhưng cánh cửa bị khóa trái, không sợ, hắn có chìa khóa dự phòng, hắn đã chuẩn bị tốt để đối phó với chiêu này của Mạc Mạc.
Giản Chiến Nam lấy chìa khóa ra để mở, lại phát hiện mở không ra, trong lòng hơi tức, thử cả mấy chìa cũng không được, lúc này hắn mới ý thức được, Mạc Mạc đã đổi khóa, hắn rất muốn đá văng cánh cửa kia ra, nhưng vẫn nhịn, cuối cùng đành có thể trở về phòng sát bên cạnh với vẻ mặt xám xịt.
Sáng ngày hôm sau, Mạc Mạc ăn cơm sớm rồi đi học, còn hôm nay Giản Chiến Nam không đi làm. Tiểu Hoành cũng không tới trường, nó thấy rất nhiều người xuất hiện trong nhà, sau khi nghe phân phó của Giản Chiến Nam xong thì liền bắt đầu làm việc.
Hiệu suất công việc rất nhanh, chỉ thời gian nửa ngày, bức tường ngăn cách phòng của Mạc Mạc và Giản Chiến Nam liền xuất hiện một cánh cửa tò vò, vì sao là cửa tò vò, vì không lắp cửa, trên cửa chỉ treo một bức tranh rất đẹp, là nơi để Giản Chiến Nam xâm nhập vào, và Mạc Mạc cũng không cách nào để khóa cửa được.
Giản Chiến Nam đứng dựa vào bên cạnh cửa tò vò với nụ cười thỏa mãn, Tiểu Hoành giơ ngón tay cái lên với Giản Chiến Nam, ba à, ba có thề nghĩ ra như thế, nhưng nếu Mạc Mạc người ta tới phòng khác ngủ thì sao?
Thực ra lo lắng của Tiểu Hoành là thừa, bởi vì nó phát hiển rất nhanh là, các phòng khác đều không có giường, ba thật rất nham hiểm, chiêu này mà cũng nghĩ ra được, không biết Mạc Mạc có tức đến há miệng luôn không?
Sau buổi chiều khi tan học về, luôn cảm thấy có gì đó mùi gì đó không đúng, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, lúc cô vào trong nhà thì thấy Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành đang ngồi trên sô pha xem phim hoạt hình, là cảm giác cha con hai người vui vẻ. Hình ảnh ấm áp đó luôn khiến Mạc Mạc chua xót.
Tiểu Hoành rất thông minh chạy tới lấy dép cho Mạc Mạc, lại muốn cầm sách giúp cô, Mạc Mạc thấy hơi ngượng, liền cự tuyệt, tay vỗ vỗ trên mái tóc quăn của Tiểu Hoành, đứa bé này, đứa bé này thật sự khiến người khác yêu thích, nếu không phải là con của Nhã Nhi và Giản Chiến Nam thì cô cũng sẽ rất thích.
“Về rồi à.”Giản Chiến Nam cũng trơ mặt đi tới, Mạc Mạc ừ một tiếng rồi lên lầu, cũng không chú ý tới vẻ mặt kỳ lạ của Giản Chiến Nam. Nhìn bóng dáng cô lên lầu, trong lòng Giản Chiến Nam suy nghĩ, không biết Mạc Mạc nhìn thấy trên tường nhiều hơn một cai lỗ thì sẽ phản ứng sao. Đứng đợi cùng Tiểu Hoành với vẻ mặt lo lắng, một lát sau cũng không thấy Mạc Mạc có phản ứng gì, thì trong lòng lại lắng xuống.
Bữa cơm tối vẫn nặng nề như cũ, lúc Mạc Mạc ăn cơm, Tiểu Hoành thích ngồi bên cạnh cô, cô không phản ứng gì, cũng không thích, chỉ hờ hững, nhưng lúc Tiểu Hoành gắp một miếng thịt kho tàu bỏ trong bát của cô, thì đột nhiên cô lại thấy sao bản thân mình lại nhỏ mọn như thế, nếu đã dự tính không tiếp tục với Giản Chiến Nam thì cần gì phải chú ý tới một đứa bé luôn lấy lòng cô như thế, nó chỉ mới 6 tuổi, nó đâu có sai.
Ăn xong cơm, Tiểu Hoành đi ngủ, nó không ngờ tới là Mạc Mạc lại tới phòng nó, Mạc Mạc luôn rất lạnh lùng với nó, bảo nó gọi là dì, nó thấy trong tay Mạc Mạc ôm một con thú nhồi bông lớn như người đó, nó nhìn Mạc Mạc, chờ cô nói chuyện, là cô muốn đưa cho nó sao?
Mạc Mạc đi tới bên giường của Tiểu Hoành, để con gấu trên giường của Tiểu Hoành, “Tặng cho cháu để làm bạn, được không?”
Tiểu Hoành không đáp lại nhưng lại dùng ánh mắt thật lớn nhìn Mạc Mạc, trong giây lát Mạc Mạc không được tự nhiên “Không vui à?”
Tiểu Hoành lắc đầu.
Mạc Mạc cười, thực ra cô không biết bé trai thích gì ‘ngủ đi!”. Mạc Mạc nói xong thì bước đi,