Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
đang tức giận với hộ lý, Mạc Mạc và Tiểu Hoành tới như là vị cứu tinh. Vì mẹ Giản thấy Tiểu Hoành tới thì lập tức chuyển thành vui vẻ.
Tiểu Hoành rất thông minh, đi tới kéo tay của mẹ Giản, rồi mình cũng đứng khoa tay múa chân như nói gì đó, hoàn cảnh như thế, tình huống như thế cũng rất dễ để hiểu Tiểu Hoành đang muốn nói gì, hơn nữa, mỗi lần đến thăm mẹ Giản thì Tiểu Hoành đều làm động tác này, chắc là hỏi mẹ Giản có khó chịu không, có khỏe hơn không.
Mạc Mạc đi tới sờ đầu Tiểu Hoành, nhìn mẹ Giản đang nằm trên giường bệnh liền nói: “Đã nhiều tuổi rồi mà còn giống như trẻ con, không sợ bị Tiểu Hoành cười, Tiểu Hoành bị bệnh đều biết nghe lời bác sĩ, mẹ đã mấy tuổi rồi, còn không bằng một đứa bé.”
“Tôi cần cô dạy sao….cô đi ra ngoài cho tôi….” Sắc mặt của mẹ Giản tái nhợt, nhìn không hề có tinh thần, nhưng nhìn thấy Mạc Mạc liền hận không thể nhảy xuống giường rồi đuổi cô ra ngoài.
“Muốn đuổi con đi thì mẹ cũng phải có tinh thần chứ.” Mạc Mạc vẫn đứng đó không nhúc nhích, “Nghe bác sĩ nói, nếu điều trị tốt thì bệnh cũng không phải là không chữa được, rất nhiều người đều chữa khỏi và đã xuất viện.”
“Hừ..” mẹ Giản hừ một tiến “Tôi chết…. không phải cô càng vui sao….giả mùa sa mưa, an cái gì tâm chứ, đừng hy vọng tôi thay đổi với cô….tôi sẽ không cảm kích….”
“Con vẫn không biết vì sao mẹ vẫn không thích con, có lẽ con không phải là đứa con dâu tiêu chuẩn của mẹ lựa chọn, ngược lại con cũng không thích mẹ, nói những lời này không phải là muốn lấy lòng. Nói thật, chúng ta vốn là hai người không có gì liên quan tới nhau, nhưng vì Giản Chiến Nam chúng ta mới ở cùng nhau, có duyên nên con mới có thể gọi mẹ một tiếng mẹ, con hy vọng mẹ có thể khỏe mạnh sống lâu.
Mấy ngày nay Giản Chiến Nam rất khổ sở mẹ biết không, tâm tình của anh ấy đau khổ bao nhiêu con đều biết, bởi vì con cũng đã trải qua cảm giác mất đi người thân, lúc 17 tuổi, ba mẹ con bị tai nạn xe….để lại một mình con, quãng thời gian đó như sống trong địa ngục, cảm giác mất đi người thân đau khổ sống không bằng chết. Giản Chiến Nam cũng thế, mẹ nghĩ qua chưa, nếu mất đi mẹ thì anh ấy sẽ đau khổ bao nhiêu, thương tâm bao nhiêu?
Cho dù mẹ không vì bản thân mình mà kiên cường cũng cần nghĩ cho con của mẹ, nghĩ cho người chồng đã cầm tay mẹ dắt đi hơn nửa cuộc đời, họ đều hy vọng mẹ sẽ khỏe hơn, nếu mẹ từ bỏ, đau khổ nhất, khó khăn nhất, thương tâm nhất là những người thân của mẹ, chỉ cần mẹ không sợ bệnh thì nhất định sẽ chiến thắng, nếu mẹ không chiến mà bại, thì thật sự là sẽ không còn cơ hội.”
Mẹ giản không nói gì, có lẽ là vì khó chịu không còn sức, có lẽ cảm thấy lời Mạc Mạc nói là có lý, bà nắm mắt lại không để ý tới Mạc Mạc cũng không để ý tới Tiểu Hoành, thực ra khi nghĩ tới lời của Mạc Mạc, mất đi bà, chồng cùng con sẽ phải làm sao?
Mạc Mạc giữ chặt tay Tiểu Hoành nói: “Tiểu Hoành, bà nội mệt rồi, để cho bà nội nghỉ ngơi nhé.”
Tiểu Hoành gật đầu, mắt to nhìn Mạc Mạc, sau đó nhón chân môt lên hôn mặt mẹ Giản một cái, rồi có vẻ như nói tạm biệt, rồi rời đi với Mạc Mạc. Từ sau khi Tiểu Hoành ở chung với Giản Chiến Nam và Mạc Mạc thì tính cách dường như hoạt bát hơn nhiều, trước kia khi tới với Nhã Nhi thì dường như cảm thấy Tiểu Hoành không có hứng thú với thế giới bên ngoài, bây giờ xem ra đã tốt hơn nhiều, là một đứa bé linh động hoạt bát.
Tiểu Hoành và Mạc Mạc trốn ở sau cửa, phía sau còn có thêm hai người đàn ông, là vệ sĩ của Mạc Mạc, đi đâu cũng có mắt, dần rồi cô cũng quen. Cô và Tiểu Hoành trốn ở đó nhìn hộ lý bắt đầu cho mẹ Giản ăn cơm.
Mạc Mạc và Tiểu Hoành nhìn nhau cười, xem ra những lời lúc nãy đã có tác dụng, một lớn một nhỏ cùng nắm tay rời khỏi bệnh viện, Tiểu Hoành cảm thấy Mạc Mạc là một người mẹ đặc biệt, bà nội rất cố chấp, vì sao mãi không chấp nhận mẹ Mạc Mạc, mẹ là một người tốt.
Ra tới cổng bệnh viện, Hàn Chấn Dạ cũng chạy xe tới, Mạc Mạc và Tiểu Hoành vừa lên xe, thì tiếng di động vang lên, Mạc Mạc lấy điện thoại ra thì thấy người gọi tới là Giản Chiến Nam nên lập tức bắt máy.
“Em tới bệnh viện hả?”
“Ừm, anh không cần phải lo, mẹ vừa ăn sáng rồi, hơn nữa tâm tình đã tốt hơn, anh…còn có chuyện gì không?”
“Không có gì.” Hắn tỉnh lại nhưng không thấy Mạc Mạc nên trong lòng hơi trống rỗng.
Tiểu Hoành lắc mạnh tay của Mạc Mạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là nỗi lo lắng và chờ mong, Mạc Mạc cũng đoán được ý của Tiểu Hoành, tiểu tử này đã mấy ngày không gặp Giản Chiến Nam rồi “Bây giờ anh còn ở nhà không?”
“Anh ở công ty.’
“Tiểu Hoành muốn gặp anh, lát nữa anh rảnh không, tôi đưa Tiểu Hoành tới tìm anh.” Mạc Mạc nói xong thì nhìn Tiểu Hoành, trên khuôn mặt nhỏ đều là nét vui mừng, cô đã nói ra tâm sự của Tiểu Hoành rồi.
“Anh chờ hai người.” trong giọng nói của Giản Chiến Nam khó nén được sự vui mừng, đã lâu Mạc Mạc không tới công ty thăm hắn, gần đây quan hệ hai người lạnh như băng, giăng co mãi không xong, nói như nước sôi lửa bỏng cũng không đủ, nói khách sáo giống như người ngoài cũng không đủ.
Lúc Mạc Mạc và Tiểu Hoành tới công ty thì Giản Chiến Nam đang họp, trợ lý b