Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

ải không, như vậy chúc mừng cô, nhưng những lời này cô nên tìm tới ba đứa bé mà nói.” Giản Chiến Nam lạnh lùng nhìn Nhã Nhi, hắn không muốn khiến cô gái này bối rối, “Nhà chúng tôi cần ăn cơm, không hy vọng người ngoài xem vào, cô tự xử đi.”
Trong lòng Nhã Nhi đau xót, thái độ của Giản Chiến Nam rất khiến người khác bị tổn thương, tầm mắt của cô dừng lại trên người Tiểu Hoành, nói với vẻ tội nghiệp: “Nhưng mà… lâu lắm rồi em không gặp Tiểu Hoành…em có thể ở với Tiểu Hoành một lát không?”
Giản Chiến Nam đang muốn cự tuyệt thì Mạc Mạc nhìn thoáng qua Tiểu Hoành rồi nói: “Tuy quyền nuôi là của ba đứa bé, nhưng cô là mẹ của Tiểu Hoành, vẫn có quyền thăm hỏi, nếu cô muốn có nhiều thời gian hơn với Tiểu Hoành, thế thì ngồi đi.”
Đôi mắt Giản Chiến Nam thâm trầm không thấy đáy, hơi híp lại nhìn Mạc Mạc tâm tình tích tụ tới cực điểm, Mạc Mạc làm như thế là vì Tiểu Hoành hay là chỉ thuần túy cho hắn biết cô đã không còn chú ý gì tới hắn.
“Cảm ơn.” Nhã Nhi lập tức ngồi bên cạnh Giản Chiến Nam.
Một bữa ăn, thỉnh thoảng Nhã Nhi lại gắp rau giúp Tiểu Hoành, Mạc Mạc phát hiện, những thứ mà Nhã Nhi gặp toàn là những thứ mà Tiểu Hoành không thích ăn, làm mẹ như thế có phải là không quan tâm hay không? Đối mặt với Nhã Nhi Tiểu Hoành trở nên trầm mặc hơn nhiều, không giống dáng vẻ hoạt bát sáng sủa ngày thường.
Dường như Giản Chiến Nam không ăn, còn Mạc Mạc lại ăn cơm rất nghiêm túc, còn Tiểu Hoành cũng dường như ăn uống không tốt, người sôi nổi nhất là Nhã Nhi. Ăn cơm xong, tính tiền, Nhã Nhi hỏi Giản Chiến Nam: “Chiến Nam, em muốn đón Tiểu Hoành về mấy ngày.”
Tiểu Hoành nghe thấy lời của Nhã Nhi liền lắc đầu, cầu cứu nhìn Mạc Mạc và Giản Chiến Nam, Nhã Nhi thì giữ chặt tay Tiểu Hoành “Tiểu Hoành ngoan, về ở với mẹ mấy ngày, mẹ rất nhớ con.”
Nói xong thì muốn lôi Tiểu Hoành đi, Tiểu Hoành lại cúi đầu cắn một cái trên tay của Nhã Nhi, Nhã Nhi bị đau buông Tiểu Hoành ra, ánh mắt lộ vẻ hung giữ, tay cũng không kìm được giơ lên, Mạc Mạc vội chặn Tiểu Hoành “Cô muốn làm gì, muốn đánh đứa bé sao, Tiểu Hoành không muốn về, cô không cần phải ép như thế, đi thong thả, không tiễn.”
“Tiểu Hoành là con của tôi, làm sao tôi có thể đánh được nó, tôi chỉ dọa nó chút thôi, tôi là mẹ của nó, sao nó có thể cắn tôi.” Nhã Nhi nói xong có chút thương tâm nhìn Tiểu Hoành trốn phía sau Mạc Mạc.
Giản Chiến Nam không hề để ý tới Nhã Nhi, xoay người ôm lấy Tiểu Hoành, cầm tay Mạc Mạc đi tới hướng đậu xe, còn Nhã Nhi thì đứng sững ở đó, nhìn bóng dáng ba người rời đi với ánh mắt thù hận.
Về đến nhà, Tiể Hoành không nói một lời, tâm tình của Mạc Mạc cũng không tốt nên liền về phòng ngủ. Còn Giản Chiến Nam thì ngồi xổm bên cạnh Tiểu Hoành hỏi: “Nói cho ba biết, vì sao lại cắn mẹ của con?”
Tiểu Hoành nhảy xuống khỏi sô pha tìm bút viết, “Cô ấy không phải là mẹ, Mạc Mạc là mẹ.”
Giản Chiến Nam nhìn thấy mấy chữ đó, còn cho là do Nhã Nhi làm mẹ không đủ thân mật với con, không đủ tốt, mà Mạc Mạc lại đối xử với Tiểu Hoành rất tốt, cho nên Tiểu Hoành mới viết như thế, hắn nghĩ đơn giản như vậy.
“Giỏi lắm, đi chơi đi.”
Tiểu Hoành lại lần nữa viết “Cô ấy không phải là mẹ, Mạc Mạc là mẹ.” Cô ấy không phải là mẹ, Mạc Mạc là mẹ. Cô ấy không phải là mẹ, Mạc Mạc là mẹ. Càng viết càng tức vì không ai hiểu lời nó nói, cuối cùng nó bỏ bút ra, buồn bực chạy về phòng của mình.
Giản Chiến Nam thấy những chữ đó thì giật mình đứng tại chỗ, mỗi một chữ như đều tràn đầy tức giận, nơi nào bút viết tới đều như bị xé nát.
Mạc Mạc rất khó chịu, cô khóc lúc tắm, Bụng của Nhã Nhi, lại nghĩ đến lúc mình đẻ non mà lòng đau nhức, trong lòng đau đến mức co rút từng cơn. Đứa con của cô, bị chính một tát của người đàn ông của mình xóa sạch, mà người phụ nữ khác lại mang chính đứa con của chồng mình, lại là không lâu sau lúc cô đẻ non thì Nhã Nhi lại mang thai đứa con của Giản Chiến Nam.
Nhớ tới một cái tát kia, cái tát khiến cô mất đi đứa con, Mạc Mạc ức chế khóc lên, cô cô rất muốn chấm dứt thế giới tan vỡ này với Giản Chiến Nam, như thế thì cô sẽ không bị nhiều đau khổ, nhưng cô lại không có cách nào để thoát khỏi…
“Mạc Mạc!”
Ngoài phòng tắm truyền đến tiếng gọi của Giản Chiến Nam và tiếng đập cửa, Mạc Mạc vội dùng nước rửa mặt, lau khô người, khoắc khăn tam “Tôi sắp tắm xong rồi, anh có chuyện gì?”
Người bên ngoài không trả lời, Mạc Mạc mở cửa đi ra, cô nghĩ là Giản Chiến Nam đã rời đi nhưng không ngờ hắn lại dựa vào cửa, cô nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, nhưng rồi lại cúi đầu, cô không muốn để cho hắn nhìn ra là cô đã khóc, hắn cũng không buông tha, từng bước đi tới chặn đường của cô, hai tay thô ráp mà ấm áp nâng mặt của cô lên, buộc cô đối diện với hắn “Sao lại khóc?”
“Không có, không cẩn thận để xà phòng tắm chảy vào mắt.” Mạc Mạc đẩy tay của hắn ra, đi tới bàn trang điểm, mới bước được hai bước, eo bị giữ chặt, bị cánh tay của hắn ôm chặt, cằm của hắn để trên vai cô, sau đó hôn nhẹ nhàng, “Mạc Mạc, đứa bé trong bụng cô ta thực sự không phải là của anh, ngày đó mẹ bị tai nạn xe, là cô ấy đã cứu mẹ, trên đường tiễn cô t