XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2402 lượt.

ảo Mạc Mạc và Tiểu Hoành chờ trong văn phòng. Tiểu Hoành tràn ngập tò mò với văn phòng của Giản Chiến Nam, dáng vẻ tiểu đại nhân, chắp tay sau mông đi thăm dò mọi nơi, nhìn xung quanh, quan sát nơi mà ba của mình làm việc.
Mạc Mạc thì nhìn ảnh cưới của cô và hắn đặt trên bàn làm việc, trên mặt hai người đều là nụ cười hạnh phúc, cười rất ngọt ngào. Người vẫn như trước nhưng hạnh phúc thì như khói, mới kết hôn một năm mà thôi, cũng đã đi tới cục diện đáng buồn này….
Chờ một chút hơi chán, Mạc Mạc liền mở ti vi cùng ngồi xem với Tiểu Hoành, đương nhiên cũng phải chiếu cố một chút tới sở thích của cậu bạn nhỏ, nên xem phim hoạt hình, đợi cho tới 11 giờ, cuối cùng cũng đợi tới lúc Giản Chiến Nam họp xong.
Tiểu Hoành nhìn thấy Giản Chiến Nam liền nhảy xuống khỏi sô pha chạy tới hướng Giản Chiến Nam. Giản Chiến Nam cũng vươn tay nâng cao Tiểu Hoành xoay vài vòng, sau đó ôm vào trong lòng, rồi đi tới hướng Mạc Mạc đang ngồi ở sô pha.
“Có phải ngồi chờ rất chán không.” Giản Chiến Nam nhìn Mạc Mạc, rất muốn dựa vào gần cô, là cơ thể hoặc làm tâm, nhưng hai người như có gì đó khiến hắn không thể chạm vào Mạc Mạc.
“Vẫn tốt, có Tiểu Hoành cũng không phải quá chán.” Mạc Mạc thản nhiên nói xong rốt cuộc không có gì để nói nữa, tiện tay đổi kênh, Giản Chiến Nam cũng không có đề tài gì khác nên hai người đều im lặng.
Tiểu Hoành kéo kéo Giản Chiến Nam, lại kéo kéo Mạc Mạc, sau đó chỉ bụng của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu là biểu tình khổ sở, Mạc Mạc cười “Tiểu Hoành đói bụng rồi hả?”
Tiểu Hoành vội vàng gật đầu.
Giản Chiến Nam thừa dịp nói: “Chúng ta cùng đi ăn cơm trưa.”
Tiểu Hoành nhảy xuống khỏi chân của Giản Chiến Nam, lập tức chạy tới toilet, lúc nãy thị sát một lượt mới biết đây là toilet, hiện tại cậu bé cần giải tỏa…
Tiểu Hoành không ở bên cạnh, Giản Chiến Nam ngồi gần lại Mạc Mạc, tay bắt được bắt cô nắm trong lòng bàn tay, Mạc Mạc rút tay lại, nhưng Giản Chiến Nam thuân thế ôm Mạc Mạc vào lòng, cúi đầy nói: “Ngày hôm qua không ôm đủ.”
“Này, anh bỏ ra đi, Tiểu Hoành sắp ra rồi đó.”
Nhưng Giản Chiến Nam không buông ra, lại hôn xuống môi Mạc Mạc, mềm mại, ngọt, rất nhớ, càng muốn nhiều hơn, chỉ muốn nhét cô vào trong ngực, có cốt nhục của hắn như vậy sẽ không chia rẽ nữa, nhưng lại nhìn không được nghĩ Giang Xuyên cũng đã hôn cô như thế, thậm chí… trong lòng không nhịn được lại đau nhức, nụ hôn càng thêm xâm nhập dù biết nó cũng khiến Mạc Mạc đau.
Ngay lúc Mạc Mạc bị hôn tới mức không thở được thì Tiểu Hoành chạy từ toilet ra, Giản Chiến Nam và Mạc Mạc nhanh chóng tách ra, Giản Chiến Nam thì vẻ mặt thản nhiên không hề có chút ngượng ngùng nào, còn Mạc Mạc thì hả to miệng, gương mặt quẫn bách cũng ửng đỏ.
Tiểu Hoành tinh quái dùng hai tay bé nhỏ bịt mắt lại, liên tục lắc đầu, ý đang nói cái gì nó cũng không thấy, nhưng đôi mắt to đen láy kkia lại lén nhìn bộ dáng đỏ mặt của Mạc Mạc qua khe hở, dáng vẻ đỏ mặt của mẹ Mạc Mạc rất đáng yêu, Tiểu Hoành nhếch miệng cười lên.
Giản Chiến Nam cũng cười, tay đỡ Mạc Mạc đứng dậy, Tiểu Hoành cũng đi tới, dắt tay Mạc Mạc, một nhà ba người đi ra cửa văn phòng, đã rất lâu rất lâu không từng như thế, rất nhớ cảm giác bình thản hạnh phúc như thế, Giản Chiến Nam không kìm được nắm chặt tay Mạc Mạc hơn, quay đầu lại nhìn Mạc Mạc, bà xã, con trai, như vậy là đủ rồi…
Ba người tới quán ăn trung quốc, Tiểu Hoành theo thói quen ngồi một bên cùng Mạc Mạc, nó thích ngưởi mùi thơm trên người Mạc Mạc, sau đó ngẩng đầu là có thể nhìn thấy người ba đẹp trai ngồi đối diện.
Lúc Mạc Mạc gọi món, ngay lúc Tiểu Hoành đang vui vẻ thì có người gọi: “Tiểu Hoành!”
Ánh mắt ba người đồng thời nhìn lên theo tiếng gọi, vẻ mặt của Giản Chiến Nam trầm xuống, còn sắc mặt của Mạc Mạc khẽ biến, còn Tiểu Hoành khẽ nắm chặt áo của Mạc Mạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ lo lắng.
“Thật khéo lại gặp được mọi người ở đây.” Nhã Nhi từ từ đi tới, rồi đi tới bên cạnh Tiểu Hoành, xoay người ôm lấy Tiểu Hoành: “Con trai, mẹ rất nhớ con, thời gian qua có tốt không, có nhớ mẹ hay không?”
Tiểu Hoành hơi kháng cự lại vòng ôm của Nhã Nhi, cầu cứu nhìn về phía Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam nhìn sắc mặt của Mạc Mạc, nhíu mày nói với Nhã Nhi: “Cô ôm khiến Tiểu Hoành đau đó.!”
“À, xin lỗi, xin lỗi.” Nhã Nhi vội buông Tiểu Hoành ra, “Chỉ là em rất nhớ Tiểu Hoành mà thôi.” Nói xong thì liếc mắt nhìn Mạc Mạc, nói với Tiểu Hoành: “Tiểu Hoành, mẹ lại sắp làm mẹ nữa rồi, tương lai con sẽ có một em gái hoặc một em trai, Tiểu Hoàh thích em gái hay em trai?”
Tầm mắt của Mạc Mạc dừng lại trên bụng hơi lồi ra của Nhã Nhi, trong lòng đau như bị đâm, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, đứa bé trong bụng kia là con của Giản Chiến Nam sao? Giản Chiến Nam không thừa nhận, Nhã Nhi lại nói thế, haha, thật là châm chọc, thế giới này rốt cuộc là thế giới nào.
Tiểu Hoành thì cúi đầu không nhìn Nhã Nhi, khuôn mặt nhỏ như xiết lại, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nhã Nhi nhìn Giản Chiến Nam, “Chiến Nam, mấy hôm trước em vừa tới bệnh viện kiểm tra, cục cưng rất khỏe.”
“Ph