Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

Jason đánh ngất cô, Sau một đêm chạy trốn bây giờ lại bị nhốt lại, đây nhất định là bi kịch của cô sao?
Cô thấy trời đã tối, cô hôn mê đã lâu, chắc vì một đêm quá mệt mỏi. Trong phòng ngủ chỉ có cô, bỗng nhiên Mạc Mạc ngồi dậy, nhảy xuống giường, mở cửa phòng ngủ chạy ra ngoài, chạy qua phòng khách, cô phải rời khỏi đây, nhưng mới đi được mấy bước thì cơ thể bị người phía sau một chặt lại.
“Muốn đi đâu?”
Nghe được giọng nói của Giản Chiến Nam Mạc Mạc như điên lên, sống chết gỡ tay hắn ra, đau khổ hét: “Anh buông ra, bỏ tôi ra, để cho tôi đi đi, để cho tôi đi đi!”
Giản Chiến Nam không để ý tới việc Mạc Mạc đánh, lập tức ôm cô về phòng ngủ, ném cô lên giường, Mạc Mạc ngồi dậy, nhưng cơ thể của Giản Chiến Nam đã ép lại,hai tay vuốt mái tóc đen nháy của cô, cơ thể giữ chặt cô ở trên giường, đôi mắt đen nặng nề nhìn cô: “Mạc Tiêu Hữu, em còn dám chạy, có tin rằng anh sẽ đánh gãy chân em không, đâu cũng đừng hòng đi!”
Mạc Mạc nhíu mày, đôi mắt tràn đầy nước, nhìn khuôn mặt điển trai của hắn “Muốn như thế nào anh mới buông tha cho tôi, buông tha cho tôi…” cô không nhịn được mà rống lên. Trong mắt hắn là đâu khổ, tim cũng rất đau, nhưng mặt vẫn lạnh lùng rất đáng sợ “Anh nói cho em biết Mạc Tiêu Hữu, muốn rời khỏi anh, trừ khi em chết, hoặc là anh mất mạng….” nước mắt như hạt ngọc trait hi nhau rơi xuống, Mạc Mạc cũng không nói nữa, đôi mắt trống rống nhìn chiếc đèn thủy tinh hoa lệ, bên tai vẫn quanh quẩn lời nói của Giản Chiến Nam, em chết anh mất mạng, em chết anh mất mạng…
Trên khuôn mặt cô mất đi nụ cười, trong tim cô mất đi niềm vui, cũng cũng mất đi ham muốn, cô thường xuyên ngẩn người, nghĩ tới rất nhiều chuyện trước kia, vui vẻ và không vui, nhiều nhất là nhớ tới cuộc sống kết hôn trước kia của Giản Chiến Nam và cô, triền miên, ấm áp, ngọt ngào, lãng mạn, cãi nhau, tranh hơn thua, nhiều chuyện tích lại, thật là tất cả đều rất ngọt ngào, đương nhiên điều kiện tiên quyết là không phát sinh chuyện sau này.
“Mạc Mạc, muốn ăn gì?” Giản Chiến Nam đi tới bên cạnh cô, cô lại ngẩn người, không biết là đang nghĩ gì, mấy ngày nay, cô không nói với hắn câu nào, luôn im lặng.
Hắn biết, Mạc Mạc đang tức giận, việc hắn sai trước kia Mạc Mạc vẫn không tha thứ cho hắn bây giờ hắn lại buông tha cho cuộc hôn nhân ngọt ngào, rồi lại không buông tay với cô, cô nhất định không có cách nào có thể chấp nhận được sự thật này.
Cứ việc hắn vì bệnh của mẹ, vì đẻ cho mẹ vui vẻ, bác sĩ đã nói, mẹ nhiều nhất cũng không sống được hơn một năm nữa, vì mẹ mà buông tha cho cuộc hôn nhân, hắn đã sai, nhưng điều hắn buông ra cũng không phải là cô, hắn yêu, hắn thương vẫn là cô.
“Mạc Mạc, nói chuyện với anh, hử?” Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc, đôi môi hôn lên má của cô “Có muốn đi ra ngoài chút không?”
Mạc Mạc nhìn ngoài cửa sổ, không nói tiếng nào, coi như không nghe thấy Giản Chiến Nam nói gì.
Giản Chiến Nam tự nói: “Tiểu Hoành nhớ em, buổi chiều anh đưa nó tới đây.”
Im lặng, Giản Chiến Nam cầm tay cô ngắm “Nếu em nói không muốn thì anh sẽ không đưa nó tới. Em không nói lời nào thì anh coi như em đồng ý, anh ra ngoài, chiều anh về.” hắn hôn lên trán cô, rồi đứng dậy rời đi, đứng ở cửa dặn dò dì Tố “Chăm sóc cô chủ thật tốt.”
“Vâng, cậu chủ.”
Giản Chiến Nam rời đi, Mạc Mạc vẫn không nhúc nhích như cũ, dì Tố khẽ thở dài. Cơm trưa Mạc Mạc cũng chỉ ăn mấy miếng rồi đi ngủ trưa, đang ngủ thì cảm thấy có người nhìn chằm chằm mình nên cô mở mắt ra, thì ra là Tiểu Hoành đẹp trai, khuôn mặt nhỏ mắt cùng ánh mắt đang nhìn vào cô.
Trên mặt Tiểu Hoành có nụ cười khờ dại, cầm bản vẽ trong tay đưa cho Mạc Mạc xem, cô tỉnh hơn một chút rồi nhìn bức tranh là một cô công chúa đang ngủ, bên cạnh biết mấy chữ, mỹ nhân ngủ, mẹ Mạc Mạc.
Mạc Mạc không kiềm chế được đưa tay sờ mặt Tiểu Hoành: “Tiểu Hoành biết rất nhiều chữ?”
Tiểu Hoành gật đầu, viết lên bàn vẽ: “Tiểu Hoành nhớ mẹ, mẹ có nhớ Tiểu Hoành không?”
“Ăn cơm trưa chưa?” với việc Tiểu Hoành gọi cô là mẹ, Mạc Mạc cũng không thèm sửa nữa, tùy ý nó gọi thế nào cũng được.
Tiểu Hoành lắc đầu, đôi mắt to chớp chớp nhìn Mạc Mạc, sau đó cúi đầu, biết hai chữ mẹ mẹ, lại vẽ khuôn mặt mất hứng, như đang hỏi có phải Mạc Mạc đang không vui không.
Mạc Mạc hiểu rõ, nhưng chỉ sờ đầu Tiểu Hoành: “Mẹ làm cơm trưa cho con được không?”
Tiểu Hoành gật đầu, trên khuôn mặt liền vui vẻ, đôi mắt như sáng lên, đây là lần đầu Mạc Mạc tự xưng là mẹ, trong lòng nó tràn ngập vui vẻ, mẹ Mạc Mạc đã thích nó, hơn nữa không tức giận với ba nữa, cho nên mới gọi là mẹ, mấy ngày nay, nó không thấy mẹ, ba lại không cho nó đi tìm mẹ, cái gì Lạc kia nó không thích chút nào.
Tiểu Hoành đi theo Mạc Mạc vào bếp, dì Tố muốn giúp nhưng Mạc Mạc không cần, tất cả đều để cô làm, cơm trưa rất phong phú, cũng là cơm thường nhưng Tiểu Hoành ăn rất ngon, tiểu tử đó có thói quen tốt chính là không kiêng ăn gì hết.
Cứ như thế, ngoài lúc đi học thì Tiểu Hoành sẽ đến với Mạc Mạc, dù Mạc Mạc vẫn rất ít nói nhưng tất cả đều chỉ nói với Tiểu Hoành, còn với Giản Chiến Nam cô không nói câu nào, cứ n