Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.
của nhà họ Giản, Giản Chiến Nam vẫn nắm tay cô nhưng tay của cô lạnh đến mức không có chút độ ấm nào, sắc mặt thì trắng bệnh không chút sắc hồng, hắn vẫn gọi tên cô, nhưng cô không phản ứng, cho đến khi Mạc Mạc được đưa vào phòng cấp cứu, bắt buộc hắn phải đứng ở ngoài.
“Cứu cô ấy, tôi muốn cô ấy còn sống!” Giản Chiến Nam vừa khóc vừa gào lên, bác sĩ nói nhất định sẽ dốc toàn lực để cứu cô, nếu hắn không bỏ tay Mạc Mạc ra thì sẽ làm chậm trễ việc cứu hộ, đến lúc này Giản Chiến Nam mới nhận ra mình vẫn còn cầm tay cô, bàn tay lạnh lẽo đó khiến cả người hắn phát run, hắn đờ đẫn buông tay cô ra, nhìn cô được đẩy vào phòng, cả người Giản Chiến Nam như mất hồn đờ đẫn ngã xuống ngồi trước cửa cấp cứu, tay hắn hơi run, trên quần áo của hắn toàn là mùi máu của Mạc Mạc, trong đầu vẫn cứ xuất hiện hình ảnh Mạc Mạc nằm trong bồn tắm toàn là máu cũng khiến tim hắn không tài nào thở nổi.
Ngọn đèn hành lang của bệnh viện cũng một màu trắng bệch, mà sắc mặt hắn cũng thế. Lo lắng, sợ hãi và chờ đợi, Giản Chiến Nam không nói một lời cũng không động đậy, hắn giống như thể xác đã mất đi linh hồn, si ngốc ngồi chờ dưới đất, đau khổ ôm đầu, cầu nguyện Mạc Mạc sẽ không có chuyện gì, cầu nguyện Mạc Mạc sẽ sống lại.
Hắn nhớ tới hành động ngày hôm nay của Mạc Mạc, cô tới thăm mộ cha mẹ, mua quần áo đẹp, cô nói, cô muốn ăn khoai tây sợi của ông xã, cô cười thản nhiên với hắn, cô để mặc hắn ham muốn bao nhiêu cũng được.
Cô mặc quần áo lựa chọn với hắn, nằm trong bồn tắm mà hai người hoan ái để kết thúc sinh mạng của mình, cô đã nói, cả đời này đều không muốn gặp lại hắn, hắn không biết, Mạc Mạc dùng cách như thế để thoát khỏi hắn… thì ra tất cả đều là tín hiệu để báo trược việc Mạc Mạc sẽ xa hắn.
Một loạt tiếng bước chân dồn dập đi tới, chắc là có người đi vào phòng, ngoại trừ giọng Giản Chiến Nam, Mạc Mạc còn nghe thấy tiếng của Cầm Tử, Cầm Tử…
“Mạc Mạc!” lúc nhìn thấy Mạc Mạc, Cầm Tử liền khóc, cô cầm tay của Mạc Mạc, rồi vỗ lên má của Mạc Mạc, nhìn thấy cổ tay bị băng bó của cô, trong lòng đau đến cực hạn, khóc nức nở.
“Mạc Mạc, nha đầu ngốc này, sao có thể làm việc ngốc như thế.”
Giản Chiến Nam đi tới, Cầm Tử bảo vệ Mạc Mạc, dang tay ra không để cho Giản Chiến Nam tới gần “Giản Chiến Nam, anh cút đi, đừng chạm vào Mạc Mạc. Chuyện này anh vừa lòng chưa, anh không nên bức Mạc Mạc tới bước đường này, Mạc Mạc… Mạc Mạc là một cô gái rất tốt, tại sao lại như thế…. Tại sao cô ấy lại không may gặp được sao chổi như anh chứ.
17 tuổi cô ấy quen anh, chưa hề có ngày nào cô ấy sống được sung sướng, anh vì bạn gái trước mà vứt bỏ cô ấy, là anh muốn hàn gắn lại, nhưng anh đã quý trọng cô ấy sao? Anh tổn thương cô ấy đến tận tâm can, cô ấy muốn ly hôn, anh sống chết không chịu, nhưng bây giờ vì mẹ anh nên không lời nào đã ly hôn, sinh mạng của mẹ anh là sinh mạng, tâm tình của mẹ anh là tâm tình, nhưng sinh mạng và tâm tình của Mạc Mạc không quan trọng sao?
Tôi cầu xin anh… nếu anh không biết yêu một người như thế nào, thì xin anh thương xót, buông tha cho Mạc Mạc đi,phụ nữ bê ngoài nhiều như thế, không phải anh còn có vị hôn thê sao, anh hãy sống cuộc sống đẹp đẽ của anh, đừng giữ Mạc Mạc không chịu buông, anh nhất định phải ép cô ấy đến chết mới cam tâm sao?”
“Cầm Tử…” Khâu Chí cũng tới ngăn lời Cầm Tử, anh ta quát một tiếng, dường như Giản Chiến Nam đã rất ân hận, Mạc Mạc như thế thực ra người đau khổ nhất lại là Giản Chiến Nam.
Có lẽ Khâu Chí là đàn ông, có lẽ là bất công, Khâu Chí vẫn bênh cho Giản Chiến Nam hơn, tình cảm vốn là chuyện rất phức tạp, lúc trước Giản Chiến Nam đã không biết rõ trái tim mình khiến Mạc Mạc bị tổn thương, là vì hắn không biết bản thân mình yêu ai, cũng vì thế không chịu được đau khổ, bây giờ mẹ Giản lấy cái chết để ép hắn, hắn làm con lại không thể bỏ mặc, nhưng Khâu Chí cũng thừa nhận cách cư xử như thế có chút vấn đề, hắn như thế chỉ càng khiến Mạc Mạc kháng cự, cũng khiến lòng Mạc Mạc bị thương.
Nhưng sự tình phát triển đến nông nỗi như thế, Khâu Chí cũng hy vọng Giản Chiến Nam có thể buông tay, cá và gấu không thể ở chung, nếu hắn đã chọn cách buông tha cho cuộc hôn nhân đó thì cũng nên buông tay với Mạc Mạc.
Khâu Chí nhìn Giản Chiến Nam tinh thân đã mệt mỏi cùng đau khổ, nên khuyên: “Anh Giản, hai ngày nay anh đã không chợp mắt chút nào, đi nghỉ trước đi, để cho Cầm Tử ở với Mạc Mạc, có lẽ tình hình sẽ tốt hơn.”
Giản Chiến Nam Mạc Mạc từ từ nhắm hai mắt không tỉnh, cô vừa mở mắt, nhưng thấy hắn lại nhắm mắt, có lẽ là theo bản năng không muốn nhìn thấy hắn, cho nên mới không muốn tỉnh lại. Cuối cùng hắn đi ra ngoài, nhưng trong lòng lại rất đau đớn.
Khâu Chí nói nhỏ với Cầm Tử xong cũng ra ngoài, anh bảo Cầm Tử trông Mạc Mạc thật tốt, để phòng ngừa cô lại tự tử nữa, Cầm Tử nhớ kỹ, cô nhất định sẽ không để cho Mạc Mạc làm chuyện điên rồ nữa.
Ngồi trên ghế, Cầm Tử cầm tay Mạc Mạc xoa bóp, hy vọng giúp tay cô ấm lên “Mạc Mạc, mình là Cầm Tử đây, tên vô lại đó đi ra ngoài rồi, không thấy hắn nữa đâu, cậu tỉnh lại nhìn mình đi, được không?”
Mạc Mạc không trả