Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.
đã ly hôn rồi nhưng cũng muốn để cho Mạc Bảo có một gia đình ấm áp.
“Được rồi, vậy Mặc Bảo chịu trách nhiệm đi chuyển ý tới người đáng thương đang đứng ở kia nhé.” Mạc Mạc mỉm cười, buông tay Mạc Bảo ra, Giản Chiến Nam đáng thương sao, sao cô không cảm thấy thế.
Mạc Bảo thận trọng nhìn mẹ, từ từ không chịu chạy đi, Mạc Mạc nghi ngờ “Sao thế? thay đổi chú ý rồi sao, sao lại nhìn chằm chằm vào mẹ thế?”
Mạc Bảo đưa bàn tay nhỏ bé nâng cằm, dáng vẻ một ông cụ nói: “Xưa có câu, lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy bể, còn có câu ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, con đang nghiêm cứu có phải mẹ tự nguyện hay không, nếu mẹ không vui thì sẽ không đưa theo ba đáng thương nữa!”
Nếu lời này là nói ra từ miệng người lớn thì không có gì, nhưng lại được nói ra từ miệng đứa con sáu tuổi của mình thì cảm giác lại không thế, Mạc Mạc dở khóc dở cười “Con trai bảo bối, con theo học ai cái dáng vẻ đó thế, được rồi, trong lòng mẹ không phải kim, cho nên không mất hứng, đi đi.”
Mạc Bảo dò xét “Chẳng lẽ mẹ không phải phụ nữ sao?”
Gì? Chuyện gì đây? Mạc Mạc nghẹn cười, hất mặt lên “Nếu không đi, mẹ sẽ thay đổi chủ ý.”
Mạc Mạc vừa dứt lời thì Mạc Bảo đã xoay người chạy tới nơi Giản Chiến Nam vẫn đứng từ nãy giờ, nói luyên thuyên mấy câu, thì khuôn mặt của Giản Chiến Nam tươi cười hẳn lên, cười về phía với Mạc Mạc, nhưng Mạc Mạc lại trợn mắt lên khiến nụ cười của Giản Chiến Nam cụt hứng.
Cuối cùng Giản Chiến Nam cũng lên xe, xe Mạc Mạc là xe mới nên Mạc Mạc tiện thể thuê Tiểu Lưu để lái xe cho tiện đưa đón Mặc Bảo. Tiểu Lưu là người do Giản Chiến Nam giới thiệu, kỹ thuật lái xe tốt, lại tin tưởng được nên Mạc Mạc cũng đồng ý.
Sau khi về tới nhà, Mạc Mạc bảo Tiểu Lưu về nghỉ, sau đó ba người đi lên lầu, Mạc Mạc không tiếp đón gì với Giản Chiến Nam, nhưng Mạc Bảo thì lấy dép trong nhà cho Giản Chiến Nam, sau đó cầm tay của Giản Chiến Nam để đưa hắn đi xem phòng của bé.
Sau khi thay đồ xong Mạc Mạc vào bếp nấu cơm tối. Rửa đồ ăn rồi thái nhỏ, trong lúc đó Mạc Mạc nghĩ bây giờ Mạc Bảo và Giản Chiến Nam đều đang ở trong nhà cô, hơi thất thần nhưng vì đó là con của cô, cho nên cô sẽ không thể hoàn toàn cắt đứt được với hắn, cô phải chỉnh lại tâm tình và cảm xúc của mình thật tốt.
“A.” trong lúc không chú ý Mạc Mạc đã cắt trúng tay, chưa đợi cô phản ứng lại thì đã có một bóng dáng cao lớn chạy vào túm tay cô rồi cho vào trong miệng nút lấy máu, Mạc Mạc sững sờ nhìn Giản Chiến Nam, cô nhịn đau rút tay mình ra rồi nói: “Tôi không sao.”
Tầm mắt của Giản Chiến Nam vẫn không rời khỏi vết thương trên tay cô, lo lắng nói: “Có hòm thuốc không, anh băng bó giúp em.”
“Không cần đâu, vết thương nhỏ tự tôi xử lý được.” Mạc Mạc nói xong thì đi ra khỏi phòng bếp, còn Giản Chiến Nam bị Mạc Mạc bỏ lại sau lưng, hắn đứng đó nhìn bóng dáng cô rời đi, cô đau, cô khó chịu hay gì khác thì cũng không có quan hệ gì với hắn, cô không hề cần hắn, nhưng trong lòng lại khó chịu đến mức nói không ra lời.
Mạc Mạc lấy hòm thuốc, khử trùng, lúc đang tự băng bó thì Mạc Bảo đi từ trong phòng ngủ ra nhìn Mạc Mạc đang quấn băng, bé đi qua, cầm tay Mạc Mạc hỏi với vẻ lo lắng “Mẹ có đau không?”
“Không đau, bảo bối của mẹ đừng lo lắng.”
“Mẹ, con giúp mẹ nhé.” Mạc Bảo nói xong thì cầm lấy băng gạc trong tay mẹ, rồi cần thận băng bó cho mẹ, quấn từng vòng một rồi cột thành một nút thắt rất dễ thương.
Hai người đồng thời nhìn ngón tay bị băng bó của Mạc Mạc, ngón tay bị Mạc Bảo bó lại chẳng khác gì một cái bánh chưng, Mạc Bảo nhụt chí “Mẹ,có phải mẹ cảm thấy con rất ngốc không?”
“Sao có thể được, bảo bối của Mạc Tiêu Hữu sao lại ngốc được.” Mạc Mạc nói xong thì cầm lấy di động, chụm đầu vào với Mạc Bảo rồi để ngón tay bị thương được băng bó như cái bánh chưng ở gần khuôn mặt của bé “Chụp ảnh kỷ niệm nào!”
Tách tách, bức ảnh chụp xong, bức ảnh hai mẹ con và ngón tay bị thương, như tìm được trò chơi, hai mẹ con thi nhau chụp ảnh, hai mẹ con chơi đùa nên Mạc Mạc quên mất mình còn phải nấu cơm, lúc Giản Chiến Nam đi ra khỏi phòng bếp, nói với hai mẹ con rằng có thể ăn cơm tối rồi thì Mạc Mạc mới giật mình, cô và Mạc Bảo chơi quá vui nên quên mất phải nấu cơm rồi.
Lúc ba người cùng ngồi vào bàn ăn, Mạc Bảo đánh giá bữa ăn một chút, thức ăn trên bàn đều là đồ chay, không có chút thịt nào cả, cà chua xào trứng, khoai tây sợi xào, khoai tây sợi không bằng nói là khoai tây cục thì đúng hơn, còn có chút ít rau xào, đồ ăn rất đơn giản, rồi nhìn cơm nhão choẹt trong bát cơm, không biết đây là cơm hay cháo nữa.
Mạc Bảo thấy Mạc Mạc lẫn lữ cầm đũa ăn, ba của bé thường luôn bình tĩnh nhưng giờ lại bày ra dáng vẻ không yên thế kia, như sợ mẹ sẽ ghét đồ ăn, bé cầm đũa trong tay Mạc Mạc “Mẹ, chúng ta không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, đây cũng là thức ăn, tuy hơi khó coi nhưng con cam đoan cơm ba làm có thể ăn được, hơn nữa ăn chay có lợi cho sức khỏe, mẹ ăn đi.”
Mạc Mạc cười tươi, nghe được lời Mạc Bảo nói rồi nhìn Mạc Bảo của cô, cô liền cảm thấy thỏa mãn, không có chuyện gì không vui, không có chuyện gì đau khổ hết, chỉ vì một câu nói củ