Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.
a bé trong bụng cô không có quan hệ gì với nhà họ Giản cả.”
“Không!”Giang Nhã khóc thê lương, liền túm lấy cánh tay của Mạc Mạc, hỏi điên cuồng: “Rốt cuộc là chuyện gì, sao lại thế này?”
“Cô còn không biết thì làm sao tôi biết được.” Giản Chiến Nam đẩy tay Giang Nhã ra “Có thời gian hỏi tôi còn không bằng đi tìm ba của đứa con trong bụng cô thì tốt hơn, không tiếp cô được.”
Giản Chiến Nam nói xong thì nhanh chóng rời đi, Giang Nhã thiếu chút nữa là ngã trên mặt đất, sao đứa bé không phải là con của Giản Chiến Nam , vậy ai là ba của đứa bé, là ai? A……đầu cô hỗn loạn như sắp nổ ra, đứa bé là con ai, là của ai, cái thai hoang trong bụng cô rốt cuộc là của ai?
Giang Nhã hồn bay phách lạc đi về nhà, ba Giang đang đọc báo trong phòng khách, còn mẹ Giang đi trong phòng ngủ ra, thấy dáng vẻ bị kích động của Giang Nhã thì không khỏi lo lắng, đi qua đỡ Giang Nhã “Xẩy ra chuyện gì rồi, có phải không được khỏe không?”
Giang Nhã đang hoang mang lo sợ, vội túm lấy cánh tay của mẹ khóc lóc: “Mẹ! đứa bé trong bụng con không phải là con của Giản Chiến Nam, con phải làm sao đây, bây giờ con phải làm sao?”
“Cái gì?” ba Giang nghe Giang Nhã nói thì đột nhiên ngồi bên cạnh: “Con nói cái gì, sao lại thế? Không phải con nói đứa bé là con của Giản Chiến Nam sao? Hả? giờ sao lại không phải?”
“Kết quả xét nghiệm….kết quả thì đứa bé không phải con của anh ta.. con không biết sao lại như thế này.”Giang Nhã đau khổ đưa tay che mặt lại, khóc cũng không có sức mà khóc, chỉ yếu đuối dựa vào trên vai mẹ khóc không tiếng động.
Ba Giang suy sụp ngồi đó, đôi mắt trầm lại “Xong rồi, xong rồi…thật là vô dụng, bản thân mang thai con ai cũng không biết, con nói con xem…”
“Nhã Nhi, con bình tĩnh một chút.” Mẹ Giang đi vào liền giữ chặt tay Giang Nhã, thấy Giang Nhã đã mất đi lý trí thì mẹ Giang liền mắng nhẹ; ‘Con như thế sẽ làm bản thân mình bị thương, con bình tĩnh một chút.”
Giang Nhã dừng tay, ngẩng đầu lên nhìn mẹ với ánh mắt hoảng sợ “mẹ, con không cần đứa bé này, nó không phải con của Giản Chiến Nam, ba nó là một người đàn ông đã có vợ con, con không cần, không cần!”
Mẹ Giang trấn an Giang Nhã kích động “Được rồi, được rồi, mẹ hiểu, con nghĩ tốt một chút, dù đứa bé là con của ai thì nó cũng là con của con, đã năm tháng rồi, con bỏ được nó sao?”
Ánh mắt Giang Nhã vô hồn nhìn mẹ, lại nhìn bụng của mình, đứa bé, năm tháng, cô lưỡng lự, nghĩ bản thân mình từ nay về sau bị vấy bẩn thì vội lắc đầu “Mẹ, con không cần, không cần”
“Không cần…. vậy tới bệnh viện!”
“Đúng, đúng, đi bệnh viện”. Giang Nhã nói xong thì tựa vào mẹ để đứng lên, đi bệnh viện phá nó, cô vẫn là cô, đứa bé này không phải là điều cô muốn, không phải!
Lúc đón Tiểu Hoành tan học Mạc Mạc không ngờ Giản Chiến Nam cũng tới, mấy ngày nay cô ở trong nhà cũ của cậu nhỏ, cậu nhỏ không về nên để nhà cho cô ở tạm thời, đưa đón Tiểu Hoành đi học đều tiện hơn.
Mẹ con vừa nhận nhay nên đa số thời gian cả hai mẹ con đều ở bên nhau, chỉ một chút thời gian là thuộc về Giản Chiến Nam, tuy Tiểu Hoành còn nhỏ nhưng bé cũng hiểu được ba mẹ đã ly hôn, ly hôn thì không thể ở cùng nhau được, ở vườn trẻ cũng có rất nhiều bạn có ba mẹ ly hôn, ba mẹ của mấy bạn cũng không ở cùng nhau, bé chính là một trong số đó.
Tiểu Hoành cũng biết ba chọn cách ly hôn là vì bà nội, bà nội không thích mẹ cho nên ba phải ly hôn, làm tổn thương mẹ, đoán rằng mẹ sẽ không tha thứ cho ba, bây giờ mẹ vẫn để tâm tới ba xem ra là vì nể mặt mũi của bé, hơn nữa ba đã có vị hôn thê, tương lai sẽ có một người phụ nữ khác vào ở trong nhà của ba, bé rất buồn, đến lúc đó thì phải làm sao đây?
Sau khi tan học đi ra, đầu tiên Tiểu Hoành thấy Mạc Mạc, rồi lại thấy mẹ đang giữ khoảng cách với ba không xa, ai, hai người lớn này, rõ ràng quen biết nhau như thế nhưng sao lại bày ra sáng vẻ không ai biết ai? Bé thật khó xử, chạy vào lòng mẹ hay chạy lại với ba đây, cuối cùng bé gãi đầu chọn cách đứng yên một chỗ.
Hắc hắc, cuối cùng bé thấy cả ba mẹ đều đi tới hướng mình, bé có thể thuận tiện ôm cả ba và mẹ, nhưng xe ba bên trái, xe mẹ bên phải, thế phải lên xe của ai đây?
Đang lúc Tiểu Hoành buồn rầu thì Giản Chiến Nam buông lỏng tay ra, ý rõ là ba sẽ không tranh đoạt Tiểu Hoành với mẹ, Mạc Mạc cười với Giản Chiến Nam “Tôi đưa Mạc Bảo về.”
“Ba, tạm biệt!” Mạc Bảo đưa tay ra vẫy ba tội nghiệp đẹp trai đang đứng đó, vừa vẫy vừa đi tới hướng đỗ xe của Mạc Mạc, quay đầu lại vẫn thấy ba cô đơn đứng đó, không nhịn được nên quơ quơ tay của Mạc Mạ “Mẹ!”
Mạc Mạc nhìn con đầy yêu thương, xoa đầu con hỏi dịu dàng: “Sao thế bảo bối của mẹ!”
Mạc Bảo thở dài “Mẹ, mẹ nhìn xem một mình ba đứng đó rất đáng thương, tối nay chúng ta để ba đi cùng đi, về nhà rồi cùng nhau ăn tối được không?”
Mạc Mạc không đành lòng để cho Mạc Bảo thất vọng, hơn nữa Giản Chiến Nam cũng là ba của Mạc Bảo, cô không muốn chuyện của người lớn sẽ ảnh hưởng đến trẻ con, cô phải yêu thương Mạc Bảo thật tốt, để cho con vui vẻ, dù cô và Giản Chiến Nam