Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.
ại đỏ lên như một quả cà chua chín tấy.
Quần áo Tiêu Hữu mặc ngày hôm nay cũng là do Giản Chiến Nam tặng. Vừa rồi trước khi đến đón anh đã gửi tin nhắn bảo cô phải mặc bộ đồ này. Thường ngày cô chỉ toàn mặc đồng phục thế nên quần áo anh tặng, cô chưa mặc bao giờ.
Giản Chiến Nam tặng cho cô không ít đồ. Chỉ có điều cái nào cũng toàn đồ hàng hiệu giá đắt đỏ đến chóng mặt. Tiêu Hữu từ chối không biết bao nhiêu lần nhưng mỗi lần từ chối thì anh lại tức giận đến không thèm nhìn mặt cô. Cuối cùng cả hai đều phải tự mình lui từng bước để không phải tự mang lại buồn bực cho nhau. Anh không tặng cho cô đồ xa xỉ nữa, chỉ thỉnh thoảng mua một số quần áo hoặc là mấy món đồ nho nhỏ xinh đẹp mà thôi.
Vòng cổ cô đang đeo cũng do Giản Chiến Nam tặng. Mặt dây là một cái nơ hình con bướm. Anh và cô cùng nhau mua trong một cửa hàng trang sức dọc đường với giá có mấy chục đồng tiền, không đắt lắm cho nên cô mới dám nhận. Cô lại mua tặng Giản Chiến Nam một chiếc đồng hồ, nhưng lại chưa thấy anh đeo nó bao giờ.
Tiêu Hữu để ý thấy đồng hồ trên tay Giản Chiến Nam vẫn là cái màu rám nắng đã cũ lúc trước anh thường mang. Cô hỏi anh vì sao lại không đeo cái cô đã tặng, anh nói không dám dùng, phải cất cho thật kỹ.
Lên xe, Giản Chiến Nam liền mở máy điều hòa vì trời đã sang dông nên không khí bên ngoài hơi lạnh. Tiêu Hữu cảm thấy thật ấm áp. Anh chìa tay ra trước mặt cô, trên tay là một hộp quà nhỏ nhắn thật tinh xảo
“Mở ra xem đi”
“Chúng ta đã nói là…”
“Mở ra xem đi, ngoan nào, nghe lời anh” Giản Chiến Nam ngọt ngào dỗ lấy cô như đang dụ nịnh con nít, khóe môi hé ra nụ cười xinh đẹp, đôi mắt đen láy soáy sâu vào cô. Ánh mắt ấm áp tràn đầy tình cảm đó khiến cho lòng Tiêu Hữu xôn xao, cô chỉ cúi đầu lặng lẽ mở hộp ra xem. Bên trong là một chiếc khăn choàng rất đẹp, trên đó còn thêu mấy bông hoa li ti xinh xắn.
Tiêu Hữu cảm thấy chiếc khăn này không giống như những chiếc bình thường cô có trước đây. Nó dường như chính là một tác phẩm nghệ thuật hoa lệ, tinh xảo. Cô chỉ thích những thứ đơn giản một chút, không cần cầu kỳ, nhưng vật mà anh tặng toàn là đồ đẹp mà thôi.
“Có thích không?” Đôi mắt đen láy nhìn cô, tay cũng cầm lấy chiếc khăn đó khẽ quàng lên cổ cô, cho đến khi cảm thấy thỏa mãn mới khẽ mấp máy môi nói “Thật hợp với Mạc Mạc nhà anh”
“Thật không?” Tiêu Hữu mỉm cười, nhịn không được đưa mắt nhìn vào kính chiếu hậu xem có thật là rất hợp với mình hay không? Cô nhìn vào thân ảnh bên trong gương chiếu hậu, quần áo là Giản Chiến Nam chọn, vòng cổ cũng thế, giờ đây ngay cả khăn choàng cổ cũng là của anh tặng. Thậm chí tóc của cô cũng là anh đưa cô đến salon cắt tỉa. Vốn dĩ tóc thẳng tự nhiên mà giờ xoăn thẹo từng lọn to nhỏ khác nhau.
Tóc xoăn rất tự nhiên, trông không hề giả tạo tí nào. Điều đó lại càng khiến cho cô thêm phần khả ái. Tiêu Hữu đột nhiên cảm thấy mình trong gương có chút xa lạ khó nói. Mọi thứ trên người cô đều có liên quan đến Giản Chiến Nam, từ quần áo cho đến những thứ chi tiết nhỏ như khăn choàng, vòng tay cũng đều là anh tặng. Và có lẽ vẻ đẹp thiếu nữ trong cô cũng vì anh mà lan tỏa.
Giản Chiến Nam say đắm ngắm nhìn Tiêu Hữu, cuối cùng đôi môi mỏng chợt dừng lại trên đôi môi đỏ mộng tự nhiên của cô, nhẹ nhàng hôn một chút rồi mới luyến tiếc dứt ra. Mắt anh nhìn thẳng về phía trước, khởi động xe rời khỏi.
Tiêu Hữu thật sự nghĩ là sẽ cùng anh đến rạp chiếu phim xem bộ phim mới nhất của điện ảnh Hoa Ngữ, thế nhưng hai người lại không đi. Giản Chiến Nam chở cô tới một khách sạn được trang trí rất tao nhã và sang trọng.
Cánh tay cường tráng của anh ôm cô thật chặt, mà thân thể cô trong vòng tay anh thật mỹ miều động lòng người. Nam thanh sánh cùng nữ tú, anh là ngọn núi cao chất ngất mà cô lại như dòng sông cuộn chảy quanh núi. Hai người hợp lại thành một bức tranh thật đẹp.
“Không đi xem phim hay sao?” Tiêu Hữu rốt cục nhịn không được liền quay sang nhíu mày hỏi anh.
“Chưa vội, đi gặp bạn anh trước đã” Giản Chiến Nam cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm chứa đầy sủng nịnh.
Nhân viên tiếp tân liền đưa họ vào một căn phòng lớn. Bước vào bên trong, Tiêu Hữu mới biết không phải là chỉ có mấy người bạn mà tính cả nam lẫn nữ thì tới tám người. Nếu đếm cả cô và Giản Chiến Nam thì là mười người lận. Cô đột nhiên hiểu được dụng ý của anh, đây giống như là cô đang bắt đầu bước vào trong thế giới của anh.
Một người ăn mặc vô cùng gợi cảm, vẻ mặt kích động ngước nhìn cô “Oa, cô bé thật là đẹp. Chiến ca, anh giấu kỹ ghê”
“Gọi là chị dâu đi” Giản Chiến Nam đơn giản mở miệng nói một câu, cánh tay cũng nhanh chóng ôm lấy Tiêu Hữu. Cô là niềm kiêu hãnh của anh.
Mọi người đua nhau gọi Tiêu Hữu là chị dâu khiến cho mặt cô bỗng chốc nóng bừng lên vì xấu hổ và ngại ngùng. Lần đầu tiên có người lớn tuồi lại gọi cô như thế. Nhìn nhóm người cả nam lẫn nữ trước mắt đều hơn tuổi cô vậy mà còn thân thiết gọi cô là chị dâu, Tiêu Hữu nhát thời không thích ứng được, vội vàng nói “Gọi em Tiêu Hữu là được rồi”
Giản Chiến Nam hơi nhíu mày, vừa rồi bảo bạn bè gọi cô là chị dâu kh