Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

cũng nôn ra, lại đi ăn canh, khó khăn nuốt xuống, canh đắng, đồ ăn cũng đắng, rõ ràng cô nấu theo sách, nhưng sao lại đắng. Cô vội vàng cướp chén đũa trong tay Tô Thiệu Cẩn “Đắng như thế, làm sao anh nuốt được, đừng ăn, em…. chúng ta mua đồ ăn ngoài đi…”’
“Cơm do Mạc Mạc làm, dù đắng anh cũng nuốt được, nếu về sau mỗi ngày Mạc Mạc đều nấu cơm cho anh, đắng đến mấy cũng không sao, bớt tính nóng mỗi ngày của anh.” Không phải Đắng giúp Hạ sốt sao?
“Anh Tô…” Mạc Mạc không biết nói gì cho phải, chỉ biết nắm chặt đũa trong tay, cô không thể đáp lại bất cứ cái gì của Tô Thiệu Cẩn. Lúc Cô đang khó xử, Tô Thiệu Cẩn cười “Nào, Mạc Tiêu Hữu cảm động rồi, bé ngốc, về sau chuyện nấu cơm để cho dì trần làm là được rồi, bây giờ việc em cần làm là nghỉ ngơi cho tốt, Mạc Mạc, anh rất vui, em có thể vì mình mà nỗ lực, cho nên phải tiếp tục cố gắng lên, đừng để anh xem thường em! Còn nữa, em hãy sẵn sàng chuẩn bị sống cùng với anh, em cần chuẩn bị cảm động bất cứ lúc nào và bất cứ chỗ nào.”
Mạc Mạc thấy bộ dạng cười đùa cợt nhả của Tô Thiệu Cẩn, cô biết, anh muốn chọc cô cười, cô cũng muốn cho anh một nụ cười, nhưng vẫn thất bại. Cô dứng dậy dọn dẹp bát đũa, còn cả đống đồ ăn đắng nghét này, Tô Thiệu Cẩn vội để cô ngồi xuống, tay anh bắt đầu thu dọn này nọ rồi lại gọi điện thoại kêu đồ ăn ngoài.
Ăn cơm tối xong, Mạc Mạc tắm rửa đi ra, cô nghĩ, tuy cô không biết tương lai của mình sẽ như thế nào, nhưng cô không thể ở mãi trong nhà Tô Thiệu Cẩn được, lúc đang nhập thần thì cũng đã đẩy cửa phòng ngủ của Tô Thiệu Cẩn ra “Anh Tô…” cô không ý thức được mình quên gõ cửa.
Mạc Mạc vừa gọi một tiếng thì đã cảm thấy xấu hổ, chỉ thấy cánh tay Tô Thiệu Cẩn đang để trần, khi Mạc Mạc muốn chạy ra ngoài thì lại thấy hình như Tô Thiệu Cẩn đang xoa thuốc, những mảng xanh tím sau lưng, cô nhíu mày hỏi: “Anh bị thương hả?”
Tô Thiệu Cẩn che áo lại “Vết thương nhỏ, không có gì ghê gớm đâu!”
“Sao lại không cẩn thận như thế.” Mạc Mạc nhíu mày, đi qua đưa tay cầm thuốc trong tay anh “Ngồi xuống, em xem.”
Rất khó mà thấy được sự mạnh mẽ như thế của Mạc Mạc, anh ngoan ngoãn ngồi trên giường, nhưng làm sao mà cởi áo ngủ trước mặt Mạc Mạc được, tuy rằng, nơi bí ẩn tối mật của mình cũng đã bị Mạc Mạc nhìn qua, nhưng mà với bây giờ đối với Mạc Mạc, người đàn ông to lớn lại trở nên quẫn bách.
Mạc Mạc không để ý, không nghĩ nhiều như Tô Thiệu Cẩn, động tác tay của cô rất nhẹ cởi áo ngủ của Tô Thiệu Cẩn ra quẳng thành một túm dưới đất, nhìn đến nơi bị thương, thâm tím một mảng như bàn tay, còn xuất hiện vết xuất huyết mờ mờ. Cô đổ ra một ít thuốc, nhẹ nhàng thoa lên đó.
Động tác mềm nhẹ, lòng bàn tay mềm mại như bông, Tô Thiệu Cẩn không cảm thấy đau, nhưng nhiệt độ nóng, còn bàn tay nhỏ nhắm mềm mại kia của Mạc Mạc, khơi lên trái tim khô nóng không nhịn được của anh, thực ra định lực của anh luôn rất tốt, nhưng Mạc Mạc trước mắt như thế thì rất khó để trải nghiệm. Ở phía sau, Mạc Mạc nói: “Anh Tô, ngày em em về, mấy ngày này làm phiền anh quá.”
Trong nháy mắt Tô Thiệu Cẩn như bị chặt ngang: “ Khách sáo cái gì, sau này….có tính toán gì không?”
Động tác trên tay của Mạc Mạc dừng lại, trong mắt là cô đơn cùng đau khổ, do dự một lúc, cô lắc đầu “Không biết, không biết….” giọng nói trở nên xa xôi, chứa đầy phiền muộn mơ hồ.
Mỗi lúc đau khổ cùng nhất, lại là Tô Thiệu Cẩn an ủi cô, nói với cô phải kiên cường, cần phải sống, muốn đi tới thì phải dũng cảm mới đưa cô thoát khỏi tối tăm. Cô cố gắng kiên cường lên, nhưng cô biết bản thân đang trốn tránh, trốn tránh cái chết của cậu nhỏ, trốn tránh với sinh mệnh nhỏ đột nhiên tới, trốn tránh suy nghĩ tiếp theo phải làm sao, con đường xa phía trước phải đi như thế nào.
Chỉ muốn co lại trong vỏ ốc, đi từng bước từng bước, hoặc sẽ buông đứa bé này để tiếp tục học, hoặc là giữ lại đứa bé tạm thời gác chuyện học lại, thực ra trong lòng cô đã trống không, dù đến trường, hay làm gì đi nữa cũng không có ý nghĩa. Cô sống cũng không biết vì cái gì nữa.
Tô Thiệu Cẩn xoay người, hai tay giữ lấy bả vai yếu ớt của Mạc Mạc, hai mắt nhìn chằm vào Mạc Mạc “Mạc Mạc, nếu em đồng ý, …anh sẽ nguyện làm ba đứa bé của em, là anh, anh sẽ cùng em yêu thương đứa bé.”
Mạc Mạc nghe lời nói của Tô Thiệu Cẩn như bị cái gì kích thích, đột nhiên cô đẩy anh ra, đứng dậy lui lại rất xa: “Không, em không yêu đứa bé, không yêu…”.
Tô Thiệu Cẩn đứng dậy tới gần Mạc Mạc, ôm cơ thể đang hơi run của cô “Mạc Mạc, chấp nhận đi, từ sâu trong lòng em muốn có đứa bé này, trên người của nó có một nửa dòng máu của em, nó là sinh mệnh nhỏ vô tội, là cốt nhục của em, yêu nó không có gì đáng xấu hổ, chấp nhận thương nó cũng không có gì là tội lỗi.”
Mạc Mạc khóc không tiếng động trong lòng Tô Thiệu Cẩn, lòng rất rối loạn.
Mạc Mạc ngủ, khóe mắt còn rõ nước mắt, bên ngoài cô cố gắng kiên cường, nhưng vẫn là một đứa trẻ không chịu được đau khổ, Tô Thiệu Cẩn giúp Mạc Mạc đắp chăn, rồi đi ra khỏi phòng cô.
Trên bàn trà phòng khách, tiếng điện thoại vang lên, anh đi qua, cầm lấy điện thoại nghe thì nghe thấy tiếng khóc