Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
ân của Giản Chiến Nam đá đá trên chân Khâu Chí, “Hôm nay cần vội việc gì thì cứ vội cho anh.”
“Em quay về công ty.” Khâu chí đắc ý cười, rõ ràng Giản Chiến Nam tinh thần rất vui, hắn đã tu thành chính quả, Anh Giản, bên anh vẫn chưa có động tĩnh gì, làm sao để Mạc Mạc gật đầu gả cho anh đi chứ, nhưng có lẽ cũng chỉ khi Lăng Việt Nhiên thực sự sống lại mà thôi.
Khâu Chí và Cầm Tử vừa đi, không khí hơi ngập ngùng, Giản Chiến Nam và Mạc Mạc mỗi người một tâm sự, cho nên không ai nói gì. Tâm tình Giản Chiến Nam dường như hơi cô đơn, để Mạc Mạc đi chơi còn mình đi vào phòng làm việc.
Mạc Mạc cũng không thể nói gì hơn, nhưng trong lòng rất vui vẻ, lúc Cầm Tử nói chuyện sắp kết hôn với cô, thì trực giác của cô như hét lên, oa, thật sao, thật sao, Cầm Tử, thật sao? Đây là sự vui vẻ từ đáy lòng của cô, đã lâu rồi cô không kích động như thế. Giống như hai đứa điên ôm nhau, rồi lại cười cười.
Chị em tốt của cô sắp gả đi rồi, tâm tình của cô lại có cảm như như con gái sắp được gả đi, kích động, chờ đợi, lại có chút lưu chuyến, nghĩ cần tặng quà gì cho Cầm Tử, nghĩ đến dáng vẻ lúc mặc váy cưới của Cầm Tử, nhất định rất đẹp.
Cầm Tử, nhất định phải hạnh phúc nhé.
Từng ngày trôi qua, cũng đến ngày đính hôn của Cầm Tử, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho cô, điện thoại vừa thông thì liền dặn: “Mạc Mạc, hôm nay mình đính hôn, cậu đừng quên đó nha, nhớ đó, không thể trang điểm quá đẹp, xinh một chút là được rồi, nếu không người ta sẽ trở thành cô bé lọ lem mất.”
Mạc Mạc buồn rầu nói “Vậy mình không nên đi.”
Cầm Tử nóng giận “Cậu thử dám không đến xem!”
Mạc Mạc cười khanh khách, tâm tình tốt một cách khác thường “Được rồi, được rồi, cho dù cậu là cô bé lọ lem nhưng cũng có một hoàng tử yêu cậu, hơn nữa, Cầm Tử của chúng ta vốn đã xinh đẹp rồi mà.”
“Được được, mình tắt máy đây, tối gặp lại nhé.” Cầm Tử nói xong thì tắt điện thoại.
Cuối cùng cũng tới buổi tối, Mạc Mạc mặc bộ váy màu bạc ánh sáng, quý phái trang nhã, phong cách đơn giản, cũng không thiếu sự sang trọng, còn Giản Chiến Nam thì một người toàn đồ tây, tuấn tú mê người, đi cùng với Mạc Mạc tạo thành bức tranh tuyệt mỹ. Cảnh đẹp ý vui, khiến người khác không thể dời tầm mắt,. sự lo lắng của Cầm Tử hoàn toàn đúng.
Tiệc đính hôn được tổ chức ở một khách sạn cao cấp, bạn thân người nhà đều tới, rất náo nhiệt. Tối nay Cầm Tử rất đẹp, trên mặt tràn đầy nụ cười ngọt ngào hạnh phúc. Lúc người dẫn chương trình bảo cô đọc lời chào mừng, mắt của Khâu Chí vẫn luôn nhìn Cầm Tử. Mạc Mạc cũng mỉm cười theo, nhất định Khâu Chí rất yêu Cầm Tử, yêu nha đầu cộc cằn, thô lỗ này.
Xong mọi nghi thức, mọi người liền nhập tiệc, Cầm Tử và Khâu Chí tiếp khách, chỉ nói mấy câu với Mạc Mạc rồi bị lôi đi. Mạc Mạc uống một ly rượu ngọt ngào, do đó trong lòng cũng ngọt theo.
Sau khi Giản Chiến Nam nói chuyện với mấy người quen quay lại thì Mạc Mạc đã hơi say, nhưng Giản Chiến Nam cũng không ngăn cẳn cô uống tiếp, khó có dịp Mạc Mạc được vui vẻ như thế.
Cũng không biết cô uống mấy ly rồi, Mạc Mạc cảm thấy mọi thứ trước mắt đều rất mơ hồ, choáng váng, đầu không được nhạy bén nữa, hi hi, cô đứng cười ngây ngô một mình, đầu cũng lệch đến trên vai Giản Chiến Nam.
Tiệc đính hôn kết thúc hoàn mỹ, khách khứa đều rời đi, Khâu Chí và Cầm Tử tiễn Giản Chiến Nam và Mạc Mạc đến bên xe.
“Mạc Mạc, về nhà nào.” Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc muốn đưa cô vào xe, Mạc Mạc lại như con khỉ, bám vào trên người Giản Chiến Nam không chịu bỏ ra. “Em…không muốn về, không muốn về.”
“Mạc Mạc nghe lời, bên ngoài lạnh lắm.” Cầm Tử gọi cô, nhưng Mạc Mạc đã chẳng nghe vào được nữa.
Mạc Mạc la hét “Không muốn… em không muốn về…”
Giản Chiến Nam nhíu mày, nói với Khâu Chí và Cầm Tử: “Hai người đi chào người khác đi.”
Khâu Chí và Cầm Tử rời đi, có Giản Chiến Nam chăm sóc cô nên chẳng cần lo gì.
Hôm nay Giản Chiến Nam hơi không quen Mạc Mạc, lần trước Mạc Mạc uống rượu rất ngoan, chỉ mơ màng, nhưng hôm nay lại hết sức hưng phấn, giống như uống thuốc kích thích vậy.
Tay chân Mạc Mạc đồng thời đấm đá Giản Chiến Nam “Anh là ai …vì sao lại ôm tôi…a…anh bỏ tôi ra.”
Giản Chiến Nam bất đắc dĩ chỉ cưng chiều nói “Thật là uống rượu vào là lợi hại ghê, anh là ai cũng không biết, hử?”
Đột nhiên Mạc Mạc yên tĩnh, bàn tay nhỏ bé túm lấy cà vạt của Giản Chiến Nam, mở to hai mắt tỉ mỉ đánh giá hắn, nhưng anh mắt của cô cũng mơ màng, rối tinh rối mù “Tôi không say… tôi biết anh, anh là… anh là ma quỷ… ma quỷ có răng nanh…ực… hừ…”
Sắc mặt Giản Chiến Nam nghiêm lại, ôm chặt Mạc Mạc trong ngực, khó chịu nói “Bảo bối Mạc Mạc, anh không phải là ma quỷ, không phải…”
“Không phải…. vậy anh là gì….là gì hả?”
“Anh là Anh Giản, anh Giản của Mạc Mạc.”
“Anh Giản?” Mạc Mạc nghi ngờ hỏi, không biết vì sao nước mắt lại rơi xuống, giọng nghẹn lại hỏi: “Anh là… ảnh Giản sao?”
“Bảo bối Mạc Mạc, anh là Anh Giản.”
Mạc Mạc cúi đầu khó “Anh Giản…. anh đi đâu vậy…. đi đây vậy… Mạc Mạc không tìm thấy anh….rất lâu…..tìm anh rất lâu mà không thấy….ba mẹ cũng không thấy nữa…anh Giản, mọi ngườ