Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.

hi đi ra thấy vẻ mặt thỏa mãn của Giản Chiến Nam “Đói không?” Hắn hỏi.
Mạc Mạc nói, “Không đói, em đi đây.”
“Ăn bữa sáng với anh.” Giản Chiến Nam nói xong cũng bước xuống giường.
“Không phải anh vừa ăn xong sao?” khi nãy mẹ Giản đến không phải là chăm sóc bữa sáng cho hắn sao.
Giản Chiến Nam nháy mắt “Không phải vừa rồi đều cho em hết rồi sao?”
“Anh…lưu manh…” Mạc Mạc lấy khăn lau mặt nhét vào trên mặt Giản Chiến Nam.
Lúc Giản Chiến Nam từ từ kéo khăn xuống, chỉ nhìn thấy bóng lưng rời đi của Mạc Mạc, hắn không gọi cô, không phải hắn thường xuyên vui đùa lưu manh với cô à, sao da mặt lại mỏng như thế, nghĩ tới mà cười rồi đi tới phòng tắm, rồi lại hơi nhíu mày…
Tới buổi trưa, Giản Chiến Nam gọi điện cho tài xế Tiểu Lưu của Mạc Mạc, hỏi Tiểu Lưu là Mạc Mạc về nhà luôn hay còn đi đâu khác.
Tiểu Lưu nói cho hắn rằng Mạc Mạc cửa hàng thuốc rồi.
Thì ra cô vẫn đi tới đó.
Mua cái gì. Rất rõ ràng, cô không muốn có con, không cần con của hắn.
Cuối cùng Giản Chiến Nam cũng ra viện, lại bắt đầu bận rộn, mấy ngày trước ở bệnh viện khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi yên tĩnh một chút, như nghỉ phép. Nhưng bây giờ ra viện rồi thì không có lúc nào nhàn rỗi.
Ngoại trừ chuyện công ty, còn có sự sắp xếp của mẹ, sắp xếp hắn gặp mặt với cô gái Lạc Thi kia, ở bên kia điện thoại mẹ quấy rầy một hồi, vừa mắng hắn bất hiếu, rồi nào là cơ thể không thoải mái, lại đừng làm cho bà tức giận, cho nên Giản Chiến Nam đành phải đồng ý.
Thực ra Ăn cơm với người đẹp cũng không phải là chuyện không thể chịu đựng được, chỉ vì liên quan đến vấn đề kết hôn nên tâm tư của hắn hơi phức tạp. Lạc Thi, tên rất đẹp, ấn tượng đầu tiên của Giản Chiến Nam với cô gái này có lẽ sẽ làm một người vợ đảm mẹ hiền, nhưng không phải là “Thức ăn”của hắn, nhưng do ba mẹ hắn xem trọng , lại rất thích Lạc thi, hơn nữa gia đình Lạc Thi cũng rất xứng vơi nhà hắn.
Buổi tối hắn còn phải về với Mạc Mạc nên hẹn Lạc Thi ăn cơm vào buổi trưa, Lạc Thi ăn rất tao nhã, lời nói cũng rất khéo lóe, nhưng Giản Chiến Nam lại nhớ tới dáng vẻ lúc ăn cơm của Mạc Mạc, chẳng khác gì lúc làm bài tập của học sinh nhỏ, rất chăm chú, đặt biệt rất giống một đứa trẻ.
“Cô gái ở bệnh viện ngày đó là bạn gái của anh sao?” ngày đó đúng là Lạc Thi đi thăm Giản Chiến Nam, cũng thật khéo mà nhìn thấy được cảnh đó của Mạc Mạc và Giản Chiến Nam, không thể phủ nhận, cô có tình cảm với Giản Chiến Nam, mà còn rất tốt, không tự chủ được mà bị hắn hấp dẫn, cô cũng biết danh sách mỹ nhân bên ngoài của Giản Chiến Nam, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một dục vọng mơ hồ, loại dục vọng khi một người đàn ông bị cô chinh phục.
Vấn đề của Lạc Thi cắt ngang suy nghĩ của Giản Chiến Nam, hắn uống một ngụm rượu đỏ, rồi khẽ cười “Không phải.”
Trong mắt Lạc Thi hiện lên sự vui sướng, dù rất nhỏ nhưng đôi mắt lợi hại của Giản Chiến Nam đều nhìn ra, cười thâm trầm “Cô ấy là người phụ nữ của tôi…”
Nụ cười của Lạc Thi cứng lại “Em ăn no rồi.”
Sau khi Giản Chiến Nam đưa Lạc Thi về nhà thì liền lái xe đi, hắn không tới công ty mà về nhà, trong lòng nghĩ tới nha đầu Mạc Mạc đang ở nhà làm gì? Nhưng ngoài ý muốn lại thấy Khâu Chí ở trong nhà của hắn, đang nhàm chán ngồi đọc tạp chí trên sofa, không cẩn hỏi cũng biết khẳng định là Cầm Tử đang ở đây.
“Anh Giản, về rồi à.” Khâu Chí hỏi.
Giản Chiến Nam thấy dáng vẻ hớn hở của Khâu Chí thì vỗ trên vai “Sao thế, có chuyện gì vui à?”
Tay Khâu Chí đẩy kính mắt, cười nói: “Lát nữa anh sẽ biết.”
“Được rồi, còn thừa nước đục thả câu.” Giản Chiến Nam nói xong thì nguồi xuống, người giúp việc cũng đã đưa trà lên, bưng lên tiếp tục rót trà cho Khâu Chí.
Cửa phòng ngủ ở tầng hai mở ra, Mạc Mạc và Cầm Tử ôm nhau đi tới, Giản Chiến Nam thấy mắt Mạc Mạc đỏ lên, nhưng trong đôi mắt đó lại có sự vui vẻ mà đã lâu không có, hắn nháy mắt “Sao thế, Cầm Tử, cô làm sao mà khiến Mạc Mạc nhà tôi khóc thế.”
Cầm Tử tới ngồi một bên Khâu Chí, thừa nước đục thả câu “Không nói cho anh biết.” Thực ra là lười nói với hắn thôi, nhưng lại không thể quá mức, dù sao với quan hệ của Khâu Chí thì chỉ có thể nói đùa như thế.
Mánh khóa này của Cầm Tử sao Giản Chiến Nam không biết, chỉ là không so đo với cô. Hắn ngoắc tay, Mạc Mạc đi tới ngồi bên cạnh hắn, tay Giản Chiến Nam đặt trên vai của Mạc Mạc, con mắt đen lại nhìn về phía Khâu Chí “Không có việc gì nữa, hai người có thể đi được rồi.”
“Đừng mà, thật sự có chuyện đó.” Khâu Chí cười, không để ý tới việc Cầm Tử lén cấu tay anh, chỉ cầm cánh tay Cầm Tử thật nhẹ nhàng “Em và Cầm Tử sắp đính hôn, tính năm sau thì kết hôn, Anh Giản, đến lúc đó anh nhất định phải đến đó.”
Đúng là Giản Chiến Nam không ngờ tới việc này, “Tên tiểu tử này giữ bí mật công tác tốt thật.”
Khâu Chí nói: “Em với Tô Tô chỉ vừa quyết định thôi.”
“Được, anh đây chúc mừng hai người, có gì cần thì cứ nói một tiếng.”
Khâu Chí nói: “Không có gì cần hết, chỉ cần lúc đó Anh Giản đến tác thành là được.”
“Nhất định anh sẽ đi.”
“Chúng tôi đi trước đây.”
“Ừ.” Giản Chiến Nam gật đầu, lúc Khâu Chí xoay người thì ch


XtGem Forum catalog