XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

đó là hai việc hoàn toàn khác nhau. Chẳng qua em may mắn có được một người cha giàu có mà thôi, nếu giả sử, em sinh ra trong một gia đình bình thường thì sao?
Cô đăm chiêu hồi lâu trước những lời anh nói rồi hỏi:
- Cứ cho như là vì em, mà anh cũng không thể nhận khoản tiền này hay sao?
- Phải, dù là vậy, anh cũng không thể nhận.
Nhìn gương mặt đầy lạnh lùng, đầy xa lạ của anh, cuối cùng cô không nén được tiếng khóc. Cô gào lên với Giang Đào:
- Thì ra ba em nói chẳng hề sai. Người như anh, chỉ sống với lòng tự tôn, tự ái của mình, kể cả vì em, anh cũng chẳng thể hạ mình. Còn em vì anh mà từ bỏ cuộc sống trước kia, tranh cãi với ba, bi ông tát, vì anh mà ba đuổi em ra khỏi nhà. Nhưng bây giờ đến nhún nhường trước ba em mà anh cũng không nỡ.
Dứt lời, cô lao ra khỏi nhà với những giot nước mắt lã chã.
Trời đã vào thu, gió se lạnh trên mỗi con đường. Cô ra khỏi nhà mà trên người không một tấm áo khoác. Con đường sáng trưng ánh đèn điện, tưởng dài vô tận, ráng chiều rực rỡ sắc màu, đổ xuống cửa các cửa hiệu, chỗ sáng chỗ tối. Dòng người tấp nập, nườm nượp nối gót lướt qua cô. Nơi đầu phố đông đúc, không một ai chú ý đến Phương Nghiên trong bộ áo phong phanh, không một ai bận tâm đến nỗi đau của cô. Phương Nghiên không biết mình nên đi đâu và có thể đi đến đâu. Cô không muốn về trường, bạn bè cùng trường biết chuyện giữa cô và Giang Đào, cô không muốn họ biết mình và Giang Đào cãi nhau.
Cuối cùng, cô đành về nhà của chính mình. Thấy cô, Phương Bỉnh Sơn không hề lấy ngạc nhiên, chỉ nhìn cô thoáng bỡ ngỡ, rồi chóng vánh phục hồi sắc thái thường tình, ông hỏi:
- Chưa ăn cơm hả?
Đoạn gọi to:
- Thím Lý, nấu cho Phương Nghiên ít cháo.
Xong, ông quay sang bảo cô:
- Con về phòng tắm giặt, thay quần áo rồi ra ăn cơm.
Cô không nói không rằng, cúi xuống thay giày, rồi về phòng mình, phải rất lâu mới ra, thậm chí cô không nhìn Phương Bỉnh Sơn. Món cháo nóng hổi đặt trên bàn, mùi gạo thoang thoảng nơi cánh mũi, Phương Nghiên ngồi xuống trước bàn. Phương Bỉnh Sơn cũng bước lại, ngồi gần cô, ông nói:
- Dưa muối của Lục Tất Cư mà con thích ăn nhất đấy. Ba sợ con chê cháo nhạt, nên bảo thím Lý chiên thêm quả trứng. Nhân lúc còn nóng, mau ăn đi.
Dưa muối xắt nhỏ khó có thể nói rõ màu sắc, đựng trong đĩa sứ trắng hồng, đậm đà hương sắc. Phương Nghiên lặng lẽ bưng bát, nhấc đũa, chưa kịp ăn mà nước mắt đã lăn dài. Cô vừa tắm xong, mái tóc hẵng ướt, giọt nước mắt men theo cổ, lặn mất sau lớp áo. Bộ quần áo trên người rộng thùng thình, nom cô gầy đi trông thấy.
Nhìn con gái mà Phương Bỉnh Sơn ngậm ngùi khôn xiết. Vốn định lên tiếng, nhưng mấp máy môi mấy lần, rốt cuộc không thốt lên lời. Ông chỉ lặng lẽ thở dài, nhìn Phương Nghiên ăn cơm trong im lặng.
Lúc Giang Đào chạy ra ngoài đã không thấy bóng dáng Phương Nghiên đâu. Đuổi theo cô rất lâu, rốt cuộc mình anh lầm lũi quay về. Căn nhà họ sống chìm trong tối tăm, không một ánh đèn đường, chỉ le lói ánh đèn hắt ra từ cửa sổ hai nhà bên cạnh, đổ xuống cái bóng gầy gò của anh. Hai chiếc bóng lồng vào nhau, lê dài theo bước chân anh và ánh đèn. Anh cô đơn, lẻ loi thấy rõ trong màn đêm vô cùng vô tận. Về đến nhà, anh nhặt chiếc cốc nằm chỏng trơ dưới sàn, xếp gọn đồ đạc mà Phương Nghiên mua, rồi mới mò ra giường, ngồi xuống.
Đầu giường đặt bức ảnh chụp chung giữa hai người. Bức ảnh nhờ Phó Nhã Lâm chụp nhân dịp anh tốt nghiệp. Phương Nghiên trong ảnh nở nụ cười tười roi rói, gương mặt hạnh phúc ôm lấy anh. Tay anh di trên bề mặt thủy tinh của khung ảnh, còn ruột gan nửa hụt hẫng, chênh vênh, nửa có cả những mệt mỏi khó diễn tả bằng lời. Anh thực sự yêu Phương Nghiên, vì cô, anh sẵn sàng phấn đấu bằng mọi sức lực có thể; vì cô, anh sẵn sàng chấp nhận mọi vất vả, khó khăn. Vì sao anh vẫn không thể mang lại cho cô cuộc sống hạnh phúc? Vì sao Phương Nghiên vẫn khóc mà bỏ đi?
Ngồi đầu giường, nhớ tới bóng dáng cô, anh trằn trọc không nỡ ngủ. Mãi tới khi trời hửng sáng, nắng lên bên cửa sổ, anh chạy ra trường tìm Phó Nhã Lâm. Thấy anh, Phó Nhã Lâm mới giật mình, sửng sốt hỏi:
- Mới sớm ngày ra, sao mà anh đã đến đây?
Tần ngần nhìn cô, đoạn anh mới hỏi:
- Tối qua, Phương Nghiên có tới tìm em không?
- Phương Nghiên á?
Phó Nhã Lâm thoáng nghệt mặt, nhìn điệu bộ của Giang Đào, cô đã đoán ra phần nào, bèn hỏi:
- Hai người cãi nhau à?
Vừa nói vừa cười, cô ngưng một lúc, đoạn tiếp:
- Hôm qua Phương Nghiên không tìm em, nhưng chắc không sao đâu, hẳn bạn ấy về nhà cũng nên. Anh đừng lo, chốc mình gọi điện về nhà hỏi xem.
Giang Đào nhìn Phó Nhã Lâm bằng ánh mắt cảm kích:
- Cảm ơn em!
- Anh đừng khách sáo thế.
Nói rồi, cô liền gọi về nhà Phương Nghiên:
- Phương Nghiên hả, cậu về nhà đó à? Sao không nói gì với Giang Đào? Mới sáng sớm ra mà anh ấy đã đi tìm cậu khắp nơi này.
Phương Nghiên lẳng lặng nghe mà không đáp lời. Đợi bạn nói xong, cô mới khẽ khàng cất lời:
- Mình biết rồi.
Phó Nhã Lâm lại hỏi:
- Vậy cậu có cần nói chuyện với anh ấy không?
Phương Nghiên siết chặt điện thoại, đắn đo một hồi,