Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1314 lượt.
sau bảo:
- Thôi không cần đâu.
Buông một câu như vậy, cô liền cúp máy.
Phó Nhã Lâm cũng gác điện thoại, nhìn Giang Đào cười bảo:
- Phương Nghiên đang ở nhà, bình an vô sự, anh đừng lo. Nhưng tối qua bạn ấy về muộn, chắc bây giờ hơi khó chịu trong người, nên không nói chuyện điện thoại với anh. Anh yên chí, dăm bữa là ổn ấy mà.
Giang Đào gật đầu, nhìn Phó Nhã Lâm, toan hỏi thêm, nhưng sau đó chẳng hé một lời. Nhìn anh như vậy, lòng cô không khỏi bùi ngùi, bèn bảo:
- Chắc anh chưa ăn sáng, hay hai đứa mình đi ăn luôn. Bây giờ còn sớm, anh ăn xong, đi về đi làm cũng không muộn.
Không để Giang Đào kịp lên tiếng từ chối, Phó Nhã Lâm đã kéo anh ra tuốt căng – tin.
Lúc ăn quẩy và sữa đậu nành nóng ở căng – tin, Giang Đào mới tâm sự:
- Lâu lắm rồi chưa ăn một bữa tử tế.
Nghe anh nói vậy, Phó Nhã Lâm bèn nhìn anh rồi bảo:
- Bây giờ hẳn anh phải vất vả lắm. Vừa đi làm, vừa chăm sóc Phương Nghiên, còn phải lo tìm việc nữa, mệt chết còn gì.
Giang Đào cười trừ, nói:
- Cũng bình thường.
- Tính khí của Phương Nghiên em hiểu, cô ấy khá xốc nổi, nên tốt nhất anh nên nín nhịn. Tuy hơi kiêu kì, nhưng bạn ấy thực lòng thích anh.
Giang Đào gật đầu:
- Anh biết, em yên tâm.
Ăn xong bữa sáng, hai người đường ai nấy đi từ lúc ra khỏi căng – tin. Giang Đào không ngờ mình sẽ chạm mặt Hoàng lão tà. Anh ngớ ra một lúc, sau mới cất tiếng chào:
- Em chào thầy Trần.
Hoàng lão tà nhìn anh, hồi lâu mới nói:
- Cậu đến văn phòng của tôi một lát.
Văn phòng của ông vẫn nguyên dáng vẻ ngày nào, giá sách đằng sau bàn làm việc chất đầy tài liệu và sách vở. Chiếc bàn cũ kỹ đã tróc sơn trên bề mặt, ghế mây đã đứt đoạn vài chỗ do năm tháng. Cửa sổ có tầm nhìn ra những nhánh cây vắt ngang vắt dọc bên ngoài. Thu về khiến phiến lá trên cành ngả màu vàng úa.
Giang Đào đứng trước mặt ông, lòng anh không phân biệt nổi là tủi hổ hay còn thứ gì khác, chỉ đành cúi đầu, tránh nhìn vào mắt ông. Trong khi Hoàng lão tà vẫn nhìn anh, nghĩ thầm, hình như thằng bé lại gầy đi, nhưng cũng cao hơn, hốc mắt hõm vào, quầng thâm viền quanh. Tóc tai dài hơn trước, rủ xuống trán, loáng thoáng che đi đôi mắt. Thấy anh không lên tiếng, ông đành mở lời:
- Cậu xem bây giờ cậu ra cái giống gì?
Nghe ông nói, Giang Đào mới lí nhí đáp:
- Em xin lỗi thầy Trần.
- Xin lỗi? Giang Đào, cậu có lỗi với ai? Không phải với tôi, mà là với bố mẹ đã khuất của cậu, có lỗi với người dì bán hàng rong nuôi cậu ăn học nên người, có lỗi với bấy nhiêu năm đèn sách miệt mài.
Giang Đào không một lời phản bác, chỉ cúi đầu xuống thấp hơn. Nhìn điệu bộ của anh, Hoàng lão tà không nén nổi tiếng thở dài, ông lấy hơi nói:
- Tôi sẽ giúp cậu viết một bức thư giới thiệu cho trường đại học bên nước ngoài. Bạn bè tôi công tác tại các trường nước ngoài khá có sức ảnh hưởng. Bản thân cậu cứ suy nghĩ kỹ càng đi, cậu cần bức thư này hay không? Cứ nghĩ kỹ đi, nếu cần thì đến tìm tôi, còn không thì khỏi phải đến.
Hôm sau, Phương Nghiên rời nhà, đến thẳng văn phòng của Tống Phương Như. Biết cô đến, bà cũng không lấy làm bất ngờ, nhiệt tình mời cô vào văn phòng, rót nước rồi hỏi han:
- Cháu lại vì cái cậu bạn trai kia nên mới tới hả?
Phương Nghiên thẹn thùng trước câu hỏi thẳng thắn của bà. Má cô đỏ ửng, phụng phịu nói:
- Dì này.
Thấy cô ngượng ngùng, Tống Phương Như cũng không muốn true, bà nghiêm mặt nói:
- Dì cũng giới thiệu cậu ta tới một vài công ty. Nhưng bây giờ ba cháu đang cơn thịnh nộ, còn những công ty mà dì quen đều đa phần có quan hệ với ba cháu, mình không thể gây khó dễ cho người ta được, cháu thấy có phải không?
Nghe bà nói vậy, mặt cô tỏ rõ vẻ thất vọng. Tống Phương Như bèn hỏi:
- Cậu ta cần việc gấp đến thế à?
Phương Nghiên đáp:
- Vâng, gấp lắm dì à. Cháu và anh ấy cãi nhau mấy lần, mà anh ấy kiên quyết không chịu nghe lời ba cháu. Cháu không ngờ anh ấy lại lấy đó làm tủi thân. Cứ thế này, cháu và anh ấy chắc đường ai nấy đi mất thôi.
Nhìn Phương Nghiên hồi lâu, Tống Phương Như mới nói:
- Nhưng cháu đã yêu cậu ta đến vậy, vì cậu ta mà cháu và ba mình cãi nhau.
Bất giác, Phương Nghiên mặt đỏ lựng lên, cô lí nhí nói:
- Cháu có muốn cãi nhau với ba đâu, mà lần này quả thực vì ba cháu qúa vô lý.
Nói rồi, cô bèn ngẩng đầu lên, nói như van lơn:
- Dì Tống ơi, dì nhất định phải giúp cháu, chỉ dì mới khuyên được ba cháu.
- Chỉ dì mới khuyên được ba cháu?
Tống Phương Như cười nhạt, nhắc lại lời Phương Nghiên vừa nói. Nụ cười cay đắng và châm biếm thoáng hiện lên trên gương mặt bà, rồi rất nhanh đã tắt lịm. Nhìn Phương Nghiên, bà như nhớ ra điều gì, liền nói:
- Cách thi có đấy, nhưng cần cháu giúp sức mới thành công.
Nghe bà đả động đến cách giúp đỡ Giang Đào, cô liền hồ hởi nói:
- Cách gì vậy dì, dì cần cháu giúp gì ạ?
Nhìn cô cuống quýt, Tống Phương Như bèn cười nói:
- Xem cháu sốt ruột chưa kìa. Thực ra cũng không phiền hà mấy. Thế này, ba cháu hiện đang có một dự án, nhưng vòng vốn có vấn đề. Tập đoàn Gia Hoa muốn hợp tác cùng ba cháu, thực ra ba cháu cũng đị